NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1261: Ta, và vương vị của ngươi

Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:02:53
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phải công nhận rằng Kỷ Vân Thư lĩnh hội một kỹ năng mới.

Nếu ở thời hiện đại, cái gọi là công tác phục chế cổ vật.

Người phụ nữ chỉ là bậc thầy trong việc tái tạo chân dung mà giờ đây, ngay cả công việc phục chế cũng thành thục!

Nàng vung bút, bốn chữ lớn lên giấy: "Hàn Thường Giám Ấn".

Bên cạnh còn vẽ thêm một đóa hoa.

Nàng : "Đây hẳn là một con ấn hình vuông, bên khắc bốn chữ 'Hàn Thường Giám Ấn'. Ở giữa bốn chữ còn hình một đóa hoa, nhưng cụ thể là hoa gì thì rõ lắm!"

Nàng khẳng định chắc nịch về bốn chữ đó.

Một vị quan trẻ rướn cổ tờ giấy, tỏ vẻ nghi ngờ: “ mà, sách chỉ một góc nhỏ xíu in dấu ấn thôi! Sao Kỷ thể chắc chắn là bốn chữ ? Còn nữa, cái hình vẽ lờ mờ bên cạnh là từ ?"

"Hình vẽ lờ mờ đó là thấy một cuốn sách khác!" Nàng giải thích: “Ta nghĩ, lẽ khi con ấn rơi xuống, nó vô tình để những dấu vết nhỏ và mờ cả hai cuốn sách . Điều đó nghĩa là, nếu tìm con ấn , chúng sẽ những cuốn sách chuyển Văn xá đêm đó thuộc về ai. Hoặc cách khác, chủ nhân của con ấn cũng là chủ nhân của hai cuốn sách . Như ..."

Cảnh Dung nhíu mày, tiếp lời nàng: “Như thì hung thủ hoặc là quan hệ mật thiết với giữ ấn, hoặc... hung thủ là giữ ấn."

Hung thủ là giữ ấn!

Mấu chốt của vụ án trọn vẹn trong con ấn .

Trong khi hai đang thảo luận sôi nổi về kết quả , họ để ý đến biểu cảm của Lý Thành và mấy vị quan già.

Vừa thấy bốn chữ , Lý Thành suýt chút nữa vững.

Hắn trợn tròn mắt, thể tin nổi những gì đang thấy.

Lòng bàn tay vã mồ hôi lạnh.

Cảnh Dung sang , lập tức nhận sự bất thường.

Hắn hỏi: "Thành thế tử, ngài đó là ai ?"

Phải, !

Biết rõ là đằng khác.

lúc , thể thốt nên lời nào. Cổ họng như ai đó chặn , nghẹn ứ.

Cả đại sảnh Thành Ty Bộ chìm trong sự im lặng c.h.ế.t chóc.

Không khí nặng nề bao trùm.

Cuối cùng, một vị quan già kinh ngạc lên tiếng: "Đây là ấn chương của Hàn Lâm Viện."

Kỷ Vân Thư hỏi : "Hàn Lâm Viện?"

"Không sai, là của Hàn Lâm Viện."

"Là của ai?"

Vị quan già ngập ngừng, nên .

chủ nhân của con ấn cũng tầm thường!

Thấy ông chần chừ, Cảnh Dung mất kiên nhẫn, lạnh lùng : “Ta hy vọng các vị hiểu rõ, vụ án do Thành Ty Bộ các vị phụ trách. Tra tra là quyền của các vị, liên quan đến chúng ."

Thái độ vô cùng dứt khoát.

Vị quan già nuốt nước bọt, liếc Lý Thành một cái mới ấp úng : “Là... Cung đại nhân ở Hàn Lâm Viện."

"Cung đại nhân nào?"

Vị quan đang định trả lời thì Lý Thành cướp lời: “Con trai của Cung Tả tướng... Cung Sĩ Lâm."

"Là ?" Kỷ Vân Thư sững sờ.

Lần ở tiệc rượu của Tam Vương gia, họ từng gặp mặt.

Vị Cung đại nhân nho nhã, lịch thiệp !

Không ngờ, một tưởng chừng chẳng liên quan gì đến vụ án trở thành nhân vật mấu chốt.

Lúc , tâm trạng Lý Thành rối bời, tả xiết. Sắc mặt tái nhợt, ngũ quan như vặn vẹo .

Hắn vô lực phịch xuống ghế, nắm đ.ấ.m yếu ớt đập nhẹ lên bàn bên cạnh.

...

Trời vẫn đổ tuyết.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1261-ta-va-vuong-vi-cua-nguoi.html.]

Cả thành Cao Định dường như chôn vùi màn tuyết trắng xóa.

Không hiểu vì , Cung Sĩ Lâm đột nhiên xách một vò rượu đến phủ Tam Vương gia.

Na Thác đang đắc ý vì chuyện của Na Diên, định tìm ăn mừng thì Cung Sĩ Lâm tự tìm đến, còn mang theo rượu.

Hắn vui vẻ kéo Cung Sĩ Lâm nhà .

"Hôm nay ngọn gió nào đưa ngươi đến đây thế? Ta đang định cho tìm ngươi đây! Nói , tin thắng Na Diên nên đến chúc mừng ?"

Na Thác rót đầy hai chén rượu, đưa một chén cho Cung Sĩ Lâm.

Cung Sĩ Lâm mặt lạnh tanh, ánh mắt vô hồn, nhận lấy chén rượu uống cạn một !

Trông vô cùng hào sảng.

Na Thác cảm thấy chút kỳ lạ. Khí chất của Cung Sĩ Lâm hôm nay khác thường.

"Sĩ Lâm, ngươi thế?"

Hắn nhạt: "Không gì."

"Ta với ngươi quen bao năm, ngươi tâm sự ? Nói , rốt cuộc là chuyện gì?"

"Thật sự ..."

"Đừng với chuyện gì." Na Thác giật lấy cái chén rỗng mặt bạn, rót rượu : “Chỉ cần giải quyết thì chuyện đều thành vấn đề! Mau thử xem nào, đừng giữ trong lòng."

Cung Sĩ Lâm cầm chén rượu đầy, nhấp một ngụm nhỏ.

Hắn cúi đầu chất lỏng sóng sánh trong chén, im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, hỏi: "Nếu cho ngài một sự lựa chọn, ngài sẽ chọn thế nào?"

"Lựa chọn gì?"

"Ta, và vương vị của ngài."

Hả!

Na Thác kinh ngạc: "Tại là ngươi và vương vị?"

Cung Sĩ Lâm ngẩng đầu, ngón tay siết chặt chén rượu: “Nếu... là nếu! Nếu phạm một tội thể tha thứ, và ngài từ bỏ vương vị để cứu , ngài sẽ chọn thế nào?"

Đây quả thực là một lựa chọn khó khăn!

Đối với Na Thác, việc bấy lâu nay chỉ vì một mục đích duy nhất: trở thành Trữ quân.

Trở thành tân vương của Hồ Ấp! Đứng vạn !

Con đường đang vốn chẳng liên quan gì đến lợi ích xung đột với Cung Sĩ Lâm.

Vậy mà giờ đây đặt lên bàn cân lựa chọn.

Khó!

Khó như lên trời!

Na Thác chằm chằm Cung Sĩ Lâm đầy khó hiểu: "Sao tự nhiên hỏi thế?"

Cung Sĩ Lâm: "Ngài chỉ cần cho , ngài sẽ chọn thế nào thôi?"

"..."

Cung Sĩ Lâm ép trả lời ngay mà tiếp tục uống rượu, kiên nhẫn đợi đối diện suy nghĩ.

Không qua bao lâu...

Na Thác mới nghiêm túc : "Nếu ngươi thực sự phạm tội tày đình, nhất định sẽ dốc lực cứu ngươi, cho dù... hy sinh vương vị cũng tiếc."

"Thật ?"

"Sĩ Lâm, vô tình như ngươi nghĩ ! Chúng cùng lớn lên, hơn cả thủ túc, thể thấy c.h.ế.t mà cứu? Ta tin nếu là ngươi, ngươi cũng sẽ như ."

Câu trả lời ngoài dự đoán của Cung Sĩ Lâm.

Bởi vì từ ngày quen Na Thác, trong mắt và trong tim lúc nào cũng chỉ vương vị.

Không ngờ, kẻ khao khát quyền lực đến thế đưa lựa chọn như !

...

Cung Sĩ Lâm , : "A Thác, câu của ngài, mãn nguyện . ... ngài chọn như !"

 

 

Loading...