Kỷ Vân Thư đàn ông đang bẹp đất, kiệt sức, giải thích với đám cai ngục: “Hắn chỉ mắc chứng hưng cảm!"
"Chứng hưng cảm? Đó là bệnh gì?"
"Người mắc bệnh một khi phát tác sẽ kiểm soát lý trí, thậm chí thể gây thương tích cho khác và tự hại bản ."
Đó là lý do tại đó tự đập đầu tường!
Mấy tên cai ngục đều tỏ vẻ kinh ngạc.
"Lần đầu tiên thấy bệnh đấy!"
"Sao cơ? Chẳng lẽ mỗi phát bệnh, các gọi đại phu đến xem ?" Kỷ Vân Thư hỏi.
Một tên cai ngục thấp bé run rẩy đáp: "Không... ! Lúc đầu chúng tưởng giở trò trốn ngục nên để ý. Sau thấy mấy đều như , nghĩ chắc điên nên cũng chẳng gọi đại phu, chỉ sợ khác thương nên nhốt riêng đây."
Hazz!
Kỷ Vân Thư thở dài. Có bệnh mà chữa, lỡ c.h.ế.t thật thì đám cai ngục cũng khó thoát tội!
Tên cai ngục thắc mắc: " Kỷ , tại uống một cốc nước khỏi chứng hưng cảm ?"
"Đương nhiên uống một cốc nước là khỏi hẳn, chỉ là tạm thời dịu thôi. Còn trị tận gốc thì để đại phu khám."
"Ồ, cứ tưởng Kỷ cũng tinh thông y thuật."
"Ta y thuật, chỉ chút mẹo vặt thôi!" Nàng liếc đàn ông đất: “Các nhất nên mời đại phu đến khám cho , cứ để thế kiểu gì cũng án mạng! À, tái phát thì cứ y hệt cách , nhưng nhớ kỹ là bịt mũi ! Để sặc nuốt nước xuống, ho cái luồng khí trong n.g.ự.c ."
Cai ngục rối rít: "Vâng , đa tạ Kỷ ."
Lúc , đàn ông đất đang thở hổn hển, im bất động, má áp xuống sàn, hai tay vươn quá đầu, mười ngón tay xòe , bộ dạng vô cùng yếu ớt.
Kỷ Vân Thư vô tình chú ý đến đôi bàn tay của ! Ánh mắt nàng chợt khựng , nheo mắt kỹ.
Đó là một đôi tay... bong tróc da. Hơn nữa trắng! Màu da tay khác hẳn với da mặt, da cổ, thậm chí là da cổ tay.
Nàng vén vạt áo xổm xuống, mắt dán chặt đôi tay .
Cảnh Dung theo ánh mắt nàng, cũng phát hiện sự bất thường ở mười đầu ngón tay . Rõ ràng trắng hơn hẳn vùng cổ tay!
Theo lý mà , chuyện vô lý. Tay bình thường thì cổ tay thường trắng hơn. Huống hồ gã nghề buôn đá, quanh năm dầm mưa dãi nắng, bôn ba khắp nơi, mười đầu ngón tay trắng thế ? Nếu là do bảo dưỡng thì còn , đằng tay bong tróc da nghiêm trọng, chứng tỏ chẳng hề chăm sóc.
Điều bất thường. tại như ?
Thấy Kỷ Vân Thư đang quan sát kỹ lưỡng và suy tư điều gì đó, Cảnh Dung cũng xuống theo. Hắn nhấc bàn tay gã đàn ông lên, đưa gần để quan sát kỹ hơn.
"Nàng thấy gì đó đúng ?" Cảnh Dung hỏi.
Kỷ Vân Thư gật đầu: "Ừm! Xem cũng nghĩ giống ."
Nói , nàng chạm nhẹ đầu ngón tay gã, bóc một mảng da sắp bong , vân vê đầu ngón tay để kiểm tra.
Hành động khiến đám cai ngục xem trố mắt. Đây là kiểu khám nghiệm gì ? Khó hiểu quá!
Một hỏi: "Kỷ , Cảnh công tử, hai đang gì thế?"
Cầm tay săm soi thế , biến thái quá ?
Hai trả lời. Một lúc , Cảnh Dung hỏi Kỷ Vân Thư: “Nàng nguyên nhân gây hiện tượng ?"
Kỷ Vân Thư nhíu mày, trầm ngâm một lát ánh mắt sáng lên: “Nếu đoán lầm, quanh năm tiếp xúc với một loại chất tính kiềm."
"Tính kiềm?"
"Ừm... đơn giản là một chất mà ở nhiệt độ thường, dung dịch của nó độ pH lớn hơn 7... đại loại là thế."
Tính kiềm? pH?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1245-thach-cao.html.]
Thế mà gọi là đơn giản ? Lại còn "đại loại là thế"?
Cảnh Dung tỏ vẻ mù tịt. Nghe chả hiểu gì sất! Cũng may quen với mấy từ ngữ kỳ quặc thốt từ miệng nàng , nên cũng chẳng thèm đào sâu. Chỉ cần hiểu đại ý là .
Hắn hỏi: "Điều đó nghĩa là gì?"
"Người thường xuyên tiếp xúc với chất kiềm, mà hai tay trắng bệch thế , ... chỉ nghĩ đến một thứ."
"Thứ gì?"
"Thạch cao!"
Cảnh Dung giật , đôi lông mày kiếm nhíu : "Thạch cao? Ý nàng là... thạch cao dùng để giả tảng đá ?"
"Chính xác! Tay nếu thường xuyên tiếp xúc với bột thạch cao sẽ gây tổn thương kiềm cho da, dẫn đến bong tróc, nứt nẻ. Hơn nữa tay trắng bệch càng chứng minh điều , chắc chắn là thường xuyên tiếp xúc với bột thạch cao."
"Nói như thì kẻ là..." Hắn bỏ lửng câu .
Kỷ Vân Thư cũng chút nghi ngờ. ...
Nàng gã đàn ông đất: "Bây giờ hỏi thì cũng chẳng moi gì từ ."
Hắn giờ như đống bùn nhão, hỏi gì cũng vô ích!
Cảnh Dung chợt nhớ : "Hắn cùng đoàn buôn đá Cao Định, lẽ lão thương nhân gì đó."
"Ừm."
Hai dậy, bảo cai ngục: "Dẫn gặp nhóm buôn đá bắt giam đó."
Cai ngục dẫn đường.
Nhóm buôn đá giam từ hôm thành đến giờ. Lúc đầu còn kêu oan ầm ĩ, nhưng mấy ngày thì im lặng tiếng, chấp nhận phận, chỉ mong sớm tìm hung thủ.
Thấy Kỷ Vân Thư , lão thương nhân tưởng cứu, đôi mắt trũng sâu bỗng sáng lên: “Có thả chúng ?"
Lâu lắm tắm rửa, giam thêm nữa chắc c.h.ế.t vì hôi mất.
Kỷ Vân Thư ông đầy thương cảm: "Vụ án rõ, thể thả các ."
Nghe , ánh mắt lão thương nhân ỉu xìu thất vọng. những khác trong phòng giam bắt đầu nhao nhao lên: “Mấy quan các chả coi dân đen chúng gì cả."
" đấy, rốt cuộc còn định giam chúng đến bao giờ?"
"Thả chúng !"
"Mở cửa! Thả !"
...
Tình hình trở nên hỗn loạn. Lão thương nhân dù cũng là hiểu chuyện, vội lên tiếng can ngăn: “Đừng ồn ào nữa! Đầu lâu tìm thấy trong hàng hóa của chúng , quan phủ bắt giam cũng là lẽ thường tình."
Giác ngộ cũng cao đấy chứ!
Lão thương nhân sang hỏi Kỷ Vân Thư: "Tiên sinh đến thả , đến gì?"
"Muốn hỏi thăm về một ."
"Ai?"
"Cái phát bệnh giam riêng ."
"Ý ngài là Lưu Tam?"