NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1231: Thủ đoạn gây án (I)

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:46:07
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thành hỏi: "Phía bên gì?"

Kỷ Vân Thư đáp: "Đáp án. Một đáp án mà tất cả chúng đều đang tìm kiếm."

Rất nhanh đó, thị vệ tìm một chiếc bè gỗ. Chiếc bè lớn, chỉ đủ chỗ cho năm . Mấy thị vệ hợp sức đẩy chiếc bè xuống hồ theo lệnh.

Chiếc bè dập dềnh mặt nước. Kỷ Vân Thư , : "Chỉ phép năm lên bè."

Vậy là Lý Thành dẫn theo một vị quan già thâm niên và một tên thị vệ, cùng Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung bước lên bè gỗ. Những còn đợi ở đình nghỉ mát bên bờ , bắt đầu xì xào bàn tán.

"Các ngươi xem, rốt cuộc bên cái gì? Kỷ công t.ử đang bày trò gì ?"

"Ai mà ."

"Hay là chúng cũng kiếm một cái bè, qua đó xem ?"

"Thôi bỏ ."

"Bên đó gì nguy hiểm , nhỡ xảy chuyện thì ? Cứ ở đây đợi cho lành."

Đám liền dập tắt ý định tò mò.

Trên chiếc bè gỗ, mấy yên vị, tên thị vệ dùng mái chèo chầm chậm đưa bè tiến về phía khu rừng đối diện.

Do nước hồ là nước tù đọng, lưu thông nên mặt nước lềnh bềnh đủ thứ rác rưởi kì dị. Mái chèo khuấy xuống nước, mùi hôi thối nồng nặc lập tức bốc lên, xộc thẳng mũi, khiến buồn nôn, dày cồn cào.

Lý Thành bịt mũi bè, mặt nhăn nhúm . Cái mùi chắc chắn là thứ kinh khủng nhất từng ngửi thấy trong đời.

"Nước thối quá mất!" Hắn than vãn.

Vị quan già bên cạnh cũng hùa theo: " là thối thật." Ông cũng vội bịt mũi .

Lý Thành tiếp tục càm ràm: "Cái mùi ... chịu hết nổi , nước hồ cứ như ngâm cả đống xác c.h.ế.t ."

Ách! Cũng chỉ mới nghĩ cách so sánh rùng rợn như thế.

Cảnh Dung nãy giờ im lặng bỗng buông một câu: "Tốt nhất ngươi nên ngậm miệng , kẻo mùi thối bay họng."

Lời nhắc nhở đầy "thiện chí"!

Lý Thành giật : "Ngươi đúng." Hắn vội vàng bịt chặt miệng để ngăn mùi hôi thối xâm nhập. Cảnh Dung thấy khẽ mỉm .

Chẳng mấy chốc, chiếc bè cập bến bờ bên .

Đây là một khu rừng hoang vu, cỏ mọc um tùm. Mọi xuống bè, tên thị vệ kéo chiếc bè sang một bên. Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư chẳng màng đến việc giày sẽ bẩn, cứ thế bước thẳng lên nền đất bùn lầy lội.

Lý Thành thì ngược , chút e dè. Hắn từng đặt chân đến những nơi như thế bao giờ. Giây phút mũi giày chạm đất, mày nhíu chặt như thể giẫm mìn!

"Ta thật hiểu nổi, các ngươi tra án thì cứ tra án, chạy tới đây tìm đáp án cái gì? Chẳng lẽ hung thủ trốn ở đây ?" Hắn vén vạt áo cho đỡ bẩn.

Kỷ Vân Thư thèm để ý đến , cùng Cảnh Dung sâu trong rừng. Cả hai đều giữ vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

"Đợi với." Lý Thành vội đuổi theo.

Kỷ Vân Thư quan sát xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó. Đột nhiên, nàng dừng một gốc cây lớn. Nhìn thứ gốc cây, khóe môi nàng khẽ nhếch lên: "Quả nhiên đoán sai."

Cảnh Dung gật đầu: "Ừ, là chỗ ."

Ở đây ?

Lý Thành ngó một hồi, hỏi: "Ở đây gì? Hung thủ trốn trong hốc cây ?"

Phụt... Cái trí tưởng tượng của tên ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1231-thu-doan-gay-an-i.html.]

Kỷ Vân Thư chỉ đống gỗ mục nát gốc cây, hỏi: "Thành thế tử, ngài xem đây là cái gì?"

Lý Thành nheo mắt kỹ, chỉ thấy là gỗ mục chứ chẳng nhận là vật gì. Hắn lắc đầu: "Ta chịu."

Cảnh Dung tiếp lời: "Đây là một chiếc bè gỗ, loại nhỏ chỉ chở hai ."

"Bè gỗ?" Lý Thành ngờ vực, ghé sát gần, xoa cằm suy tư. Vẫn .

Cảnh Dung giải thích: "Chiếc bè vứt ở đây chắc cũng nhiều năm !"

" ngươi nó là bè gỗ?"

Cảnh Dung lấy chiếc khăn tay mang theo, quấn tay bới trong đống gỗ mục nát đầy bùn đất, lôi một vật.

Là dây tre mềm! Tre vốn chịu nước , dù trải qua mưa nắng lâu ngày cũng ảnh hưởng nhiều.

"Những sợi dây tre mềm dùng để kết bè, hơn nữa chỉ một sợi. Cộng thêm việc những thanh gỗ sắp xếp trật tự, nên thể khẳng định đây là một chiếc bè gỗ bỏ nhiều năm . Do mưa nắng dãi dầu, khu rừng ẩm ướt nên chiếc bè mục nát dần."

Nghe giải thích xong, Lý Thành mới vỡ lẽ, nhưng vẫn thắc mắc: "Cho dù nó là cái bè gỗ thì ? Điều chứng minh gì? Có liên quan gì đến vụ án?" Hắn tỏ vẻ vô cùng hoài nghi.

"Đương nhiên là liên quan!" Kỷ Vân Thư : “Tiếp tục về phía , lát nữa sẽ giải thích cho ngài."

Thế là năm tiếp tục sâu rừng. Thực khu rừng lớn lắm. Đi một lúc là hết rừng, mắt họ hiện một ngôi nhà!

Một ngôi nhà gỗ tồi tàn, xiêu vẹo, trông như sắp sập đến nơi. Nhìn qua cũng ít nhất ba mươi năm nay ở.

Mọi trong nhà, men theo hậu viện phía . Trước mặt ngôi nhà là một con ngõ dài hun hút và tối tăm! Đi hết con ngõ , họ bất ngờ đặt chân đến một con phố vắng vẻ.

Kỷ Vân Thư nhận nơi . Chỗ chỉ cách Văn xá một con phố. Rẽ qua một cái là đến ngay cổng của Văn xá.

Giờ khắc , nàng thực sự hiểu chuyện! Những suy đoán trong lòng nàng kiểm chứng!

Lý Thành cùng vị quan già và tên thị vệ thì vẫn ngơ ngác, hiểu Kỷ Vân Thư dẫn họ một vòng thế ý nghĩa gì.

Vị quan già hỏi: "Kỷ công tử, rốt cuộc thủ đoạn gây án của hung thủ là gì?"

Kỷ Vân Thư bình tĩnh đáp: "Chúng chỗ cũ ."

Nói , nàng dẫn theo đường cũ, trở về chỗ chiếc bè gỗ mục nát.

Các quan viên bên bờ đối diện nghển cổ sang, thấy họ thì nhao nhao: "Về , về ." Ai nấy đều cố rướn mắt . Khoảng cách xa lắm nên thể thấy trong rừng.

thấy nhóm gốc cây nhúc nhích nữa.

Bên , Kỷ Vân Thư bắt đầu giải thích cho Lý Thành: "Ngài hung thủ gây án thế nào ? Bây giờ sẽ cho ngài !"

Lý Thành vội vàng ngoáy tai, dỏng tai lên .

Kỷ Vân Thư bước đến đống gỗ mục, khẳng định chắc nịch: "Hung thủ là dùng chiếc bè gỗ để gây án."

Hửm?

"Từ những chi tiết nhỏ, thể thấy hung thủ là một kẻ cực kỳ thông minh."

"Tại ?"

Kỷ Vân Thư giải thích cặn kẽ: "Hung thủ lo sợ, nếu cái c.h.ế.t của Đỗ Mộ Bạch phát hiện là án mạng, quan phủ nhất định sẽ theo manh mối tìm đến đây. Vì thế, cần chứng cứ ngoại phạm hảo! Hắn rõ cái đình đối diện bỏ hoang nhiều năm, chẳng ai bén mảng tới! Hắn cũng con đường duy nhất dẫn đến đó là qua con ngõ . Để tạo chứng cứ ngoại phạm, cách duy nhất là tránh tai mắt của , lặng lẽ đình. Và cách thực đơn giản, đó là bằng bè gỗ!"

Bè gỗ?

 

 

Loading...