NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1288: Sĩ Lâm, ngươi đi đường bình an

Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:57:30
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lang Bạc cứ thế thao thao bất tuyệt, b.ắ.n liên thanh như pháo nổ!

Nhiều lúc Bạch Âm tự hỏi, tại đời một gã đàn ông lắm mồm đến thế? Hắn thề rằng Lang Bạc là kẻ kỳ quặc nhất từng gặp. Không đối thủ!

Trước hàng loạt câu hỏi của Lang Bạc, Bạch Âm chẳng giải thích, cũng lười năng. Hắn cúi đầu rúc trong chăn tìm chút ấm.

Lang Bạc hừ một tiếng: "Không thì thôi."

Hắn vung tay bỏ .

Bạch Âm ngẩng đầu ngoài, nhớ cảnh tượng gặp Liên Tước đêm qua.

Bây giờ, bắt đầu hoang mang đó là mơ thực? Thật thật giả giả, lẫn lộn khó phân!

Sau đó, cùng ăn sáng quanh một chiếc bàn.

Thiếu mất Bạch Âm.

Cảnh Dung hỏi: "Bạch Âm ?"

Tống Chỉ nhanh nhảu: "Hắn say ."

"Gì cơ?"

"Sáng nay thế nào mà ngoài sân, say trời đất gì cả."

Kỷ Vân Thư khẽ nhíu mày. Bạch Âm hầu như bao giờ như . Hắn việc cẩn trọng, uống rượu suốt đêm say khướt ngoài sân ?

Cảnh Dung sầm mặt, chằm chằm Lang Bạc đang cắm cúi ăn, hỏi: "Chuyện là thế nào?"

Lang Bạc gắp thịt lắc đầu: "Không , chịu , chỉ gặp ác mộng, sợ quá nên chạy ngoài."

Ác mộng?

Trên đời còn thứ gì dọa Bạch Âm ? Hắn sinh tử, rừng thiêng nước độc, g.i.ế.c cướp của... cái gì cũng dám .

Có cái gì mà đối với gọi là "ác mộng"? Thật kỳ lạ.

Kỷ Vân Thư cảm thấy gì đó , đang định hỏi thêm thì Lý Thành đột nhiên xuất hiện.

Chưa thấy tiếng.

"Sao ăn cơm mà đợi ?"

Dứt lời, bóng lù lù . Hắn chẳng coi ngoài, phịch xuống bàn ăn, sang lệnh cho thị vệ của Cảnh Dung: “Này, lấy thêm bộ bát đũa đây."

Thị vệ tỏ vẻ nhúc nhích. Nhà cổ thuê đầu bếp nấu cơm, nấu xong là về, . Chuyện bát đũa thị vệ quản.

Bản còn ăn! Huống hồ kẻ sai bảo ngoài! Nên cứ trơ đó.

Cảnh Dung Lý Thành hớt hải chạy tới, nén cơn bực, bảo thị vệ: "Làm theo lời Thành thế t.ử ."

"Vâng."

Thị vệ nhận lệnh xuống bếp.

Lý Thành đói quá, đang vội. Hắn tiện tay vớ luôn bát đũa sạch mặt Tống Chỉ, gắp thức ăn bỏ mồm nhai ngấu nghiến.

Tống Chỉ là nho nhã, hiền lành nên gì, chỉ lẳng lặng đợi thị vệ lấy bát đũa mới.

Trên bàn ăn chỉ tiếng đũa bát va lanh canh của Lý Thành. Mọi đều chằm chằm.

Cảnh Dung nghiêm mặt hỏi: "Ngươi sáng sớm chạy qua đây, việc gì ?"

"Không... gì." Lý Thành nhai , giọng rõ lời.

"Vậy ngươi qua đây gì?"

"Lát nữa đến Cung phủ một chuyến."

"Cung phủ?"

Liên quan gì đến việc sang đây ăn chực?

Lý Thành nuốt miếng thịt xuống, nghiêm túc : "Hôm nay đưa tang Sĩ Lâm."

Hự!

Bàn ăn chìm im lặng.

Lý Thành ăn lót chút, no ba phần, bèn đẩy bát đũa trả cho Tống Chỉ: "Này, trả ngươi đấy!"

Tống Chỉ: "..."

Lý Thành dậy, quẹt mồm: "Ta đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1288-si-lam-nguoi-di-duong-binh-an.html.]

Nói vội vàng bỏ .

Tên bệnh ? Chạy sang đây chỉ để ăn chực. Mặt dày vô đối.

...

Rời khỏi nhà cổ, Lý Thành leo lên xe ngựa đợi sẵn ở đầu ngõ. Hắn lệnh cho tùy tùng: "Đi, đến Cung phủ!"

Xe ngựa lao trong gió tuyết buổi sớm, hướng về phía Cung phủ.

Lúc tại Cung phủ.

Giấy tiền bay đầy trời, cờ trắng treo cao, tiếng nhạc tang ai oán vang vọng khắp nơi...

Cổng phủ mở , một đoàn mặc đồ tang bước . Người đầu cầm phướn trắng, rải giấy tiền dẫn đường.

Cung Tả tướng ôm bài vị con trai yêu quý. So với hôm , hôm nay ông trông tỉnh táo hơn nhiều. Ông tự cần dìu.

Khuôn mặt già nua lạnh tanh, lộ chút bi thương đau khổ nào.

Phía ông, mười hai khiêng cỗ quan tài phủ vải đen , hướng về khu mộ tổ của Cung gia.

Từ xa, Lý Thành trong xe ngựa vén rèm theo. Sắc mặt ngưng trọng, mắt đỏ hoe. Hắn đến đây chỉ để tiễn Cung Sĩ Lâm một đoạn đường! Dù chỉ là từ xa.

Khi đoàn xa, tùy tùng hỏi: "Thiếu gia, theo ạ?"

"Ta tự ."

Lý Thành nhảy xuống xe, che ô lặng lẽ theo .

Hắn tiễn Cung Sĩ Lâm đến tận nơi hạ huyệt.

Nhìn cỗ quan tài lấp đất. Đạo sĩ bên cạnh tụng kinh siêu độ. Giấy tiền hòa cùng bông tuyết rơi lả tả.

Cảnh tượng khiến lòng thắt .

Cung Tả tướng vẫn bình thản mộ con trai. Không gào t.h.ả.m thiết.

Không qua bao lâu, quản gia Cung phủ bước lên nhắc: "Lão gia, về thôi ạ."

Cung Tả tướng gì.

Quản gia thở dài. Thực ông cũng đến mức suýt mù mắt. Thiếu gia do một tay ông từ bé đến lớn, tính tình thiếu gia thế nào ông rõ nhất. Đến giờ ông vẫn tin Cung Sĩ Lâm g.i.ế.c !

Trong lòng ông ngoài sự tiếc thương còn nỗi oán hận!

"Lão gia, thiếu gia , c.h.ế.t thể sống , ngài nhất định giữ gìn sức khỏe, đừng để thiếu gia lo lắng."

Cung Tả tướng thở hắt một dài, hai chữ "Ái Nhi" (con yêu) bia mộ, : “Sĩ Lâm, con cứ yên tâm mà . Nửa đời còn của cha chỉ một việc duy nhất, đó là báo thù!"

Ông siết chặt nắm tay. Trong lòng tràn ngập hận thù!

Năm xưa ông giúp Hồ Ấp Vương đ.á.n.h thiên hạ, nay cao cao tại thượng đích hạ chỉ lấy mạng con trai ông.

Mối thù thể nuốt trôi? Ông cũng Hồ Ấp Vương nếm trải cảm giác đau đớn tột cùng.

...

Sau khi nhà họ Cung rời , Lý Thành nãy giờ nấp phía mới bước tới.

Hắn bia mộ, lòng ngổn ngang trăm mối.

Chính tay bắt Cung Sĩ Lâm về Thành Ty Bộ!

Nếu chịu cúi đầu công lý một chút, lẽ Cung Sĩ Lâm nông nỗi .

Nói áy náy là dối!

...

Nếu cho chọn , vẫn sẽ như .

"Sĩ Lâm, , ngươi cũng sẽ như ."

Nói xong, cúi đầu vái một cái!

Nhìn tấm bia mộ lạnh lẽo.

"Sĩ Lâm, ngươi đường bình an."

...

...

 

Loading...