NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1254: Sự thật đằng sau vụ trộm (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:57:14
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vương gia, ngài nhất định cứu con!"
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
"Là do con hồ đồ, là do con quá sơ suất, ngờ lầm năm xưa nay quả báo tìm đến cửa." Tiết Hòa đàn ông mặt với ánh mắt cầu khẩn: “Sáu năm , con cũng chỉ vì nhất thời hồ đồ mới chuyện đó."
"..."
Tiết Hòa quỳ mặt đất, tiếp tục kể lể: "Lúc đó, con và Đỗ Mộ Bạch cùng là môn sinh của Bình Dương Hầu. Con nhất thời ghen tị nên... mua chuộc ba cùng phòng với , bảo họ vu oan cho Đỗ Mộ Bạch trộm thơ. Con thật sự hồ đồ mới ! Vương gia, bây giờ tên Bỉnh Chính một bản cung khai, còn giao nộp cả ngân phiếu năm xưa con đưa cho , thậm chí... còn cả bức thư riêng con hẹn gặp . Những thứ đó đều đưa đến Hình Bộ. Giờ của Hình Bộ đang đến nhà bắt con, con , chỉ còn cầu cứu Vương gia. Xin Vương gia nể tình con là môn sinh của ngài mà cứu con một mạng!"
Nói xong, dập đầu thật mạnh! Trán va xuống nền gạch kêu cộp cộp, suýt chảy máu.
Nghe xong những lời , mặt Na Diên xanh mét! Hắn vớ lấy chén bên cạnh, ném mạnh về phía Tiết Hòa.
"Xoảng!"
Chén đập Tiết Hòa, nước b.ắ.n tung tóe, rơi xuống đất vỡ tan tành.
Tiết Hòa vẫn quỳ rạp đầu xuống đất, dám nhúc nhích!
Na Diên đỏ mặt tía tai, gân xanh nổi lên: "Hừ! Bổn vương cứ tưởng thông minh, ai ngờ ngươi lừa! Ngươi bây giờ là môn sinh của phủ Nhị Vương gia, nếu ngươi kết tội, phủ của cũng sẽ vạ lây ? Ngươi bảo Bổn vương còn mặt mũi nào triều đình nữa?"
"Vương gia..."
Chưa hết câu, Na Diên tung cước đạp mạnh vai . Sau đó rút thanh kiếm giá bên trái sảnh đường, chĩa thẳng Tiết Hòa.
Tên đạp ngã lăn đất, dám phản kháng. Bởi rõ, duy nhất thể cứu lúc chỉ Na Diên. Cọng rơm cứu mạng , bám cho chặt.
Hắn van nài: "Vương gia, con là con hại ngài, ngài g.i.ế.c con con cũng oán thán. con c.h.ế.t cũng vẫn sẽ liên lụy đến ngài! Đã , chi bằng ngài giúp con một ."
"Giúp? Bổn vương g.i.ế.c ngươi thì ."
Nói xong, đ.â.m mạnh một nhát cánh tay Tiết Hòa. Áo rách toạc, m.á.u tươi trào !
Tiết Hòa đau đớn kêu lên á á, ôm lấy cánh tay đẫm m.á.u bệt đất, nghiến răng chịu đựng, vẫn dám phản kháng.
Na Diên vốn thể một kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t , nhưng Tiết Hòa đúng, dù g.i.ế.c thật thì cũng khó tránh khỏi liên lụy.
Vì ... bây giờ chỉ còn một cách duy nhất!
Hắn thu kiếm , ánh mắt sắc bén ngoài, hô lớn: "Người !"
Thị vệ trong phủ chạy .
"Đưa Tiết Hòa băng bó, đến Hình Bộ ngay lập tức."
"Rõ."
Tiết Hòa lôi dậy. Hắn nén đau, mặt đầy hoảng sợ, miệng van xin: "Vương gia, xin đừng đưa con đến Hình Bộ, con chuyến là c.h.ế.t chắc! Vương gia, cầu xin ngài, cứu con với."
"Câm miệng!" Na Diên quát lớn, bước tới mặt , mày kiếm nhíu chặt: “Ngươi bắt buộc đến Hình Bộ, bởi vì chỉ đến đó, ngươi mới cơ hội sống sót."
"..."
Một khắc .
Na Diên đích đưa Tiết Hòa băng bó và y phục sạch sẽ đến Hình Bộ.
Liễu Hà ngờ Nhị Vương gia giá lâm. Vội vàng nghênh đón: "Tham kiến Nhị Vương gia."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1254-su-that-dang-sau-vu-trom-2.html.]
"Miễn lễ."
Liễu Hà Tiết Hòa thương lưng : "Đây là?"
"Liễu đại nhân chẳng đang cho bắt Tiết Hòa ? Bổn vương đích đưa đến đây."
"Vậy là Vương gia cũng chuyện ."
"Tất nhiên là , nếu thì đến đây gì." Na Diên xong liền thẳng đại đường Hình Bộ.
Quan nhỏ của Hình Bộ vội vàng dâng ghế và nước.
"Trà nước thì miễn , Bổn vương chỉ đến xem thử, Hình Bộ các ngươi rốt cuộc bằng chứng gì mà khẳng định Tiết Hòa mua chuộc bạn cùng phòng của Đỗ Mộ Bạch để vu oan giá họa?"
Tiết Hòa lúc cũng lấy can đảm, bước lên mặt Na Diên, giọng điệu vô cùng kiên định: "Vương gia, con oan! Mua chuộc cái gì? Vu oan cái gì? Con gì cả."
Rõ ràng đường , hai thầy trò thông đồng khẩu cung với !
Liễu Hà bước lên : "Bẩm Vương gia, hôm nay thần nhận bản cung khai do Bỉnh Chính , cùng với vài tờ ngân phiếu, thậm chí còn cả thư riêng do chính tay Tiết Hòa , chứng minh năm xưa đúng là mua chuộc Phương Đồng, Khương Văn và Bỉnh Chính để hãm hại Đỗ Mộ Bạch. Vì thế thần mới hạ lệnh bắt ."
"Ồ? Chỉ dựa mấy thứ đó?"
"Bằng chứng xác thực! Trong bản cung khai của Bỉnh Chính rõ ràng."
"Đưa Bổn vương xem."
"Vâng!" Liễu Hà sai mang ba vật chứng lên, đưa cho Na Diên!
Na Diên xem xét từng thứ một. Tiết Hòa bên cạnh tim đập thình thịch.
Hắn thấy từng câu từng chữ trong bản cung khai của Bỉnh Chính đều mạch lạc, căn cứ rõ ràng. Những tờ ngân phiếu đó đúng là năm xưa đưa cho Bỉnh Chính, ngờ tên tiêu. Còn bức thư cũng đích thị do , nét chữ y hệt.
Ba thứ đủ để định tội . Nghĩ đến đây, dù bề ngoài cố tỏ bình tĩnh, nhưng trong lòng rối như tơ vò, mồ hôi tay túa như tắm. Hai chân bắt đầu run lẩy bẩy. Hắn nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh để Liễu Hà sơ hở. Dù thì Liễu Hà cũng dạng !
Lúc , Na Diên cầm ba vật chứng tay, bật .
Hắn : "Liễu đại nhân, nếu Bổn vương nhớ lầm thì đây ngươi việc ở Lại Bộ đúng ?"
"Vâng! Do Hoàng đại nhân và Trọng đại nhân cách chức nên thần tạm thời mặt quản lý việc Hình Bộ."
"Hèn gì ngươi phá án qua loa như ."
"Ách..."
Na Diên cầm bản cung khai lên : "Bản cung khai do Bỉnh Chính , thể sai, nhưng đại nhân chắc chắn những điều đó là sự thật? Không thể chỉ vì lời phiến diện của mà định tội Tiết Hòa chứ?"
"Có ngân phiếu và..." Liễu Hà hết câu.
"Nói đến ngân phiếu thì càng nực ." Na Diên cầm tờ ngân phiếu lên, nhếch mép : “Trên tên Tiết Hòa ? Làm thế nào chứng minh đây là tiền đưa cho Bỉnh Chính? Chẳng lẽ... ngân phiếu trong thiên hạ đều là của ?"
"..."
"Còn bức thư riêng nữa, càng nực hơn. Tiết Hòa là môn sinh của Bổn vương, chữ thế nào Bổn vương đương nhiên nhận . Chữ trong thư qua thì đúng là giống chữ , nhưng cũng hết sức hoang đường! Chẳng lẽ Liễu đại nhân nghi ngờ rằng kẻ cố tình giả mạo chữ của để giả bức thư ?"
Liễu đại nhân lập tức phủ nhận: "Không thể nào, giấy thư ngả vàng, màu mực cũng thấy rõ là từ nhiều năm . Nếu Bỉnh Chính vu oan cho Tiết Hòa, chẳng lẽ mưu tính từ nhiều năm ?"