NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1242: Nghi ngờ

Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:49:45
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ồ, tưởng chuyện gì to tát! Hóa là việc cỏn con !"

Hàn Lâm Viện cấp một bản thủ dụ vốn là chuyện nhỏ, cần xin ý kiến Hồ Ấp Vương.

Trịnh đại nhân nhận lấy bản thủ dụ, nheo mắt lướt qua. Nội dung cũng giống như những bản thủ dụ bình thường khác, thậm chí còn nắn nót hơn, chữ nghĩa công phu, trình bày rõ ràng mạch lạc. Quả đúng là văn phong của học.

Vì thế, ông mảy may nghi ngờ.

Trịnh đại nhân lấy con dấu trong ngăn kéo , đóng một dấu đỏ chót lên tờ giấy.

Xong xuôi!

ông vẫn thuận miệng hỏi thêm một câu: "Cơ mà, gần đây Hàn Lâm Viện việc gì cần sang Hộ bộ thế? Sao nhỉ?"

Cung Sĩ Lâm chuẩn sẵn câu trả lời, điềm nhiên đáp: “Trước đó Tàng Thư Các chuột phá hoại, c.ắ.n hỏng ít sử sách nên giờ chỉnh lý . Có một nội dung mất mát cần đối chiếu với tư liệu bên Hộ bộ cho chính xác. Dù cũng là sử sách, thể qua loa ."

Lý do vô cùng hợp lý, kín kẽ một lỗ hổng.

Trịnh đại nhân xong chỉ "ừ" một tiếng, trả bản thủ dụ đóng dấu cho : "Ngươi việc ."

"Vâng."

Cung Sĩ Lâm lui .

Trịnh đại nhân bỗng gọi giật : "Phải Sĩ Lâm! Cha ngươi dạo thế nào?"

"Phụ vẫn khỏe ạ."

"Nhắn ông hôm nào rảnh cùng uống ."

"Vâng, vãn bối nhất định sẽ chuyển lời."

Cung Sĩ Lâm rời . Hắn trở về phòng việc riêng, lấy con ấn của đóng bên cạnh dấu ấn của Trịnh đại nhân.

Con ấn hình vuông, khắc bốn chữ "Hàn Thường Giám Ấn"! Giữa bốn chữ là hình một đóa hoa lạ, rõ tên. Đây là ấn tín độc nhất vô nhị của Cung Sĩ Lâm.

Xong xuôi việc, rời cung, định bụng mang bản thủ dụ đến cho Lý Thành. Cuối cùng cũng giúp xong việc !

Nào ngờ, xe ngựa của Cung Sĩ Lâm dừng cửa phủ thì chạm mặt xe ngựa của Lý Thành. Hai chiếc xe "đụng" ngay tại đó.

Cung Sĩ Lâm thầm nghĩ, chẳng lẽ Lý Thành linh cảm xong thủ dụ nên mới đến tìm? Hắn giấu bản thủ dụ trong tay áo, định cho Lý Thành một bất ngờ.

Hắn xuống xe, gã sai vặt che ô cho . Tuyết rơi dày đặc, gió lạnh thấu xương.

Hắn bước vài bước thì thấy Lý Thành nhảy xuống từ chiếc xe đối diện, vội vàng lao về phía , chẳng màng che ô.

"Ta đang định tìm ngươi." Lý Thành .

"Ta cũng đang định tìm ngươi." Cung Sĩ Lâm liếc gã sai vặt bên cạnh Lý Thành: “Bảo của ngươi tránh chỗ khác."

Cung Sĩ Lâm dự cảm chẳng chuyện gì lành, nếu Lý Thành vội vã đến thế.

"Vào trong chuyện."

"Không cần, ở đây luôn, xong còn việc khác."

"..." Cung Sĩ Lâm cạn lời, đành sang bảo gã sai vặt của : “Ngươi ."

"Vâng." Gã sai vặt đưa ô cho lùi xa.

Cung Sĩ Lâm đưa tay tay áo, định lấy bản thủ dụ , miệng : "Ngươi đến đúng lúc lắm, thứ ..."

Nào ngờ, Lý Thành cắt ngang lời , hỏi thẳng: “Cung Sĩ Lâm, hỏi ngươi cuối cùng, ngày Đỗ Mộ Bạch c.h.ế.t, rốt cuộc ngươi gặp ?"

Hự!

Bàn tay đang mò mẫm trong tay áo của Cung Sĩ Lâm khựng . Rõ ràng ngón tay chạm bản thủ dụ, rõ ràng ngay lúc thể đưa nó cho Lý Thành.

mà...

Hắn lặng lẽ rút tay , vẻ mặt thất vọng tràn trề.

Màn tuyết trắng xóa che mờ tầm mắt, Lý Thành mặt, lạnh lùng đáp: “Lần ở phủ Tam Vương gia ngươi hỏi , vẫn câu trả lời cũ: Không !"

Câu trả lời chắc nịch, chút do dự.

"Thật sự ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1242-nghi-ngo.html.]

"Lý Thành, gì thì thẳng ."

"Hiện tại vụ án manh mối, bước đầu xác định mà Đỗ Mộ Bạch gặp hôm đó là hung thủ! Hơn nữa, gặp chắc chắn khả năng giúp đỡ con đường quan lộ. Ngoài Bình Dương Hầu phủ , duy nhất nghĩ đến là ngươi. Dù ban đầu cũng chính ngươi tiến cử cho cha . Lúc cùng đường bí lối, duy nhất thể nghĩ đến lẽ chỉ ngươi, nên mới đến hỏi."

Nói cho cùng, vẫn là tin tưởng .

Cung Sĩ Lâm chua chát. Hắn cho rằng Lý Thành vẫn còn để bụng chuyện hồi nhỏ nên giờ mới mượn cớ đến hạch sách.

Hắn : "Tóm ngươi vẫn nghi ngờ , cho rằng cái c.h.ế.t của Đỗ Mộ Bạch nhất định liên quan đến ."

"Đừng xuyên tạc ý của . Nếu thực sự tin ngươi là hung thủ thì chẳng đến đây, mà sai gô cổ ngươi về Thành Ty Bộ thẩm vấn ."

"Vậy giờ ngươi những lời là ý gì?"

"Ta chỉ xác nhận thôi."

"Rồi nữa?"

"Rồi..." Lý Thành cứng họng.

Cung Sĩ Lâm : "Thôi bỏ , vòng vo tam quốc, trong lòng ngươi vẫn đinh ninh Đỗ Mộ Bạch gặp hôm đó là , nên dù thế nào ngươi vẫn sẽ nghi ngờ thôi."

"Vậy ngươi hãy đưa bằng chứng ngoại phạm ."

"Bằng chứng?"

"Tức là ngày Đỗ Mộ Bạch c.h.ế.t, ngươi đang gì?"

"Nếu ngươi tin thì gì cũng vô dụng." Cung Sĩ Lâm giải thích thêm nữa: “Không ngươi bảo còn việc ? Mau . Khi nào ngươi tìm bằng chứng chứng minh Đỗ Mộ Bạch gặp hôm đó là , cứ việc sai đến bắt, tuyệt đối phản kháng."

Nói xong, thẳng phủ.

Lý Thành đuổi theo hai bước, gọi với theo: "Không ngươi bảo cũng việc tìm ?"

Hắn đầu , buông một câu: "Không gì."

Vốn định đưa bản thủ dụ cho Lý Thành, nhưng đổi ý định. Không đưa nữa!

Nhìn bóng lưng Cung Sĩ Lâm khuất dần, Lý Thành bối rối. Trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, cho .

Mãi đến khi tên thị vệ cùng nhắc nhở: "Đại nhân, tuyết rơi lớn quá, là lên xe ạ."

Lúc , Lý Thành phủ một lớp tuyết trắng. Không câu trả lời, đành lên xe ngựa rời .

Ngay khi Lý Thành , Cung Sĩ Lâm vốn đang bước phủ bỗng dừng . Hắn chiếc xe ngựa của Lý Thành dần xa khuất trong màn tuyết trắng xóa.

Dù đang giữa mùa đông giá rét, lòng bàn tay rịn mồ hôi! Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm.

Ánh mắt vốn dĩ trông vẻ vô tội, đáng thương của dần dần trở nên u tối, trầm mặc.

Chẳng ai hiểu .

Mãi đến khi gã sai vặt bên cạnh gọi khẽ: "Thiếu gia?"

Hắn mới hồn.

"Thiếu gia, ?"

"Không ."

Hắn rụt cổ trong áo, rút bản thủ dụ trong tay áo đưa cho gã sai vặt, lệnh: "Đem đốt."

Hả?

Gã sai vặt tuy quan nhưng cũng văn thư giấy vàng là của triều đình, thể tùy tiện đốt bỏ.

"Thiếu gia, cái thể đốt ạ."

"Chỉ là tờ giấy lộn vô dụng, đốt ."

Nói xong, thẳng về phía viện của .

Gã sai vặt dám thêm lời nào, cầm bản thủ dụ đóng dấu đỏ chót xuống nhà bếp, chuẩn ném lò lửa!

 

 

Loading...