NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 123: Quân là quân, Thần là thần
Cập nhật lúc: 2025-12-06 14:40:44
Lượt xem: 290
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô đáng lẽ đoán , bức thư của Kỷ Thư Hàn từ Cẩm Giang gửi đến kinh thành thì chắc chắn hai vị ca ca của cô cũng sẽ xuất hiện đường quan lộ !
hiện tại, nếu để họ cô đốt Kỷ phủ, còn chọc tức tổ mẫu đến mức bà qua đời, e là đầu cô thò khỏi xe ngựa thì thanh kiếm Hiên Xích trong tay nhị ca sẽ gọt cô còn mảnh xương.
Không cô sợ c.h.ế.t sợ đau, mà thực sự là cô c.h.ế.t trong tay nhà họ Kỷ. Nếu thế thì oan nghiệt quá! Cô cam tâm!
Phía xe ngựa.
Cảnh Dung vẫn lưng ngựa, đôi mắt trong khoảnh khắc trở nên lạnh lùng, mang theo sự dò xét khó lường.
Kỷ Lê và Kỷ Hoàn lượt xuống ngựa, quỳ một gối, chắp tay hành lễ.
"Tham kiến Dung Vương!"
Người trong quân ngũ khác, giọng vô cùng vang dội.
Cảnh Dung rũ mắt xuống. "Đứng lên ."
"Tạ ơn Dung Vương."
Kỷ Lê và Kỷ Hoàn là hai nhân vật mà Cảnh Dung ít tiếp xúc ở kinh thành. Đa phần chỉ gặp vài khi Phụ hoàng nghị sự.
Trong hai , lão đại Kỷ Lê là Tả Ti Doãn của Lâm Dực quân, văn võ song , nắm trong tay năm vạn đại quân, tính cách tàn nhẫn, vì đạt mục đích mà từ thủ đoạn. Ngay cả Định Bắc Hầu đương triều cũng gọi kẻ là "Sói già", ý chỉ ăn thịt nhả xương!
Lão nhị Kỷ Hoàn là Trường Lâm tướng quân do Hoàng thượng đích sắc phong, là võ tướng thực thụ, tính tình cũng giống hệt như chiến tích lẫy lừng của gã: Thô bạo! Thô bạo! Và vẫn là thô bạo!
Cũng may bản tính gã , là thẳng thắn, gặp cứng thì cứng, gặp mềm thì mềm.
"Hai vị tướng quân vội vã như là ?" Cảnh Dung rõ còn hỏi.
Kỷ Lê trời sinh mặt mũi âm trầm, dáng tuy cao lớn nhưng đôi mắt híp nhỏ như tụ ngàn tia điện, khiến rét mà run. Hơn nữa còn đầy vẻ toan tính!
Hắn cúi đầu đáp: "Nhà mạt tướng đột ngột tang sự nên mới thúc ngựa về gấp, ngờ giữa đường gặp Vương gia, nếu mạo phạm xin Vương gia thứ tội."
"Đã thì chậm trễ hai vị tướng quân về chịu tang nữa, bản vương cũng về kinh."
Chịu tang? Thi thể lẫn quan tài đều thiêu rụi sạch sẽ , Cảnh Dung ngài cũng thật đùa.
Kỷ Lê tính tình đa nghi, lúc ngẩng đầu liếc cỗ xe ngựa phía Cảnh Dung, ánh mắt âm trầm, giọng điệu quỷ quyệt: "Vương gia, gần đây vùng loạn phỉ xuất hiện, xin Vương gia đường hồi kinh hãy cẩn thận."
"Loạn phỉ?" Cảnh Dung hàm ý trong lời , liếc xe ngựa phía , khóe môi nhếch lên: "Đa tạ Kỷ Lê tướng quân nhắc nhở, bản vương tự sẽ lưu ý."
"Không ... trong xe là phương nào?"
"Là khách quý của bản vương." Cảnh Dung đáp cần suy nghĩ.
Kỷ Lê híp mắt, đầy vẻ nghi ngờ. Thần sắc của lọt hết mắt Kỷ Hoàn bên cạnh. Gã bước lên vài bước, cất giọng ồm ồm: "Không trong xe là ai, chi bằng vén rèm lên cho chúng rõ, đề phòng loạn phỉ trộn."
Cảnh Dung mặt lạnh như tiền, giọng điệu đanh thép: "Ý của Kỷ Hoàn tướng quân nghi ngờ trong xe ngựa của bản vương chứa chấp loạn phỉ?"
"Mạt tướng chỉ phỏng đoán, chi bằng để mạt tướng kiểm tra Vương gia cho rõ ràng!"
Dứt lời, gã rút thanh kiếm Hiên Xích bên hông, đ.â.m mạnh trong xe ngựa.
Dù trong xe, Kỷ Vân Thư cũng cảm nhận rõ sát khí từ thanh kiếm Hiên Xích đang ập tới, như xuyên thủng tấm rèm che, găm thẳng tim cô mới thôi.
Hai tay cô bất giác túm chặt lấy váy, nín thở. Đôi đồng t.ử đen láy cũng mở to hết cỡ!
"Thư nhi..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-123-quan-la-quan-than-la-than.html.]
Ngay đó, Vệ Dịch nhào lòng cô, ôm chặt lấy vòng eo thon nhỏ, đầu rúc hõm cổ cô.
Kỷ Vân Thư bóng kiếm bên ngoài ngày càng gần, cái bóng từ gấu rèm đang nhích dần lên . Khoảnh khắc , cô nghĩ c.h.ế.t chắc .
Bất thình lình, tấm rèm một luồng gió hất tung!
Cô thấy Kỷ Hoàn cầm thanh kiếm Hiên Xích đ.â.m tới. Bốn mắt chạm trong tích tắc!
Kỷ Hoàn cũng thấy nữ t.ử trong xe, khăn che mặt kín mít, y phục giản dị, váy áo bay theo gió, mái tóc đen nhánh xõa vai chỉ dùng một cây trâm gỗ vấn nhẹ một lọn tóc đỉnh đầu. Trong lòng cô còn đang ôm một đàn ông!
Chỉ dựa đôi mắt , gã thể nhận . Hơn nữa, nữ t.ử như thể là đứa tam đáng c.h.ế.t của gã chứ!
Gió ngừng, rèm buông xuống!
Mũi kiếm trong tay Kỷ Hoàn đột ngột một thanh trường kiếm khác hất văng, gã còn kịp phản ứng thì cổ kề một lưỡi kiếm lạnh toát.
Tốc độ của ai mà kinh đến ?
"Làm càn!"
Tiếng quát của Cảnh Dung vang lên đầy phẫn nộ!
Thanh kiếm trong tay ấn cổ Kỷ Hoàn rướm máu, chỉ cần thêm một phần lực nữa là cái cổ thô kệch sẽ cắt đứt.
"To gan thật, ngay cả quý khách của bản vương mà ngươi cũng dám rút kiếm uy hiếp, trong mắt ngươi còn bản vương !"
Kỷ Hoàn ánh mắt hề d.a.o động, nhiều năm chinh chiến sa trường luyện cho gã một bộ xương cốt bất khuất. Giọng gã bình tĩnh đáp: "Mạt tướng tưởng rằng trong xe loạn phỉ nên mới rút kiếm, rõ bên trong, là mạt tướng lỗ mãng, mong Vương gia thứ tội."
"Thứ tội?"
Cảnh Dung hất mũi kiếm lên, kề sát cằm Kỷ Hoàn, lạnh: "Ngươi , hiện tại bản vương thể xử t.ử ngươi ngay tại chỗ ?"
Nghe , Kỷ Lê cách đó vài bước vội vàng quỳ xuống cầu xin: "Xin Vương gia nương tay, Kỷ Hoàn mạo phạm Vương gia cũng là vì lo cho an nguy của , cầu xin Vương gia niệm tình đó mà lưới trời tuy thưa nhưng mở một đường hiếu sinh."
"Kỷ gia các ngươi quả là nhân tài đông đúc, chuyện nào chuyện nấy đều khiến bản vương mở rộng tầm mắt." Cảnh Dung nheo đôi mắt hẹp dài chứa đầy lửa giận, chỉ thẳng Kỷ Hoàn đang khống chế: "Trên Đại Lâm từng kẻ bề nào dám rút kiếm mặt bản vương. Kỷ Hoàn, bản vương ngươi sợ c.h.ế.t, nhưng ngươi đừng quên, quân là quân, thần là thần, ngươi dù công trạng lẫy lừng thì chung quy cũng chỉ là thần tử."
Lời đầy ý răn đe!
Kỷ Hoàn tuy là võ biền nhưng cũng hiểu đạo lý quân thần, đành xuống nước: "Vâng, mạt tướng rõ."
Lát , Cảnh Dung thu kiếm về, ném cho Lang Bạc. Hắn liếc Kỷ Lê đang quỳ đất, lạnh lùng : "Đứng lên , các ngươi dẫu một cũng là Tả Ti Doãn, một là Trường Lâm tướng quân, bản vương cũng hẹp hòi đến mức đòi mạng các ngươi. chuyện , bản vương hy vọng là cuối cùng. Nếu còn tái diễn, đừng trách bản vương khép tội mưu phản mà tru di."
"Đa tạ Vương gia!"
Cảnh Dung nhảy lên ngựa, mắt thẳng, hai chân kẹp nhẹ bụng ngựa.
"Đi!"
Quân của Kỷ Lê và Kỷ Hoàn dạt sang hai bên nhường đường. Xe ngựa lăn bánh, Kỷ Vân Thư cố giữ bình tĩnh nhưng cơn hoảng sợ vẫn còn vương vấn trong lồng ngực.
Vệ Dịch ôm cô vẫn chịu buông, chắc hẳn cũng dọa sợ . Cô đành nhẹ nhàng vỗ lưng , khẽ giọng an ủi.
, đúng lúc xe ngựa ngang qua Kỷ Lê và Kỷ Hoàn, xui xẻo , rèm cửa sổ gió thổi tung lên.
Chiếc khăn che mặt của cô cũng gió nhẹ nhàng hất lên...
...