NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1230: Cần một chiếc bè gỗ

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:46:06
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rất nhanh đó, tin tức truyền đến Lý Thành.

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung bên hồ nước hôi thối, đợi.

Vừa tin Kỷ Vân Thư hung thủ gây án thế nào, Lý Thành tức tốc dẫn đến ngay.

Đám quan già của Thành Ty Bộ cũng tò mò kém. Bọn họ thầm nghĩ, mới một ngày mà Kỷ cách thức gây án ? Nếu là bọn họ, chắc đợi đến tết Công-gô.

Khi nhóm Lý Thành đến hồ, họ thấy hai bóng một cao một thấp trong đình, ngay chiếc chuông đồng.

Vừa đến nơi, ai nấy đều bịt mũi.

"Chỗ thối quá." Có than thở.

"Hồ nước chắc bao năm dọn dẹp , hôi kinh khủng."

"Bộ Công ăn kiểu gì thế !"

"Vụ mà tâu lên Đại vương thì Lý Thượng thư cứ liệu hồn."

"Chứ còn gì nữa!"

Mấy xì xào bàn tán. Các bộ bề ngoài thì tương trợ lẫn , nhưng chốn quan trường mà, thiếu cảnh đấu đá, ai cũng mong dìm kẻ khác xuống để ngoi lên.

Lý Thành mặc kệ bọn họ, rảo bước chạy đình chỗ Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư. Hắn dẫm lên đống mùn gỗ và tuyết bẩn, vội vàng hỏi: “Thật sự hung thủ gây án thế nào ?"

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung cùng , gì.

"Nói chứ, gì?"

Lúc đám quan Thành Ty Bộ cũng vây hóng chuyện.

Kỷ Vân Thư chỉ nhàn nhạt : "Phiền Thành thế t.ử chuẩn cho một chiếc bè gỗ."

"Bè gỗ? Cô cần bè gỗ gì?"

"Tự chỗ dùng, xin chuẩn càng nhanh càng , cần dùng ngay."

Lý Thành ngớ , chẳng hiểu mô tê gì, nhưng hai chữ "càng nhanh" và "ngay", cũng hỏi nhiều, sang lệnh cho thị vệ: “Ngươi Kỷ công t.ử đấy."

Thị vệ gật đầu.

"Còn mau chuẩn , càng nhanh càng !"

"Rõ!" Thị vệ nhận lệnh lui .

Lý Thành hỏi Kỷ Vân Thư: "Rồi nữa?"

Kỷ Vân Thư chỉ chiếc chuông đồng, hỏi: "Thành thế t.ử thấy những nốt lồi tròn chuông ?"

Lúc nãy vội quá để ý. Giờ theo tay Kỷ Vân Thư, mới thấy trong đình cái chuông đồng. Đám quan cũng xúm xem.

"Thấy , thì ..." Lý Thành chợt nhận điều gì, mắt trợn tròn kinh ngạc, bước tới sờ những nốt lồi dính đầy bụi và tuyết chuông: “Chẳng lẽ... đây là nơi lưng Đỗ Mộ Bạch va ?"

"Chính xác, là chỗ !"

Lý Thành hỏi: "Cô tin lời gã ăn mày thật ? Tin Đỗ Mộ Bạch từng đến đây?"

"Có ăn mày chứng, giờ chuông đồng vật chứng, đều chứng minh Đỗ Mộ Bạch quả thực từng đến đây."

"..."

"Ăn mày Đỗ Mộ Bạch ở đây hai canh giờ, cho nên trong hai canh giờ đó, luôn ở cùng hung thủ! Trong thời gian đó, hung thủ dụ uống t.h.u.ố.c mê. Sau đó, lẽ lờ mờ nhận nên định bỏ , nhưng vững, ngã ngửa , lưng va chiếc chuông đồng ." Kỷ Vân Thư giải thích cặn kẽ.

Lý Thành ngẫm nghĩ lời nàng chiếc chuông, gật gù: “Có vẻ... là như . hai canh giờ, tại bọn họ ở đây lâu thế? Lời gã ăn mày tin ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1230-can-mot-chiec-be-go.html.]

"Lý do tại họ ở đây lâu như , đợi bè gỗ đến sẽ từ từ giải thích cho ngài ."

"..." Trong lòng Lý Thành đầy rẫy câu hỏi.

Kỷ Vân Thư tiếp: “Chúng sang chuyện khác. Ăn mày còn với , Đỗ Mộ Bạch rời khỏi hẻm khi trời tối, nên rõ mặt, chỉ nhớ quần áo thôi. Hơn nữa cả ngày hôm đó, ngoài Đỗ Mộ Bạch còn ai ."

thắc mắc: "Thế thì vô lý. Nếu Đỗ Mộ Bạch bình an rời , hung thủ đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê ở đây ?"

"Bởi vì đôi giày!"

"Giày?" Các quan viên đồng thanh.

Sao lôi đôi giày đây nữa? Lý Thành nàng chằm chằm, đầu óc cuồng.

Kỷ Vân Thư giải thích: “Đôi giày là giày của Đỗ Mộ Bạch! Đôi giày khi hẻm và khi khỏi hẻm giống ! Chính xác hơn, cùng một đôi. Sau khi rời khỏi hẻm, đáng lẽ về Văn xá. đến Văn xá hỏi tiểu đồng, bảo tối đó Đỗ Mộ Bạch về vẫn đôi giày giống lúc sáng . Điều cho thấy, trong thời gian từ lúc rời hẻm đến khi về Văn xá, giày hai !"

"Thay giày? Sao kỳ quặc thế?" Một .

" , từ đây về Văn xá xa xôi gì , hai con phố là tới. Hơn nữa chẳng xa, ai mang theo hai đôi giày trong ?"

"Chứ còn gì nữa?"

...

Mọi bàn tán xôn xao.

Lý Thành cũng lẩm bẩm: " thế, tại giày hai ? Tại chứ?"

Kỷ Vân Thư thẳng họ, : “Bởi vì... rời khỏi hẻm và tối đó trở về Văn xá là giả, đó thực chất là hung thủ!"

Hả!

Hung thủ?

Cả đám như ong vỡ tổ, trân trối, dám tin.

Sao đang yên đang lành Đỗ Mộ Bạch thành giả ?

"Chuyện ... thể? Ăn mày chẳng bảo cả ngày hôm đó ngoài Đỗ Mộ Bạch ai ? Nếu hung thủ bằng đường nào? Tại hai đôi giày? Hung thủ để gì?" Lý Thành hỏi dồn dập.

Kỷ Vân Thư nghiêm nghị đáp: "Đó là điểm thông minh nhất của hung thủ!"

"Nói rõ hơn !"

"Đợi tìm bè gỗ, chuyện tự khắc sẽ rõ."

Lý Thành vẫn thông: " cô cần bè gỗ rốt cuộc để gì?"

Giọng đầy vẻ sốt ruột. Quá nhiều nghi vấn giải đáp, thêm nhiều nghi điểm mới, não sắp nổ tung .

Kỷ Vân Thư vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nàng đang căng thẳng trầm tư.

Nàng chậm rãi bước mép hồ, ánh mắt sâu thẳm về phía cánh rừng nhỏ bên bờ.

"Ta cần bè gỗ để đưa chúng sang bờ bên ."

Bờ bên !

Cánh rừng nhỏ đó.

sang đó để gì? Trong lòng Lý Thành tràn ngập nghi hoặc.

 

 

Loading...