Lý Thành ngớ một lúc lâu mới hồn.
Hắn vuốt cằm, ánh mắt đảo qua đảo giữa Nam Quốc Hầu, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư.
"Sao? Nam Quốc Hầu quen họ ?"
Nam Quốc Hầu trả lời , ánh mắt vẫn dán chặt hai phía .
Kỷ Vân Thư khựng một chút, nhưng nhanh lấy bình tĩnh. Nàng giả vờ nữa.
"Không ngờ Hầu gia nhận ."
"Đã là ân nhân, dù biến thành dạng nào cũng nhận ."
"Thực gặp , chưởng quầy cửa tiệm cho phận của ngài. mà, Hầu gia cũng giấu kỹ thật đấy. Năm xưa gặp ngài, tuy thấy mấy cọng lông đuôi khổng tước ngài, nhưng cứ tưởng ngài chỉ là quý tộc kinh doanh thôi, ngờ là Hầu gia."
Nam Quốc Hầu trầm giọng: "Có đôi khi, con tự lựa chọn."
Trong lời chứa đựng bao nỗi bất lực!
Rồi ông tiếp: "Không bây giờ thể mượn một bước chuyện ?"
Kỷ Vân Thư Cảnh Dung. Nhận cái gật đầu đồng ý từ ánh mắt , nàng đáp: "Được."
Cuộc chuyện của ba sự tham gia của Lý Thành. Nói đúng hơn là Nam Quốc Hầu cho tham gia.
Cuối cùng, ba bỏ Lý Thành , đến một phòng bao trong quán gần đó.
Tiểu nhị đon đả hỏi: "Mấy vị khách quan dùng gì ạ?"
Nam Quốc Hầu xua tay: "Không cần gì cả."
"Vậy lên hai ấm ngon nhé?"
Nam Quốc Hầu đặt một thỏi bạc lên bàn, lệnh: "Tầng hai tạm thời tiếp khách nữa."
Thấy bạc, mắt tiểu nhị sáng rực lên. Hắn vội vàng thu tiền, nhanh chóng mời khéo những khách đang uống tầng hai rời .
Giữa những tiếng càm ràm, tầng hai trở nên yên tĩnh.
Trong lúc đó, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư lau sạch lớp than đen mặt, lộ dung mạo tuấn tú xinh vốn .
Phải công nhận, nam thanh nữ tú, đôi vô cùng.
Cảnh Dung thẳng Nam Quốc Hầu, chắp tay cảm tạ: "Đa tạ Hầu gia lúc nãy giải vây."
Hắn thấu chuyện.
Nam Quốc Hầu đáp: "Cũng may đến kịp, nếu chậm một chút thì cũng cứu các vị. Giờ khi các vị đang trong đại lao Hình bộ ."
" tại Nam Quốc Hầu chúng đang ở Hộ bộ?"
"Chuyện dài dòng lắm." Nam Quốc Hầu vòng vo, thẳng hai hỏi: “Ta hẹn hai vị đây là , mà các vị tìm trong Hộ bộ rốt cuộc là ai?"
Hả!
Câu hỏi qua là vấn đề. Ông hỏi tại họ cải trang đột nhập phòng lưu trữ Hộ bộ, mà hỏi thẳng là tìm ai. Rõ ràng Nam Quốc Hầu nắm rõ mục đích của họ.
Cảnh Dung lập tức cảnh giác: "Xem Hầu gia quan tâm đến hành tung của chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1283-bi-mat-con-lon-hon.html.]
Nam Quốc Hầu giải thích: “Thực dám giấu, năm xưa đến Đại Lâm buôn bán, tình cờ gặp các vị trong ngôi miếu đổ nát. Lúc đó phu nhân gặp nạn qua đời đường, nhưng đứa bé trong bụng vẫn còn thoi thóp. May nhờ Kỷ cô nương m.ổ b.ụ.n.g lấy con, cứu sống đứa trẻ. Các vị là ân nhân của , ân tình khắc cốt ghi tâm. Cách đây lâu, tình cờ gặp Kỷ cô nương, các vị đến Hồ Ấp. Ta báo ân nhưng Kỷ cô nương năm bảy lượt từ chối. ân nghĩa thể quên! Ta tự ý cho điều tra nơi ở của các vị, và vô tình mục đích các vị đến Hồ Ấp là để tìm . Ta tin các vị tìm chắc chắn khó tìm, nên mới mạo hiểm Hộ bộ. Cũng may tin Nhị Vương gia đến Hộ bộ nên vội vã chạy tới. May mà kịp lúc. Bây giờ dốc sức giúp các vị tìm . Ta ở Cao Định quen rộng, chỉ cần ngóng một chút là sẽ manh mối. Ta nhất định sẽ dốc lực giúp đỡ, như vẫn hơn là các vị mạo hiểm Hộ bộ chứ? Huống hồ bây giờ bứt dây động rừng, tra cứu nữa e là khó."
Những lời lẽ vô cùng chân thành.
Cảnh Dung cũng đồng tình. Bây giờ đ.á.n.h động đối phương, Hộ bộ là điều thể.
Kỷ Vân Thư xong bèn trầm ngâm suy nghĩ.
Nàng rõ vị Nam Quốc Hầu đơn giản. Ông ẩn sâu! Vậy lòng của ông đáng tin ? Điều cần cân nhắc kỹ.
Thấy hai im lặng, Nam Quốc Hầu hiểu nỗi lo của họ, bèn : “Nếu ý hại các vị, lúc nãy đến Hộ bộ ! Các vị thể tin tưởng ."
Từng câu từng chữ đều nặng ký.
Kỷ Vân Thư đấu tranh tư tưởng hồi lâu, hai tay đan chặt .
Cuối cùng...
Nàng thốt một cái tên: "Sát Hòa."
Sát Hòa!
Nam Quốc Hầu cái tên như sét đ.á.n.h ngang tai. Ông sững sờ!
vẻ kinh ngạc mặt ông nhanh chóng biến mất, che giấu kỹ. Ngay cả sự xúc động trào dâng trong đáy mắt cũng khó lòng nhận ...
Ông nén nước mắt, gương mặt vô cùng quen thuộc của Kỷ Vân Thư, cố kìm nén giọng run rẩy, bình tĩnh hỏi: “Người ... quan hệ gì với cô?"
Kỷ Vân Thư đáp: "Về quan hệ thì Hầu gia cần . Nếu ngài giúp tìm , vô cùng cảm kích."
Nam Quốc Hầu siết chặt nắm tay đặt đầu gối, run rẩy dữ dội.
"Được, nhất định sẽ giúp các vị tìm ."
...
Sau khi chia tay, xe ngựa trở về nhà cổ, sắc mặt Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư đều nghiêm trọng.
Hồi lâu , Cảnh Dung hỏi: "Nàng thấy Nam Quốc Hầu lạ ?"
Kỷ Vân Thư thẳng về phía : "Chàng thử xem."
"Chúng luôn âm thầm tìm , tin tức chúng đến Hộ bộ thể nào lọt ngoài, ngay cả Lý Thành cũng sẽ ! Hơn nữa mỗi chúng bàn bạc chuyện đều ngoài. theo lời Nam Quốc Hầu thì ông cho âm thầm điều tra. Dù điều tra thế nào cũng thể rõ đến thế, trừ khi..."
Giọng nhỏ dần.
Kỷ Vân Thư tiếp lời: "Trừ khi liên kết với những suy đoán đây của chúng !"
Nàng ngừng một chút tiếp: “Nếu đúng là , thì tên Liên Tước năm xưa xông miếu hoang g.i.ế.c cứu , chắc hẳn là tuân theo lệnh của Nam Quốc Hầu. Chứng tỏ hai trong bao tải hề đơn giản, nếu chẳng liên quan đến Nam Quốc Hầu! Lúc đó, Liên Tước cũng coi chúng là kẻ thù, g.i.ế.c diệt khẩu, nhưng khi thấy ngọc bài Nam Quốc Hầu đưa cho , mới dừng tay và rút lui. Sau đó theo dõi chúng suốt chặng đường, mục đích là để xác định phận! Sau khi tìm hiểu rõ ràng, mới chuyển thù thành bạn, nên đó khi chúng kẹt ở phủ Tam Vương gia, mới âm thầm tay tương trợ."
Cảnh Dung gật đầu: " , chuyện xâu chuỗi logic."
sự thật đơn giản như ?
Nam Quốc Hầu tay giúp đỡ chỉ vì ân tình năm xưa?
E rằng đằng đó còn ẩn chứa một bí mật lớn hơn nhiều.
...