NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1255: Trước mặt cường quyền
Cập nhật lúc: 2026-01-10 16:57:15
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý lẽ của Liễu Hà là căn cứ. Một giả, thể nào bắt đầu mưu tính từ vài năm ? Điều phi logic!
Na Diên , sắc mặt thoáng cứng . Tiết Hòa bên cạnh quan sát sắc mặt , tim cũng thót lên tận cổ! Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Na Diên đặt ba vật chứng sang một bên, nghiêm mặt với Liễu Hà: "Một nếu dã tâm, thì việc mưu tính từ vài năm cũng là chuyện thể xảy ! Hơn nữa, Bổn vương , nét chữ tuy giống của Tiết Hòa, nhưng đó tên , càng dấu tay của . Tất cả đều thể chứng minh đây là do Tiết Hòa . Cho nên Liễu đại nhân, vụ án ngươi cân nhắc cho kỹ, kẻo xử sai án vết xe đổ của Hoàng đại nhân và Trọng đại nhân đấy."
Từng chữ thốt đều đều, nhưng ẩn chứa sự áp bức và đe dọa ngầm.
Nếu là Hoàng đại nhân Trọng đại nhân đây, lẽ vội vàng kết án qua loa cho xong chuyện! Liễu Hà là ai cơ chứ!
Ông là con trâu cứng đầu nổi tiếng ở Lại Bộ! Làm việc gì cũng truy đến cùng gốc rễ, cho đến khi rõ ngọn ngành mới thôi. Không chỉ , ông còn là vị quan thanh liêm trong mắt bách tính Cao Định, tham tiền tài, tận tâm tận lực vì dân. Người như thể khuất phục vài lời đe dọa của Na Diên?
Ông thẳng cơn gió ngược, đáp trả: "Cho dù lời Vương gia vài phần đạo lý, nhưng cũng thể phủ nhận quan điểm của thần!"
Ái chà, khá lắm, cãi !
Na Diên trừng mắt ông : "Liễu Hà, Bổn vương tính ngươi cứng đầu, nhưng lúc nào nên cứng, lúc nào nên, ngươi tự cân nhắc."
"Thần chỉ một điều, ở vị trí nào thì tròn trách nhiệm đó! Triều đình phái thần tạm chức Hình Bộ Thượng thư, thần lý do gì để việc qua loa tắc trách."
"Hay cho câu 'ở vị trí nào, tròn trách nhiệm đó'! Triều đình trung thần như ngươi, quả là may mắn của Hồ Ấp."
"Vương gia quá khen."
Na Diên hừ một tiếng, dậy ông : "Ngươi đừng vội cảm ơn Bổn vương. Tóm , vụ án liên quan đến Tiết Hòa , vẫn thể kết luận."
Thực , Liễu Hà hiểu rõ ngay từ đầu! Ông Nhị Vương gia mặt thì chuyện sẽ khó giải quyết. Muốn bắt Tiết Hòa định tội là điều khó hơn lên trời. với thái độ công chính liêm minh, ông thể bỏ cuộc, càng thể cúi đầu cường quyền.
Ông : "Đã , cho truyền Bỉnh Chính, Phương Đồng và Khương Văn lên công đường đối chất, Vương gia thấy thế nào?"
Ánh mắt Na Diên co rút . Hắn lén Tiết Hòa bên cạnh.
Tiết Hòa vội vàng lên tiếng: "Liễu đại nhân, chuyện tuyệt đối !"
"Nếu ngươi , cho gọi ba bọn họ đến đối chất với ngươi thì ?"
"..."
Có câu " chuyện thẹn với lòng, nửa đêm sợ quỷ gõ cửa"! Tiết Hòa rốt cuộc vẫn chột . Ánh mắt d.a.o động của Liễu Hà bắt trọn. Vì thế, Liễu Hà càng thêm chắc chắn Tiết Hòa chỉ vấn đề, mà chuyện năm xưa chắc chắn do chủ mưu!
Ông dõng dạc lệnh cho của Hình Bộ: "Các ngươi giải Bỉnh Chính trong lao đây, qua Thành Ty Bộ một chuyến, áp giải cả Phương Đồng và Khương Văn đến đây thẩm vấn."
"Rõ!"
Hai quan nhỏ của Hình Bộ nhận lệnh ngay. khỏi cửa đại đường, họ thấy thị vệ của Thành Ty Bộ áp giải Phương Đồng và Bỉnh Chính tới.
Hai cũng Bỉnh Chính thú nhận và tố cáo tất cả! Bọn họ mặt mày tái mét vì sợ hãi. Dính vụ , e là chỉ cấm thi vĩnh viễn đơn giản như , chắc chắn sẽ tù mọt gông.
Liễu Hà hỏi: "Chuyện gì ?"
Quan nhỏ của Thành Ty Bộ đáp: "Liễu đại nhân, Lý đại nhân của chúng ngài chắc chắn sẽ tìm hai để thẩm vấn, nên cho áp giải họ đến đây , đỡ để của Hình Bộ mất công."
"Lý đại nhân chu đáo quá." Liễu Hà hai kẻ đang áp giải: “Đưa bọn chúng ."
Phương Đồng và Khương Văn ấn quỳ xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1255-truoc-mat-cuong-quyen.html.]
"Đại nhân, oan uổng quá!"
"Chuyện liên quan gì đến chúng cả."
" , xin đại nhân minh xét."
Bắt đầu lóc ỉ ôi. Mặt mũi ai nấy đều rõ hai chữ " oan".
Khi hai bước , Tiết Hòa bất giác lùi một bước. Tất cả những biểu hiện chột đó đều lọt mắt Liễu Hà.
Na Diên nheo mắt, trừng Tiết Hòa một cái thật dữ tợn, hiệu cho đừng hoảng loạn. Tiết Hòa chấn chỉnh tinh thần, mạnh dạn bước lên một bước.
Lúc , Liễu Hà bắt đầu thẩm vấn: "Phương Đồng, Khương Văn, bản quan hỏi các ngươi, rốt cuộc năm xưa Tiết Hòa mua chuộc các ngươi để vu oan cho Đỗ Mộ Bạch ?"
Ách! Mặt hai vàng như nghệ.
"Hiện giờ Bỉnh Chính thừa nhận, cũng bản cung khai và đưa bằng chứng. Hắn là Tiết Hòa mua chuộc các ngươi, các ngươi vì tiền mà ép buộc cùng liên thủ hãm hại Đỗ Mộ Bạch, đúng ?"
Câu hỏi khiến cả hai đồng loạt về phía Tiết Hòa. Dường như chút sợ hãi.
Tiết Hòa trừng mắt quát: "Các ngươi đừng ăn lung tung! Ta với các ngươi tuy cùng là sĩ t.ử năm đó, nhưng từng giao thiệp, gì đến chuyện xúi giục. Các ngươi... nhất là nên thật."
Hắn nhấn mạnh hai chữ " thật". Hàm ý đe dọa quá rõ ràng.
Phương Đồng hiểu ý ngay, vội vàng trả lời Liễu Hà: "Đại nhân, chúng chuyện đó! Càng chuyện mua chuộc! Chúng khai , đều là vì thấy Bỉnh Chính thật thà nên mới tin lời , kết quả là trách nhầm Đỗ Mộ Bạch."
Khương Văn cũng hùa theo: " , đại nhân đừng đổ oan cho chúng , chúng chuyện thất đức đó."
Đánh c.h.ế.t nhận! Nhận là c.h.ế.t chắc.
Liễu Hà nghiêm giọng: "Các ngươi nghĩ cho kỹ, đây là công đường Hình Bộ, nếu khai thật sẽ khép tội khi quân, tội chồng thêm tội!"
"Chúng ... thật mà." Giọng Khương Văn run rẩy: “Cũng tại Bỉnh Chính bậy bạ như thế. Đại nhân, ngài tin chúng ! Ta thấy... chắc chắn là Bỉnh Chính bất mãn vì tù nên trả thù chúng thôi, xin đại nhân minh xét!"
Hai dập đầu lia lịa!
Sắc mặt Liễu Hà tệ. Đám đúng là thấy quan tài đổ lệ. Không chịu thật, tự nhiên cũng cạy miệng bọn họ.
Na Diên bên cạnh quan sát, lông mày nhíu chặt nhưng khóe môi nhếch lên một nụ nhạt.
Hắn : "Liễu đại nhân, tất cả những chuyện chỉ là lời một phía của Bỉnh Chính, những thứ đưa cũng đều là vật vô dụng, đủ để bằng chứng."
"Vương gia..."
"Được Liễu đại nhân, nếu ngươi bằng chứng trực tiếp chứng minh, thì chuyện đành tạm gác thôi. Đợi khi nào bằng chứng xác thực, đến bắt cũng muộn."
Liễu Hà: "..."
Thấy ông cứng họng, Na Diên bảo Tiết Hòa: "Đi thôi."
Tiết Hòa từ chỗ hoảng loạn chuyển sang đắc ý mặt. Quả nhiên vẫn Nhị Vương gia tay mới cứu !
Hắn chắp tay: "Vâng." Rồi tí tởn theo Na Diên ngoài.