NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1251: Manh mối lại đứt đoạn
Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:57:11
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồ súc sinh!
Đỗ Hạnh Nhi hận bản tự tay giải quyết tên súc sinh đó.
Nói đến đây, ngọn lửa giận dữ trong lồng n.g.ự.c nàng cứ cuồn cuộn dâng trào, nhưng nàng liều mạng kìm nén xuống.
Kỷ Vân Thư hề nghi ngờ những lời nàng là giả dối! Bởi vì nỗi đau đớn tột cùng , chỉ những ai từng trải qua mới thể bộc lộ chân thực đến . Nàng thấy sự tuyệt vọng và oán hận trong mắt Đỗ Hạnh Nhi!
Còn bản nàng, ngoài sự xót xa, chỉ còn nỗi áy náy: "Xin , sự tình như thế ."
Đỗ Hạnh Nhi nhạt, quệt vệt nước mắt mặt, nàng : "Ta vốn , cũng từng ai , nhưng bây giờ ngươi hài lòng chứ? Bí mật chôn giấu suốt sáu năm, đều ngươi ép cho lộ hết ."
"Hạnh Nhi cô nương, thực sự vô ý! Nếu vụ án liên quan đến cô, cũng sẽ đến đây mạo phạm. cô yên tâm, những chuyện cô , tuyệt đối sẽ tiết lộ cho thứ ba !"
"Hừ, ngươi thực sự... sẽ cho khác?"
"Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy."
Đỗ Hạnh Nhi mím môi, ngờ vực, nhưng hiện tại ngoài việc tin tưởng, nàng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
"Được! Vậy hy vọng ngươi thể giữ kín bí mật của ." Nói xong, nàng đeo tấm mạng che mặt.
Tâm trạng cũng dần bình trở . Chỉ những đường gân xanh trán vẫn còn nổi rõ!
Nàng tiếp: "Bây giờ những gì ngươi , đều thật hết . Nếu công t.ử còn việc gì khác, xin mời về cho."
Kỷ Vân Thư thấy nàng bình tĩnh hơn, trù trừ một chút : "Vẫn còn một chuyện nữa."
"Chuyện gì?"
"Năm xưa Đỗ Mộ Bạch đến Túy Nguyệt Các, rốt cuộc là một ? Hay là cùng khác? Trong Túy Nguyệt Các , ai quan hệ mật thiết với ? Ta hy vọng cô thể thật cho ."
Đỗ Hạnh Nhi , đưa lưng về phía nàng, đáp: "Những gì , và tất cả những gì trải qua, đều kể hết cho ngươi sót một chữ. Còn về những chuyện khác của tên súc sinh đó, gì cả!"
Kỷ Vân Thư thấy biểu cảm của nàng, nhưng giọng điệu khẳng định chắc nịch , nàng tin là thật.
"Được, hiểu !"
"Đã , mời công t.ử rời ."
"Cáo từ!"
Kỷ Vân Thư chắp tay chào nàng, lui khỏi phòng, khép cửa .
Khi căn phòng trở yên tĩnh, cảm xúc của Đỗ Hạnh Nhi một nữa vỡ òa!
Đôi mắt nàng đỏ ngầu, bất ngờ chộp lấy chiếc bình hoa tủ, ném mạnh xuống đất. "Xoảng!"
Tay áo phất mạnh, quét sạch thứ tủ xuống sàn nhà.
Ngay khi nàng định tiếp tục trút giận, ánh mắt chợt dừng ở cuốn "Thi tập" hất xuống đất.
Nàng hoảng hốt, vội vàng quỳ rạp xuống, nhặt cuốn "Thi tập" lên, dùng tay áo cẩn thận lau sạch bụi bẩn bám đó, ôm chặt lòng.
Ánh mắt rưng rưng. Có thể thấy, nàng trân trọng cuốn sách đến nhường nào.
…
Kỷ Vân Thư bước ngoài, Cảnh Dung đang uống thấy liền đặt chén xuống, tới.
"Thế nào ?"
Nàng lắc đầu: "Không manh mối gì cả."
"Hai ở trong đó..."
"Huynh đừng hỏi nữa thì hơn."
Cảnh Dung lập tức hiểu ý: "Ta hiểu ." Y gặng hỏi thêm nữa.
Trước khi hai rời khỏi Túy Nguyệt Các, họ gọi tên tiểu nhị lúc nãy .
Kỷ Vân Thư cố tình hỏi: "Vừa Hạnh Nhi cô nương hát, cô vô tình nhắc đến một vị khách cũ, tên là gì nhỉ... Đỗ Mộ Bạch? Có là Nam Thân tài t.ử Đỗ Mộ Bạch mà cả thành Cao Định ai cũng ?"
Nàng thể hỏi thẳng thừng! Tránh để hung thủ mà đề phòng.
Tiểu nhị nhanh nhảu đáp: "Chứ còn ai nữa! Là vị Nam Thân tài t.ử đó! Trước đây, thường xuyên đến tìm Hạnh Nhi cô nương hát."
"Ồ? chẳng xuất nghèo khó ? Vào đây một khúc hát tốn ít bạc , chẳng lẽ kết giao với công t.ử nhà giàu nào mời ?"
"Không ! Hắn thường một thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1251-manh-moi-lai-dut-doan.html.]
"Một ? Vậy thì lạ thật."
"Công t.ử mới để ý, đúng là chút kỳ lạ. cũng chẳng quan tâm lắm, khách đến đây chịu chi tiền thì trong mắt chúng đều là ông hoàng bà chúa cả, ai mà nghĩ nhiều? Biết tiền hát là do Bình Dương Hầu cho , dù cũng là môn sinh của phủ Bình Dương Hầu mà."
Cũng là lý!
Xem manh mối... ngõ cụt như một vòng luẩn quẩn.
Hung thủ rốt cuộc là ai? Tại thể biến mất sạch sẽ như ? Đến nửa cái bóng cũng bắt .
Điều khiến Kỷ Vân Thư càng thêm tò mò về tên hung thủ thông minh !
Họ rời khỏi Túy Nguyệt Các, Lang Bạc đang canh chừng lầu thấy ngay.
"Về !"
Cuối cùng cũng yên tâm!
Đợi họ lên lầu, Lý Thành hỏi ngay: "Hỏi gì ?"
Cả hai đều giữ vẻ mặt nghiêm trọng.
"Sao gì thế? Tình hình thế nào? Có manh mối ?"
Kỷ Vân Thư lắc đầu.
"Không ? Thế hai lâu ?"
Cảnh Dung liếc một cái: "Muốn thám thính tin tức thì thể xông hỏi huỵch toẹt , đương nhiên hát, dạo một vòng cho phép chứ."
Lý Thành gật gù: "Nói cũng !"
Tuy nhiên, Kỷ Vân Thư vẫn giữ vẻ mặt trầm ngâm. Nguyên nhân chỉ vì tìm manh mối, mà còn vì những lời của Đỗ Hạnh Nhi cứ văng vẳng bên tai nàng.
Đỗ Mộ Bạch... là một tên súc sinh!
Thật ngờ, một thư sinh trói gà chặt là kẻ như !
Nhất thời, nàng cảm thấy đồng cảm với chị gái của Lý Thành – Lý Văn Thù. Người con gái đau khổ suốt sáu năm trời. đổi là một sự thật tàn khốc đến thế.
... nàng thể ! Sự thật quá tàn nhẫn!
Trở về nhà cổ, nàng vẫn suy nghĩ mãi về chuyện . Một ngoài hành lang lâu, ánh mắt đăm đăm những bông tuyết bay múa trong đêm.
Bất chợt, một chiếc áo choàng ấm áp phủ lên vai nàng.
Cảnh Dung : "Cẩn thận kẻo lạnh."
Nàng gật đầu, mỉm nhẹ.
lúc ...
"Cái đó... xảy chuyện ."
Tống Chỉ? Hắn chạy tới, vẻ mặt đầy lo lắng.
Ánh mắt Cảnh Dung đanh : "Sao ?"
Tống Chỉ ấp úng: "Cái đó, cũng xảy chuyện gì, ngang qua bếp thì thấy Bạch Âm và vị Lang công t.ử đang cãi cọ ầm ĩ, thấy tình hình nên chạy qua báo với hai một tiếng."
"Cãi ?" Cảnh Dung nhíu mày, sang với Kỷ Vân Thư: “Ta qua đó xem ."
Nói , y sải bước nhanh về phía nhà bếp ở hậu viện.
Kỷ Vân Thư quấn chặt áo choàng, cũng thấy lo lắng, bèn bảo Tống Chỉ: "Ta cũng qua xem thế nào."
Tống Chỉ: "Ta cùng cô."
Kỷ Vân Thư ngăn : "Tống công tử, về phòng sách , kỳ thi Hội sắp đến , đừng để lỡ dở việc học."
" mà..."
"Yên tâm, bọn họ sẽ !"
"Vậy ."
Kỷ Vân Thư liền theo hướng Cảnh Dung .
Tống Chỉ theo bóng lưng nàng, khẽ thở dài. Từ hôm vô tình cuộc đối thoại giữa Bạch Âm và Liên Tước, Kỷ Vân Thư là nữ nhi, trong lòng cứ thấp thỏm yên. Chỉ cần Kỷ Vân Thư vô tình liếc một cái, cũng thấy hoảng hốt, cảm giác từ mà , chính cũng rõ.