NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1281: Nợ phong lưu?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:57:23
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viên quan nhỏ dẫn hai trong, mời Hộ bộ Thượng thư Lưu Đán đến.

Lưu Đán liếc Lý Thành một cái, đó cầm bản thủ dụ lên, lật qua lật , ngắm nghía kỹ.

Hai chòm râu ria mép của ông cứ rung rinh theo từng nhịp thở, như thể quyết tâm soi bằng vấn đề gì đó bản thủ dụ mới chịu thôi.

Sau một hồi "nỗ lực" soi mói, cuối cùng ông cũng bắt bẻ một điểm.

Ông chỉ tay một con ấn giấy, : “Lý đại nhân, con ấn ... hình như là của Cung đại nhân phạm tội c.h.ế.t thì ?"

Trên bản thủ dụ tổng cộng hai con dấu. Một cái của Học sĩ Hàn Lâm Viện, một cái của Cung Sĩ Lâm.

Lý Thành gật đầu xác nhận: " là của ."

"Người c.h.ế.t , thủ dụ ... e là..."

"Sao? Người c.h.ế.t thì con ấn còn giá trị nữa ? Huống hồ con ấn đóng khi xảy chuyện."

"Đã hiểu, hiểu."

Lý Thành ưỡn ngực, hất cằm : “Lưu đại nhân, ngài đừng mất thời gian nữa, mau đưa đến phòng lưu trữ hồ sơ . Ta tra cứu xong còn về sớm để sắp xếp tài liệu."

Lưu Đán gấp bản thủ dụ , nhăn mặt hỏi: “Có thủ dụ thì tra cứu thành vấn đề, chỉ là ngài tra cứu cái gì? Ngài cứ cho , sai tìm gửi đến Thành Ty Bộ, chẳng tiện hơn ?"

"Chuyện ngài cần bận tâm. Hơn nữa, các bộ vốn can thiệp công việc của , nên cũng thể rõ cho ngài tra cái gì."

"Đạo lý là , nhưng mà..."

Lưu Đán hết câu, Lý Thành giơ tay ngắt lời: “Sao ngài cứ lằng nhằng mãi thế? Ta phòng lưu trữ tra cứu xong là ngay, chẳng mất bao nhiêu thời gian ! Lưu đại nhân cứ dây dưa mãi thế , là đang cố tình kéo dài thời gian đấy chứ?"

Tính tình đến mấy cũng chịu nổi kiểu lề mề .

Lưu Đán vội vàng giải thích: "Hiểu lầm, hiểu lầm ! Bản quan là Hộ bộ Thượng thư, đương nhiên kiểm tra nghiêm ngặt."

"Thủ dụ , lý do cũng , bây giờ ngài thể đưa ?"

"Đương nhiên là ." Lưu Đán trả bản thủ dụ, sang lệnh cho viên quan nhỏ: “Đưa Lý đại nhân đến phòng lưu trữ hồ sơ."

"Vâng." Viên quan nhỏ đáp.

Lý Thành cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư cải trang thành thị vệ lưng cũng trút gánh nặng.

Ba theo viên quan nhỏ đến bên ngoài phòng lưu trữ.

Nơi lưu trữ hồ sơ của Hộ bộ là một tòa lầu hai tầng nhỏ, bên ngoài mấy thị vệ đeo đao canh gác nghiêm ngặt.

Dọc đường dẫn đến tòa lầu cũng lính gác dày đặc. An ninh cực kỳ thắt chặt. Một khi đột nhập, chắc chắn sẽ phát hiện ngay.

Viên quan nhỏ : "Lý đại nhân, nếu cần gì ngài cứ sai bảo, hạ quan chờ ở bên ngoài."

Lý Thành xua tay: "Khi bản quan đang tra cứu bên trong, nhất các ngươi đừng phiền."

"Vâng."

Nói xong, Lý Thành dẫn Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư chuẩn bước .

tay kịp chạm cửa...

Phía bỗng vang lên tiếng : "Hôm nay Hộ bộ náo nhiệt thật đấy!"

Giọng của Na Diên từ xa vọng .

Quay đầu , chỉ thấy dẫn theo tùy tùng, thong thả dọc hành lang tiến về phía .

Hộ bộ Thượng thư Lưu Đán cũng lật đật chạy theo .

Quả nhiên, Lưu Đán dây dưa nãy giờ là để câu giờ. Không ngờ mà ông lén lút báo tin là Nhị Vương gia.

Lần thì rắc rối to !

Tim Lý Thành thắt , lo lắng liếc Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư. Hắn hiệu cho hai mau chóng tìm chỗ ẩn nấp, tuyệt đối để phát hiện!

Tuy nhiên, Cảnh Dung vô cùng bình tĩnh. Dường như lường tình huống .

Hắn thong thả lấy từ trong tay áo một mẩu than đen nhỏ, quệt lên ngón tay bôi lên mặt một đường. Sau đó, xoay , giữ lấy vai Kỷ Vân Thư, nhanh tay vẽ cho nàng hai hàng ria mép giả.

Kỷ Vân Thư ngơ ngác: “Cái... cái gì thế?"

"Than đen."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1281-no-phong-luu.html.]

"Chàng mang theo cái bên gì?"

"Phòng khi cần dùng đến." Cảnh Dung điềm nhiên cất mẩu than tay áo.

Lúc , cả hai đều bộ ria mép đen sì mặt.

Kỷ Vân Thư sờ sờ lên mép, nhỏ: "Đưa mẩu than cho ."

"Hửm?"

"Đưa đây."

Cảnh Dung lấy đưa cho nàng.

Nàng quệt than lên ngón trỏ, bôi đen quầng mắt .

Cảnh Dung nhíu mày hỏi: "Cái là gì?"

Nàng đáp gọn lỏn: "Quầng thâm mắt!"

Phụt!

Cảnh Dung tuy hiểu "quầng thâm mắt" là cái gì, nhưng cũng bắt chước theo, bôi đen vùng mắt . Hắn còn tiện tay chấm thêm một nốt ruồi đen to tướng mặt!

Trông vô cùng buồn .

Kỷ Vân Thư cảm thấy vẫn đủ "ấn tượng", bèn tô đậm hai hàng lông mày thanh tú của thành hai con sâu róm đen sì.

Hai đổi diện mạo!

Thế thì chắc Na Diên nhận nhỉ?

Na Diên tới, quả nhiên chú ý đến họ, mà nở nụ xã giao với Lý Thành: “Không ngờ Thành thế t.ử cũng ở đây, thật trùng hợp."

Lý Thành hỏi: "Sao Nhị Vương gia đến đây?"

"Vừa khéo ngang qua Hộ bộ nên ghé xem , tình cờ Lưu đại nhân ngươi đến tìm tư liệu gì đó. Theo bản vương , vụ án Đỗ Mộ Bạch kết thúc, hồ sơ cũng chuyển sang Hình bộ, Thành thế t.ử còn tra cứu gì nữa? Lại còn là chuyện thể tiết lộ, khiến bản vương tò mò quá."

Lý Thành bình tĩnh đáp: “Đã là chuyện của Thành Ty Bộ thì hình như liên quan gì đến Nhị Vương gia nhỉ?"

"Đương nhiên là liên quan."

"Đã liên quan thì tra cái gì cũng chẳng dính dáng gì đến ngài."

Na Diên khẩy: " liên quan đến , nhưng... liên quan đến triều đình. Mà chuyện liên quan đến triều đình thì đương nhiên liên quan đến bản vương ."

"Ý ngài là ?"

"Ý của bản vương là... rốt cuộc ngươi đến Hộ bộ tra cái gì? Nếu rõ ràng, hôm nay e là ngươi bước chân phòng lưu trữ ."

Hắn bắt đầu giở thói cậy quyền cậy thế!

Lý Thành vốn chỉ mượn danh nghĩa Thành Ty Bộ để đến đây, lý do chính đáng nào? Chẳng lẽ khai Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư?

Hắn nuốt nước bọt, : "Xem Nhị Vương gia tình cờ ngang qua, mà là cố tình đến đây."

Na Diên cũng chẳng giấu giếm: "Coi như là ."

"Nếu lý do chính đáng, chẳng lẽ ngài định gán cho một tội danh?"

Na Diên : "Vậy thì xem ngươi lý do thuyết phục ."

Hai bên giằng co gay gắt.

Lý Thành vốn lắm mưu nhiều kế, trong tình thế , đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, lập tức nảy một ý tưởng.

Hắn : "Được, sẽ rõ ngọn ngành cho Nhị Vương gia ."

"Rửa tai lắng !"

Lý Thành bày vẻ mặt chân thành tha thiết: “Không giấu gì Nhị Vương gia, đến đây là để điều tra về một phụ nữ."

Cái gì?

Na Diên tưởng nhầm, hỏi : "Phụ nữ? Phụ nữ nào? Liên quan gì đến Thành Ty Bộ?"

"Một phụ nữ suốt ngày bám theo quấy rối." Khóe miệng Lý Thành kín đáo nhếch lên một nụ ranh mãnh, than thở: “Cả cái thành Cao Định , ai mà Lý Thành là lãng t.ử phong lưu? Hồi trẻ cũng gây ít nợ phong lưu, bảo đêm lắm ngày gặp ma, quả nhiên sai, dạo gặp hạn ."

...

 

Loading...