NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 124: Đây là Đại Lâm, không phải Khúc Khương

Cập nhật lúc: 2025-12-06 14:40:45
Lượt xem: 248

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gương mặt ẩn hiện thoáng qua rèm cửa sổ, khéo Kỷ Lê và Kỷ Hoàn thấy. Tuy rõ lắm nhưng Kỷ Hoàn nắm chặt chuôi kiếm, định lao tới.

Gã dường như vẫn còn nghi ngờ, lôi trong xe , lột khăn che mặt để cho kỹ xem là Kỷ Vân Thư .

Chân mới nhích một bước, gã lập tức Kỷ Lê giữ , nhắc nhở nhỏ: "Dung Vương đang ở đây, chúng thể bừa."

Kỷ Hoàn cam lòng, đợi xe ngựa xa mới hất tay Kỷ Lê , trút cơn giận: "Người trong xe nếu đúng là Vân Thư, chúng chẳng thả nó ? Còn báo thù cho tam thế nào nữa?"

So với gã, Kỷ Lê bình tĩnh hơn nhiều, mặt trầm xuống: "Dù , loạn như thế, chúng coi như kết oán với Dung Vương. Sau hành sự chắc chắn sẽ gặp nhiều bất tiện. Thà thêm bạn còn hơn thêm thù."

Kỷ Lê là Tả Ti Doãn, văn võ song , coi là quân sư, đầu óc tất nhiên nhanh nhạy hơn cái tên cục súc Kỷ Hoàn .

Kỷ Hoàn đành bỏ qua, nhưng hai lỗ mũi cứ như đang xì khói trắng!

Hơn nữa họ còn về gấp lo tang sự cho Kỷ Nguyên Chức. nếu đợi hai về đến nhà, phát hiện Kỷ phủ đốt trụi, tổ mẫu cũng c.h.ế.t, e là sẽ hối hận vì lúc đuổi theo c.h.é.m nát cỗ xe ngựa đôi!

...

Trong xe ngựa, Vệ Dịch bình tĩnh , ôm khư khư hai bức tranh.

"Thư nhi, nào ? Hắn g.i.ế.c chúng ? Tại g.i.ế.c chúng ?"

"Không , bọn họ g.i.ế.c chúng , là hiểu lầm thôi."

"Thật ?"

Kỷ Vân Thư gật đầu: "Thật."

Vệ Dịch xích gần cô hơn, gì nữa.

Lòng Kỷ Vân Thư chùng xuống, nếu Cảnh Dung ngăn cản, chắc cô mất mạng .

Cô đưa tay vén rèm về phía , đúng lúc thấy Cảnh Dung đầu . Trong ánh mắt thoáng vẻ lo lắng, Kỷ Vân Thư gật đầu hiệu cảm ơn, cũng tỏ ý , mới rụt đầu .

Suốt dọc đường, Cảnh Dung càng thêm cảnh giác, lệnh cho mấy thị vệ lui xuống phía xe ngựa, kẹp xe ngựa giữa đội hình để đề phòng bất trắc.

Đi một đoạn, trời cũng dần tối. May mà đường quan lộ bằng phẳng nên khi màn đêm buông xuống hẳn, họ đến một quán trọ.

Quán trọ tuy ở ngoại ô nhưng khá lớn, xung quanh cũng nhiều thương nhân qua dừng chân nghỉ ngơi.

Bước xuống xe ngựa, chân chạm đất, Kỷ Vân Thư mới cảm thấy thực sự còn sống.

Cảnh Dung sai dắt ngựa cho ăn cỏ dẫn quán trọ.

Nhóm , nam thì tuấn tú lạnh lùng, ai nấy đều mang trường kiếm, nữ thì ăn mặc trang nhã thoát tục, còn che mặt. Ở chốn ngoại ô , tuy thương nhân và kiếm khách nhiều kể xiết, nhưng nhóm vẫn thu hút sự chú ý của ít .

Có mấy gã đàn ông thậm chí còn dán mắt Kỷ Vân Thư, thèm thuồng mặt!

Tiểu nhị nhiệt tình khom lưng chạy đón: "Các vị trọ ?"

Cảnh Dung mặt cảm xúc, tát cho tiểu nhị một gáo nước lạnh.

Lang Bạc bước lên, lấy một thỏi bạc nhét tay tiểu nhị, dặn dò: "Chuẩn cho chúng mấy gian phòng thượng hạng."

Cầm thỏi bạc trong tay, mắt tiểu nhị sáng rực lên, giật chiếc khăn vai phẩy phẩy phía : "Được thôi, mời các vị quan khách lên lầu."

Hắn dẫn lên lầu.

Kỷ Vân Thư bước lên vài bậc thang thì từ lầu một chạy xuống, bước chân như gió, va mạnh vai cô. Kỷ Vân Thư loạng choạng ngã ngửa .

May , bàn tay Cảnh Dung phía kịp thời đỡ lấy eo cô, giúp cô vững.

Người va cô là một gã đàn ông chừng ba mươi tuổi, cúi gằm mặt, vẻ hoảng hốt. Hắn vội : "Xin , xin ..." chạy biến xuống lầu.

"Không chứ?" Cảnh Dung ghé sát tai cô hỏi.

Cô lắc đầu.

"Chẳng lẽ vẫn còn sợ hãi chuyện lúc nãy? Cô yên tâm, bản vương ở đây, sẽ để nhà họ Kỷ tổn hại cô dù chỉ một sợi tóc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-124-day-la-dai-lam-khong-phai-khuc-khuong.html.]

Dường như luôn thấu tâm tư cô!

"Đa tạ Vương gia." Cô xách váy tiếp tục lên lầu.

Tiểu nhị đẩy một cánh cửa: "Cô nương, cô ở phòng nhé, rộng rãi lắm."

"Cảm ơn."

, Vệ Dịch cũng định te tái theo thì Cảnh Dung túm lấy cổ áo lôi .

"Ngươi ở bên ."

Nói xong bèn lôi Vệ Dịch về phía phòng khác.

Kỷ Vân Thư vốn định gì đó, nhưng nghĩ thôi, lỡ Vệ Dịch cứ bám lấy cô đòi ngủ chung thì cô . Nên việc Cảnh Dung lôi , trong lòng cô thầm cảm kích.

Bị lôi sang phòng khác, Vệ Dịch vui, trừng mắt Cảnh Dung: "Tại cho theo Thư nhi?"

"Nam nữ thụ thụ bất , ngươi ?"

"Biết chứ, tồi."

Cảnh Dung nhíu mày: "Vậy mà ngươi còn đòi ?"

Vệ Dịch lý lẽ hùng hồn: " Thư nhi là nương t.ử của ! Mẹ , thể ngủ cùng nương tử."

"..."

Có khoảnh khắc Cảnh Dung thực sự nghi ngờ tên giả ngốc ?

Hắn hừ một tiếng, lệnh cho Lang Bạc: "Tối nay ngươi ngủ cùng phòng với , trông chừng cho kỹ, đừng để chạy lung tung."

"Vâng!"

Nghe ngủ cùng Lang Bạc, Vệ Dịch trề môi dài cả tấc, vội lắc đầu quầy quậy: "Ta ngủ cùng , ngủ với Thư nhi."

"Không đến lượt ngươi quyết định!" Cảnh Dung ném một câu bỏ .

Vệ Dịch định đuổi theo nhưng Lang Bạc chặn . Lang Bạc là một gã to con, ít , khoanh tay chắn hết cả cửa.

"Ngươi tránh , ngủ với ngươi."

"Tối qua chẳng ngủ cùng , hôm nay ?" Lang Bạc phản bác.

, tối qua ngươi còn dựa vai ngủ cả đêm cơ mà, tối nay giở chứng! Lang Bạc nghĩ mãi , hôi. Tại chịu ngủ cùng chứ! Đáng ghét!

Vệ Dịch hét lên: "Không là ."

Hắn giận dỗi phịch xuống ghế, hai tay nắm chặt đ.ấ.m nhẹ xuống bàn, trông hệt như một cái "bao trút giận".

Lang Bạc nhận lệnh thì theo, đành canh chừng, cho tìm Kỷ Vân Thư.

Tuy nhiên, từ lúc nhóm bước quán trọ, một đôi mắt tò mò đầy vẻ cợt nhả dõi theo sát .

Lý Thời Ngôn trong gian phòng nhỏ lầu hai, vặn thể quan sát rõ cửa quán và lối lên cầu thang. Hắn gác một chân lên ghế, tay bốc hạt lạc tung lên cao hứng trọn miệng.

Khóe miệng nhếch lên đầy thú vị: "Hay đấy!"

Tên tùy tùng bên cạnh sáp hỏi: "Tiểu thế tử, ngài thực sự hứng thú với cô nương ?"

"Sao? Không !"

"Cô nương đó che mặt kín mít, còn . Hơn nữa ngài xem những bên cạnh cô , ai cũng mang kiếm, chúng đừng gây chuyện nữa. Nếu để Hầu gia ngài gây họa, nhất định sẽ tha cho ngài ."

Lý Thời Ngôn bật dậy, vỗ một cái bốp đầu tên tùy tùng.

"Tiểu Lộ Tử, với ngươi bao nhiêu , ngoài nhắc Hầu gia Hầu gia, đây là Đại Lâm, Khúc Khương!"

...

 

Loading...