"Ngươi ở ?"
"Ta ở đây!"
"Ta thấy ngươi."
"Ta ở ngay đây mà."
"Ta ngươi ở đây, nhưng tìm mãi thấy, rốt cuộc ngươi trốn ở ?"
...
Hai giọng vang lên trong màn mưa. Dù tiếng mưa lớn nhưng vẫn lấn át tiếng gọi .
Một thiếu niên mặc hoa phục chạy từ trong sân hành lang trời mưa tầm tã. Đôi chân giẫm lên vũng nước, b.ắ.n tung tóe những giọt nước mưa.
Vì mưa quá lớn, quần áo thiếu niên ướt sũng. chẳng bận tâm, chỉ vuốt ngược mái tóc ướt nhẹp , vén vạt áo chạy dọc hành lang.
Vừa chạy dáo dác quanh, miệng liên tục gọi: "Ngươi rốt cuộc ở ? Sao thấy? Ngươi chắc chắn đang lừa , ngươi ở đây."
Đáp tiếng gọi của là một giọng vọng từ trung: "Ngươi thật sự thấy ? Ta ở ngay đây mà."
"Thôi , đừng trêu nữa! Ta thật sự thấy ngươi. Ngươi xem, đội mưa gió đến tìm ngươi, ngươi cứ trốn mãi thế?"
"Là ngươi mà, đến tìm thì bảo trốn , ngươi bảo dù trốn ở ngươi cũng tìm , giờ tìm thấy? Tìm kỹ xem, chắc chắn sẽ thấy, trốn ở chỗ ngươi đấy."
"Chỗ ? tìm khắp phủ , cả Tàng Thư Các cũng tìm ! Ta hỏi cữu cữu, cữu cữu cũng bảo ngươi ở đây, nhưng ngươi cứ như biến mất , tìm ."
Thiếu niên bắt đầu cuống lên!
Cậu chạy ngược chạy xuôi trong hành lang, chỗ , ngó chỗ nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng ai. Cậu cảm thấy đang lừa , cữu cữu cũng đang lừa .
Trong lúc đang xoay vòng vòng vì lo lắng, giọng vang lên từ đỉnh đầu: "A Cẩn, ngươi thiếu kiên nhẫn thế, tìm kỹ chút nữa là thấy ngay thôi."
Hửm?
A Cẩn khựng .
Lần theo hướng âm thanh, ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy những lớp ngói đen kịt và những thanh xà gỗ chắc chắn. chẳng thấy ! Ngay cả cái bóng cũng .
Cậu bĩu môi, ngây ngô hỏi vọng lên: "Liên Tước, ngươi ở đó ?"
"..."
"Có ? Trả lời !" A Cẩn dậm chân bình bịch.
Liên Tước im lặng hồi lâu.
"Ngươi mà nữa là về đấy! Mẫu bảo dạo xuất cung nữa, trong cung xảy nhiều chuyện, Phụ vương và mẫu cứ buồn rầu mãi. Hôm nay lén trốn đây gặp ngươi đấy."
Ngay khi sắp mất hết kiên nhẫn thì...
Một cái đầu thò xuống từ xà nhà, đôi mắt đen láy chớp chớp A Cẩn, : "Ta ở đây , thấy ."
A Cẩn thấy gương mặt quen thuộc bèn toét miệng . Cậu nhảy cẫng lên: “Hóa ngươi ở mái nhà, Liên Tước, ngươi ngày càng giỏi trốn đấy."
Liên Tước với , nước mưa xối xả tạt , ướt đẫm mái tóc và gương mặt tuấn tú.
Hắn nhảy xuống đất, cạnh A Cẩn.
Hai con chuột lột đối diện , nhưng cả hai đều vui vẻ lạ thường.
A Cẩn thấp hơn một chút, vội xổm xuống, túm lấy vạt áo vắt kiệt nước, miệng : "Để vắt khô cho, thì cảm lạnh mất."
Rõ ràng chính cũng ướt như chuột lột.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1285-ta-khong-can-mang-cua-nguoi.html.]
Liên Tước kéo dậy, nghiêm mặt : "A Cẩn, ."
Hả?
A Cẩn đảo mắt, hỏi: "Tại ?"
"Không là ."
A Cẩn hiểu, đôi mắt to tròn đầy thắc mắc ngước thiếu niên lớn hơn vài tuổi: " mỗi áo ướt, mẫu cũng vắt khô cho như mà, với ngươi ?"
"Bởi vì..."
"Bởi vì ?" A Cẩn nôn nóng: “Mẫu bảo chỉ thiết nhất mới . Ngươi là bạn nhất của , cho ngươi, ?"
Liên Tước thiếu niên nhỏ bé mặt, há miệng định thôi...
Cuối cùng : "Bởi vì ngươi là Hồ Ấp Vương tương lai. Còn chỉ là một tùy tùng nhỏ bé bên cạnh Hầu gia."
Cho nên...
Giữa họ cách thể vượt qua. Càng thể trở thành bạn bè. Giữa vua và , chỉ quan hệ trung thành!
Tiểu A Cẩn tuy hiểu chuyện đời nhiều, nhưng lờ mờ hiểu ý trong lời của Liên Tước.
Cậu xụ mặt, vung tay áo ướt sũng một cái thật mạnh, hậm hực Liên Tước: “Ta cho phép ngươi như nữa. Liên Tước, ngươi chỉ là bạn , mà còn là tay chân thiết nhất của . Dù là ai, chúng vẫn sẽ như bây giờ, đúng ?"
"Không, thể."
"Ta cấm ngươi thể." Khuôn mặt non nớt tràn đầy giận dỗi.
Liên Tước đưa tay xoa đầu , vô cùng nghiêm túc: “A Cẩn, chỉ với ngươi rằng, dù xảy chuyện gì, dù phận chúng , sẽ luôn về phía ngươi. Chỉ cần ngươi một câu, sẵn sàng lên núi đao xuống biển lửa. Ngay cả cái mạng của , nếu ngươi , cũng thể đưa cho ngươi bất cứ lúc nào."
A Cẩn lùi một bước: "Ta cần mạng của ngươi."
"Ta ."
"Dù cả thiên hạ c.h.ế.t vì , cũng ngươi c.h.ế.t." A Cẩn nắm chặt nắm tay nhỏ bé, chứa đựng một sức mạnh kiên định.
Cậu vô cùng nghiêm túc!
Liên Tước vô cùng cảm động, nhưng , dù quan hệ giữa họ đến , cuối cùng vẫn là thần tử. Quân thần khác biệt! cũng như , thể hy sinh tất cả vì A Cẩn, kể cả tính mạng.
Sau đó, Liên Tước hỏi: "Ngươi trong cung xảy chuyện, là chuyện gì?"
A Cẩn cúi đầu: "Ta cũng , mẫu chịu , nhưng chắc chắn chuyện gì đó."
"Đừng sợ, ở đây!"
"Nếu thực sự chuyện, Liên Tước, ngươi sẽ đến cứu chứ?"
Liên Tước gật đầu chắc nịch: "Đương nhiên, chắc chắn sẽ đến cứu ngươi. Ta , mạng của cũng thể cho ngươi mà."
Hắn kiên định như thế!
ai ngờ ...
Ngay ngày hôm đó!
Lửa lớn bùng lên trong hoàng cung. Biển lửa lan tràn... bao trùm cả chính điện.
Hơi thở t.ử thần bao phủ khắp hoàng cung Hồ Ấp.
Những cảnh tượng t.h.ả.m khốc nỡ !
Tàn nhẫn, đáng sợ, đẫm máu... và đau đớn tột cùng.
...