Không chọn như ?
Cung Sĩ Lâm tiếp: “Nếu thực sự ngày đó, mong ngài hãy đưa lựa chọn sáng suốt! Đừng vì một... kẻ tội đồ mà hy sinh tiền đồ rộng mở của , đáng ! Hơn nữa pháp luật, ai cũng bình đẳng. Một phạm , dù sống chui nhủi qua ngày cũng cả đời thể bù đắp lầm. Cuối cùng vẫn trả giá cho những gì gây ! Vì , ngài cần mạo hiểm để cứu một đáng cứu!"
Lời chứa đầy ẩn ý sâu xa.
Na Thác càng cảm thấy bất an, trong lòng thắt : "Rốt cuộc ngươi thế?"
"A Thác, từ nhỏ đến lớn, ngài luôn coi như ruột thịt, ân tình khắc cốt ghi tâm! Không bao giờ dám quên! Hôm nay những lời của ngài, mãn nguyện lắm ."
"Sĩ Lâm..."
Cung Sĩ Lâm chống tay dậy: "Hãy nhớ kỹ lời ."
Dứt lời, lưng bước khỏi phòng, hòa màn tuyết trắng xóa ngoài sân.
Bóng dáng dần khuất xa, để Na Thác thẫn thờ, kịp hồn nhưng cũng dần lờ mờ nhận điều gì đó.
...
Cung Sĩ Lâm rời ngay mà rẽ sang viện của Cảnh Huyên.
Tuyết rơi dày đặc nên trong viện nha canh gác.
Hắn hành lang bên cổng viện, phóng tầm mắt về phía khung cửa sổ đang mở. Từ góc độ , thể thấy rõ Cảnh Huyên đang bên cửa sổ.
Sắc mặt nàng hơn nhiều!
Cung Sĩ Lâm cũng thấy yên lòng.
Thứ tình cảm chôn giấu bấy lâu nay bỗng cuộn trào trong lòng như sóng dữ. Cuối cùng, khóe mắt cũng ướt lệ.
Hắn với nàng bao nhiêu điều, rằng yêu nàng.
Muốn nắm lấy tay nàng, ôm nàng lòng.
Muốn...
Tất cả chỉ là mà thôi.
Hiện thực tàn khốc lượt nhắc nhở : Không thể!
Cả đời , điều đó mãi mãi là thể!
Trong phòng, Cảnh Huyên ghế quý phi, đắp tấm chăn mỏng, vẫn thói quen cũ là thêu thùa.
Nàng cảm giác như ai đó đang , đôi mày thanh tú khẽ nhíu , nàng ngoài cửa sổ.
ngoài chỉ tuyết trắng mênh mông, hành lang vắng lặng một bóng .
Không Cung Sĩ Lâm rời từ lúc nào.
Cảnh Huyên chằm chằm chỗ , hồi lâu dời mắt.
"Á!"
Cơn đau nhói ở đầu ngón tay kéo nàng về thực tại.
Kim đ.â.m tay, rỉ máu.
Nàng ấn mạnh vết thương nhỏ xíu, ánh mắt lơ đãng ngoài cửa sổ.
Tuyết rơi trắng xóa, nhòe tầm mắt...
Rời khỏi phủ Tam Vương gia, Cung Sĩ Lâm trở về nhà.
Gã sai vặt thấy liền hỏi: "Thiếu gia, về sớm thế ạ?"
Theo lẽ thường, giờ vẫn ở Hàn Lâm Viện.
"Cha ?"
"Lão gia đang ở thư phòng."
Hắn "ừ" một tiếng thẳng đến thư phòng.
Cung Tả tướng mặc thường phục, đang sách.
"Cốc cốc cốc."
Tiếng gõ cửa vang lên.
Cung Tả tướng ngẩng đầu lên, vọng : "Vào ."
Cung Sĩ Lâm bước , lặng chiếc bàn vuông, một lời.
Mãi thấy động tĩnh gì, Cung Tả tướng vẫn ngước mắt lên, hỏi: “Sao hôm nay xuất cung sớm thế?"
"Không việc gì nên con về ."
"Xem dạo Hàn Lâm Viện rảnh rỗi nhỉ!"
"Vâng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1262-con-trai-bat-hieu.html.]
Lúc , Cung Tả tướng mới từ từ dời mắt khỏi cuốn sách, con trai : “Có chuyện gì ?"
Câu hỏi dứt, mắt Cung Sĩ Lâm đỏ hoe.
"Con trai bất hiếu!"
"Nói bậy bạ gì đó?"
Hắn bất ngờ quỳ sụp xuống.
Hành động khiến Cung Tả tướng sững sờ, kinh ngạc vô cùng.
"Con cái gì ?"
Cung Sĩ Lâm rưng rưng nước mắt: "Cha, con trai phạm sai lầm lớn! Sau e rằng thể phụng dưỡng cha nữa, là con bất hiếu."
Nói xong, dập đầu thật mạnh xuống sàn nhà!
Hắn rạp đất, mãi chịu dậy.
Cung Tả tướng đầy nghi hoặc, vội vàng bước khỏi bàn, giọng run run: “Rốt cuộc... xảy chuyện gì?"
Linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng ông.
Cung Sĩ Lâm từ từ ngẩng đầu lên: "Cha, cha thể hứa với con một chuyện ?"
"..."
"Sau khi con , cha nhất định bảo trọng, đừng vì chuyện của con mà... lao tâm khổ tứ."
"Con..." Cung Tả tướng cúi xuống, kích động nắm chặt lấy cánh tay con trai: “Nói cho , rốt cuộc là ?"
lúc ...
Quản gia trong phủ hớt hải chạy .
Vừa đến cửa thấy cảnh tượng cha con đang giằng co.
"Lão gia, Lý đại nhân của Thành Ty Bộ đến , mang theo nhiều thị vệ, là..." Quản gia Cung Sĩ Lâm đang quỳ đất: “Nói là đưa thiếu gia về Thành Ty Bộ thẩm vấn."
Điều gì đến cũng đến!
Sau đó, Cung Sĩ Lâm kể hết chuyện.
Nghe xong, Cung Tả tướng bàng hoàng lo sợ tột độ.
Toàn ông run bần bật!
"Dù thế nào, dù liều cái mạng già , cũng sẽ bảo vệ con chu ."
Cung Sĩ Lâm vội can ngăn: "Không, cha ơi, con phạm tội c.h.ế.t, cha cứu , cũng thể cứu!"
"Không chuyện gì... là cứu cả."
Một nén nhang .
Cung Tả tướng đại sảnh tiếp khách.
Không thấy bóng dáng Cung Sĩ Lâm .
Lý Thành đợi bên trong, còn đám thị vệ mang theo đao kiếm thì đầy ngoài sân.
Lý Thành chắp tay chào Cung Tả tướng.
Ánh mắt sắc bén của Cung Tả tướng quét qua đám thị vệ bên ngoài, lạnh lùng : “A Thành, thế là ý gì? Dám cho mang binh khí xông phủ ?"
"Cung thế bá, xin đừng trách, đây là việc bất đắc dĩ."
"Bất đắc dĩ thế nào?"
"Thế bá chắc cũng , Thành Ty Bộ đang thụ lý vụ án Đỗ Mộ Bạch sát hại."
"Thì ?" Cung Tả tướng thong thả xuống, nhấp ngụm , vẻ mặt bình thản như hề gì.
Lý Thành thẳng: "Bằng chứng mới nhất cho thấy Cung Sĩ Lâm liên quan đến vụ án , vì , cháu đưa về Thành Ty Bộ thẩm vấn."
"Hoang đường!"
Tiếng quát lớn vang lên.
Cung Tả tướng đặt mạnh chén xuống bàn, lộ rõ vẻ giận dữ, chằm chằm Lý Thành.
"Cha ngươi nhờ sắp xếp cho ngươi Thành Ty Bộ là hy vọng ngươi ngày nên sự nghiệp lớn. Vụ án Đỗ Mộ Bạch cả thành đều do ngươi phụ trách, và cha ngươi đều mong ngươi sớm tìm hung thủ, lập công lớn để mở đường quan lộ. giờ ngươi Sĩ Lâm liên quan đến vụ án, chẳng nực ? Ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, điều tra cho rõ, đừng nhầm lẫn tai hại, kẻo đến lúc đó và cha ngươi khó mặt !"
Nghe như lời khuyên răn chân thành!
thực chất là đang ám chỉ Lý Thành.
Bảo đừng bừa, chuyện đợi thương lượng xong hãy tính.
Dù Lý gia và Cung gia cũng là chỗ thâm giao. Nếu vì chuyện mà trở mặt thành thù, đến ân oán cá nhân, chỉ riêng triều đình cũng sẽ dậy sóng.