Na Thác giận dữ chất vấn nàng: "Có cô lén lút khỏi phủ ?"
Nghe , Cảnh Huyên hiểu ngay vấn đề. Xem Na Thác tin tức gì đó!
Nàng hề hoảng loạn, bình tĩnh đáp trả: "Không hiểu Vương gia đang gì? Cả ngày hôm nay đều nghỉ ngơi trong phòng, chẳng cả."
Giọng điệu kiên định.
Na Thác nhíu mày, trong lòng ngờ vực. Quay sang chất vấn đám nha trong phòng: "Các ngươi xem, Vương phi ngoài ?"
Mấy nha vội quỳ rạp xuống, : "Bẩm Vương gia, nô tỳ thấy Vương phi ngoài. Lúc Vương phi nghỉ ngơi, chúng nô tỳ đều canh ở ngoài, thỉnh thoảng cũng xem, Vương phi vẫn luôn giường, cả."
Người trong viện đều là tai mắt Na Thác cài cắm bên cạnh Cảnh Huyên, nếu nàng ngoài, bọn họ tự nhiên sẽ giấu giếm.
"Thật sự ngoài?"
"Nô tỳ dám dối."
Ánh mắt sắc lẹm của Na Thác lập tức chuyển sang tiểu nha báo tin, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ: "Ngươi dám lừa gạt Bổn vương?"
Tiểu nha run lẩy bẩy. Quỳ sụp xuống đất. Dập đầu : "Nô tỳ tận mắt thấy Vương phi từ cửa , tuyệt đối nhầm."
"Ý ngươi là bọn họ đều đang dối ?"
"Cái ..."
"Còn mau thật!"
"Nô tỳ là sự thật."
"Người , lôi nó ngoài, cắt lưỡi nó cho Bổn vương."
Nha sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, dập đầu lia lịa: "Xin Vương gia tha mạng, nô tỳ thật từng câu từng chữ, dám dối, xin Vương gia tha mạng..."
thị vệ trong phủ lôi nàng ngoài. Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vọng từ xa khiến ai nấy rợn tóc gáy!
Mọi trong phòng nín thở, dám ho he tiếng nào. Ai nấy đều sợ c.h.ế.t khiếp!
Tính tình Tam Vương gia thế nào, trong phủ ai cũng . ngày thường hung dữ thì hung dữ, chứ bao giờ m.á.u lạnh đến thế . Mọi khỏi rùng !
Cảnh Huyên giường, cúi đầu im lặng.
Na Thác cao xuống nàng. Cảnh cáo: "Vào lúc , nhất cô lên điều một chút."
Cảnh Huyên: "..."
Na Thác phất tay áo, định bỏ . chợt ánh mắt va một mảnh vải lộ từ trong tủ. Hắn bước về phía đó.
Cảnh Huyên thấy , tim thót .
Trơ mắt Na Thác mở tủ, phát hiện chiếc áo choàng đen nàng cởi và đôi giày dính đầy bùn đất.
Ánh mắt Na Thác trầm xuống, nghiêng đầu hỏi nàng: "Chuyện là thế nào?"
Nàng nắm chặt lấy tấm ga trải giường, thở dồn dập.
"Cô thực sự ngoài? Có !"
Tiếng quát vang vọng khắp phòng, khiến khỏi run rẩy.
Không đợi Cảnh Huyên trả lời, Na Thác sải bước đến bên giường, một tay bóp chặt cái cổ trắng ngần của nàng.
Cảnh Huyên ép ngẩng đầu lên, nhíu mày đau đớn.
"Cô rốt cuộc gặp ai?"
Nàng khó nhọc hỏi : "Quan... quan trọng ?"
"Nói!"
"Ngài g.i.ế.c... ."
Sự bất khuất của phụ nữ chọc dây thần kinh nhạy cảm của Na Thác.
"Đừng thách thức sự kiên nhẫn của hết đến khác! Cô c.h.ế.t đến thế, , thành cho cô."
Hắn siết tay mạnh hơn. Tưởng chừng như bẻ gãy cái cổ mảnh khảnh .
Mặt Cảnh Huyên đỏ bừng, khó thở, nàng há miệng nhưng phát tiếng nào. Mười ngón tay cào cấu tay Na Thác, nhưng chẳng mảy may chút sức lực nào.
Mọi trong phòng đồng loạt quỳ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1275-ta-va-chang-ay-trong-sach.html.]
Có van xin: "Vương gia, xin đừng g.i.ế.c Vương phi."
" , cầu xin Vương gia tha cho Vương phi ạ."
"Vương gia..."
Nếu Na Thác thực sự g.i.ế.c Cảnh Huyên, chuyện đồn ngoài thì cũng xong đời!
lúc , như ma quỷ ám ảnh, mắt đầy sát khí, chỉ một mục đích duy nhất là g.i.ế.c c.h.ế.t phụ nữ .
Cảm giác ngạt thở bao trùm lấy Cảnh Huyên! nàng hề sợ hãi. Ngược còn mong Na Thác bóp c.h.ế.t cho xong, hết nợ trần gian.
phận luôn thích trêu đùa con . Khi đầu óc nàng trống rỗng, mắt dần mờ , lực tay cổ nhẹ dần, cho đến khi buông hẳn.
Nàng mềm nhũn , ngã từ giường xuống đất. Thảm hại vô cùng.
"Khụ khụ khụ..." Nàng ho sặc sụa.
Đợi khi lấy thở, ngước mắt đàn ông mặt, nàng thấy Na Thác đang bàng hoàng, tay cầm một miếng ngọc bội.
Đó là... ngọc bội Cung Sĩ Lâm đưa cho nàng!
Nàng vươn tay , dùng hết sức bình sinh lấy ngọc bội.
"Trả... trả cho !" Giọng nàng yếu ớt, mỏng manh như tơ.
trong căn phòng yên tĩnh , đủ để Na Thác thấy.
Hắn dám tin! Không dám tin miếng ngọc bội Cung Sĩ Lâm đeo bên từ nhỏ ở "Vương phi" của .
Và khoảnh khắc , dường như hiểu . Hiểu thấu triệt để!
Hóa là một thằng ngốc dắt mũi! Cảm giác đó, giống như phản bội! Bị chính nhất phản bội trắng trợn.
Trong mắt lẫn lộn sự bàng hoàng và thất vọng. Đau như d.a.o cắt!
Cảnh Huyên hổn hển bò về phía , hai tay nắm chặt lấy vạt áo Na Thác, van nài: "Cầu xin ngài, trả ngọc bội cho ! Cầu xin ngài..."
Na Thác cúi đầu nàng với đôi mắt đỏ ngầu, nhạt một tiếng, ...
Đá một cước nàng.
Cảnh Huyên đau điếng ở vai, nhưng tay vẫn chịu buông vạt áo .
"Cầu xin ngài..."
Na Thác kìm nén cơn giận, quát lớn đám trong phòng: "Cút hết ngoài."
Mọi ái ngại. Rồi lượt lui .
Chỉ còn hai !
Hắn xổm xuống, mặt hầm hầm, bóp cằm Cảnh Huyên, khổ: "Vậy , lọ t.h.u.ố.c , đ.á.n.h rơi, mà là đưa cho cô đúng ! Thảo nào, tại mỗi cô chuyện, đều mặt, trùng hợp, mà là từ đầu đến cuối đều quan tâm đến nhất cử nhất động của cô."
Cảnh Huyên co rúm , đôi mắt đen láy .
"Hôm nay cô lén lút ngoài, chắc chắn cũng là để đến đại lao Hình Bộ gặp !"
"..."
"Hừ hừ." Hắn giơ miếng ngọc bội lên, thất vọng tràn trề : “Cô ? Trước đây từng với , dù c.h.ế.t cũng mang theo miếng ngọc bội bên , mà đưa nó cho cô, chứng tỏ cô quan trọng với đến nhường nào! Chắc hẳn hai kẻ các lén lút tằng tịu lưng từ lâu chứ gì?"
Cảnh Huyên: "Ta và ... trong sạch."
"Sự việc đến nước mà cô còn dám trong sạch? Đồ đàn bà lăng loàn!"
Lời lẽ cay độc. Hắn vung tay, tát mạnh mặt Cảnh Huyên.
Cảnh Huyên đ.á.n.h ngã sấp xuống đất, khóe miệng rỉ máu.
Tiếp đó, Na Thác ném mạnh miếng ngọc bội xuống mặt nàng.
"Xoảng!"
Vỡ tan tành. Mảnh vỡ b.ắ.n lên, cứa má nàng.
"Không!"
Nàng mặc kệ vết thương mặt, hai tay cuống cuồng vơ lấy những mảnh vỡ. Kết quả cứa đứt tay, m.á.u chảy ròng ròng...