NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1273: Dù chết, ta cũng phải gặp chàng một lần

Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:57:14
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh sáng từ chiếc đèn lồng dần dần chiếu rọi lên Cảnh Huyên.

Nàng chôn chân tại chỗ, ánh mắt ẩn vành mũ chằm chằm đàn ông đang xách đèn lồng mặt. Hắn mặc bộ đồ vải thô, dáng vẻ thư sinh, mặt mũi sáng sủa, trông hiền lành vô hại.

Tống Chỉ giơ đèn lồng cao hơn một chút. mặt khoác áo choàng đen kín mít, chỉ lộ chiếc cằm thon và đôi môi mím chặt.

Là một cô nương giấu mặt? Nửa đêm nửa hôm thế xuất hiện ở đây? Lại còn thần bí như ?

Người ... chẳng lẽ... ?

Ý nghĩ kỳ quặc vụt qua trong đầu Tống Chỉ. Hắn bất giác siết chặt tay. Người trí tưởng tượng của sách phong phú quả sai. Huống hồ đây còn kịch bản, nên suy nghĩ cũng khác thường.

"Cô..." Là ma? Lời đến miệng, vội nuốt xuống, đổi : "Rốt cuộc là tìm ai?"

Cảnh Huyên ôm chặt lấy , gió lạnh lùa khiến nàng run lên cầm cập. Nàng dám tin tưởng mặt! Địch bạn còn rõ.

Thấy nàng mãi trả lời, Tống Chỉ nhíu mày kiên nhẫn : "Muộn thế , cô nương ở đây một ? Con ngõ ít lạ lui tới, ban ngày cũng vắng vẻ. Cô tìm ai cứ với , gọi đó giúp cho."

"Ta..." Nàng vẫn cảnh giác.

"Cô nương cứ , ."

Cảnh Huyên mím môi, đang định mở lời thì...

"Tống công tử, chuyện với ai thế?"

Giọng Lang Bạc vọng từ cửa.

Tống Chỉ , thấy hình to lớn của Lang Bạc chắn ngay lối . Hắn giải thích: "Ở đây vị cô nương là đến tìm , nhưng chịu tìm ai."

"Cô nương?"

Lang Bạc tò mò bước khỏi cửa. Sau thời gian nghỉ ngơi, vết thương tay lành.

Cảnh Huyên thấy giọng quen thuộc, khẽ ngước mắt lên bóng đang tới. Nhìn kỹ mới nhận là Lang Bạc.

Nàng xúc động thốt lên: "Lang đại ca?"

Lang đại ca?

Lang Bạc giật , chằm chằm bóng chìm trong bóng tối. Cho đến khi Cảnh Huyên từ từ để lộ khuôn mặt mũ trùm, kinh ngạc trợn tròn mắt: "Công... cô nương, ?"

Suýt nữa thì buột miệng gọi "công chúa", may mà kịp thời sửa .

Tống Chỉ bên cạnh thầm nghĩ: Hóa Lang Bạc quen cô nương , ! Hắn bèn lùi sang một bên, đưa đèn lồng gần hơn chút nữa.

Lang Bạc bước tới, dám tin mắt : "Cô nương... ? Sao ở đây? Không nên..."

Cảnh Huyên ngắt lời : "Chuyện dài lắm."

"Người đến tìm công t.ử nhà ?"

Chứ còn ai nữa?

Cảnh Huyên gật đầu.

"Bên ngoài tuyết rơi lớn thế , mau, mau theo trong."

Lang Bạc vội vã dẫn Cảnh Huyên nhà. Tống Chỉ xách đèn lồng theo .

Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư ngờ nàng đến đây. Cả hai đều vô cùng kinh ngạc!

Mọi đóng cửa chuyện. Cảnh Huyên bỏ mũ trùm xuống, lộ khuôn mặt đầy lo âu.

"Huyên Nhi? Sao tới đây?" Cảnh Dung thắc mắc.

Cảnh Huyên nắm chặt hai tay, giọng gấp gáp: "Muội lén trốn khỏi Vương phủ, nhưng thể ở lâu, về khi trời sáng, nếu phát hiện sẽ rắc rối to."

"Rốt cuộc xảy chuyện gì? Có Tam Vương gia ..." Lại đ.á.n.h ?

"Không, ." Đôi mắt tiều tụy đẫm lệ Cảnh Dung: “Muội đến là nhờ Hoàng đưa gặp một ."

Nói rõ mục đích đến đây!

Cảnh Dung nhíu mày. Người thể khiến Cảnh Huyên mạo hiểm trốn khỏi Vương phủ là ai?

Y hỏi: "Muội gặp ai?"

"Cung Sĩ Lâm."

Cái tên khiến cả căn phòng chìm im lặng.

"Sao quen ?" Cảnh Dung hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1273-du-chet-ta-cung-phai-gap-chang-mot-lan.html.]

"Thời gian ở Tam Vương phủ, giúp nhiều. Nếu , cũng thể ở đây nữa. Với , là ân nhân."

Nếu Cung Sĩ Lâm, lẽ nàng Na Thác đ.á.n.h c.h.ế.t từ lâu .

Đầu đuôi câu chuyện thế nào, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư , nên tự nhiên cũng .

Kỷ Vân Thư hỏi: "Hắn là hung thủ g.i.ế.c Đỗ Mộ Bạch, hiện đang giam ở đại lao Hình Bộ! Muội gặp gì?"

Cảnh Huyên : "Muội vô tình... cuộc chuyện giữa Bình Dương Hầu và Tam Vương gia. Muội nghĩ họ... định 'bỏ xe giữ tướng' ."

Bỏ xe giữ tướng!

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung .

Cảnh Dung : "Thực kết quả cũng trong dự đoán của . Bây giờ ai dám động vụ án chẳng khác nào chỗ c.h.ế.t."

Nghe , Cảnh Huyên cuống lên: "Thật sự còn cách nào khác ? Hoàng , Cung Sĩ Lâm nhất định nỗi khổ tâm, sẽ tùy tiện g.i.ế.c . Hoàng , cứu ."

"Cứu? Muội bảo cứu thế nào?"

"..."

! Cảnh Dung cứu đây?

Cảnh Huyên tuyệt vọng. Ngay cả Tam Vương gia còn kiểm soát tình hình, thì đúng là vô phương cứu chữa !

Người nàng run lên, lảo đảo lùi hai bước, nước mắt trào , nghẹn ngào : "Đã , hãy để gặp một . Muội vài lời với , sợ rằng nếu bây giờ, cả đời sẽ còn cơ hội nữa." Nàng nắm lấy tay Cảnh Dung, khẩn cầu: “Hoàng , đưa gặp một ."

Cảnh Dung nàng đau khổ như thì xót xa vô cùng, nhưng trong lòng chút khó xử: "Hắn hiện đang ở Hình Bộ, là trọng phạm! Hình Bộ canh phòng cẩn mật, gặp mặt chuyện dễ dàng."

"Chắc chắn sẽ cách mà, đúng ?"

"Huyên Nhi..."

"Muội sẽ mất nhiều thời gian , Hoàng , giúp ."

Cảnh Dung trầm ngâm suy tính.

Kỷ Vân Thư vội can: "Cảnh Huyên, lúc mà đến Hình Bộ sẽ gây nghi ngờ. Hơn nữa cũng nghĩ cho kỹ, lỡ phát hiện thì hậu quả khôn lường. Nếu là khác thì , nhưng là Tam Vương phi, nửa đêm trốn ngoài đến Hình Bộ gặp nam nhân khác, chuyện đồn ngoài là c.h.ế.t chắc."

Cảnh Huyên bất chấp tất cả, kiên quyết : "Muội sợ! Dù hậu quả thế nào cũng cam lòng. Dù c.h.ế.t, cũng gặp một . Hai giúp ."

Kỷ Vân Thư cũng khó xử. Tuy tán thành, nhưng quyền quyết định cuối cùng vẫn ở Cảnh Dung.

Một lúc lâu ...

Cảnh Dung : "Được, đưa gặp ."

Tuyết đêm rơi dày đặc, bao phủ cả thành Cao Định trong một màu trắng xóa.

Cảnh Dung trang phục thị vệ của Thành Ty Bộ, dẫn theo một "tiểu thị vệ" phía . Hai đội tuyết đến đại lao Hình Bộ.

Ngục Hình Bộ chặn ở cửa.

"Các đến đây gì?"

Cảnh Dung ung dung lấy lệnh bài Thành Ty Bộ mà Lý Thành đưa cho Kỷ Vân Thư đó , giơ lên cho xem, : "Phụng mệnh Lý đại nhân đến thẩm vấn Cung Sĩ Lâm."

Ngục cầm lấy lệnh bài xem xét. là của Thành Ty Bộ!

Hắn trả lệnh bài, thắc mắc: "Cung Sĩ Lâm giờ là tội phạm, Thành Ty Bộ phái đến tra xét muộn thế ?"

Cảnh Dung nghiêm mặt: "Vụ án gấp rút, nhiều chỗ cần xác minh , qua loa, nên cũng chẳng kể giờ giấc."

"Cũng ." Ngục nghĩ ngợi, quan sát hai mặt.

Một cao lớn, một gầy yếu. Chắc đến nỗi cướp ngục .

Nên cũng thả lỏng cảnh giác.

"Được , ."

Cảnh Dung dẫn "tiểu thị vệ" phía . hai bước, ngục gọi giật .

"Khoan !"

Tiểu thị vệ tiếng gọi thì giật b.ắ.n , chôn chân tại chỗ dám nhúc nhích, nín thở, cúi đầu thấp hơn. Hai tay giấu trong tay áo xoắn chặt .

Cảnh Dung lập tức , che chắn cho tiểu thị vệ phía , bình tĩnh hỏi ngục : "Sao ? Lệnh bài vấn đề gì ?"

Ngục nheo mắt y, soi từ đầu đến chân. Rồi ngờ vực : "Lệnh bài thì , nhưng ngươi... quen quen thế nhỉ? Hình như gặp ở ."

 

Loading...