NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 129: Ép sát cửa

Cập nhật lúc: 2025-12-06 14:55:00
Lượt xem: 253

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô rũ mắt suy tư, bất chợt vòng giường.

Giường thời xưa thường kê sát tường, phía là một tấm bình phong dùng để vắt quần áo và đồ. Đôi mắt cô như kính lúp quét một vòng, khéo thấy vài hạt vụn nhỏ sát chân giường.

Nhặt lên, vê đầu ngón tay đưa lên mũi ngửi. Là hương liệu!

Cô bước khỏi giường, hỏi Chưởng quầy: "Hai ngày nay trong quán thương nhân bán hương liệu nào trọ ?"

Chưởng quầy ngẫm nghĩ, gật đầu cái rụp: "Có! Là thương nhân hương liệu vùng Mân Nam, một nhóm mười mấy , nhưng nửa canh giờ rời ."

Sắc mặt Kỷ Vân Thư đổi, vội với Trương bộ đầu: "Trương bộ đầu, trời sắp tối , tin rằng bọn họ cũng xa. Đã là thương nhân hương liệu Mân Nam thì tất nhiên sẽ về phía Nam. Phía Đông Tây nơi đông đúc, buôn bán thì chắc chắn về phía Bắc. Ngài lập tức dẫn đuổi theo hướng Bắc, chắc chắn thể chặn họ khi khỏi địa phận Du Châu."

"Nếu trong đó một nữ t.ử cao đầy năm thước, khoác khăn lụa, ngài hãy bắt cô về nha môn, theo những gì mà tra hỏi, tự khắc sẽ . Nếu cô chối quanh, ngài hãy lấy sợi tóc và chỗ vụn hương liệu bằng chứng. Ngoài , kiểm tra xem khăn lụa vết cào xước . Hung thủ chắc chắn là cô ."

Kỷ Vân Thư gói sợi tóc và hương liệu khăn tay, đưa cho .

Trương bộ đầu ngẩn một lúc mới hồn nhận lấy, lập tức cất giọng sang sảng lệnh cho đám bộ hạ: "Mấy các ngươi khiêng xác về Nghĩa trang, những còn theo ."

Sau đó, mang theo một luồng gió lạnh, Trương bộ đầu dẫn mấy bộ khoái lao vụt ngoài.

Ấy ! Ngài còn cảm ơn Kỷ cô nương tiếng nào mà!

Vụ án xong, trong lòng Kỷ Vân Thư cũng nhẹ nhõm hơn, liếc mắt Cảnh Dung. Đáp cô là nụ hờ hững của , rõ là ý vị gì.

Thấy tiến gần hai bước, cô lùi một bước, cụp mắt: "Vệ Dịch còn đang đợi ."

Dứt lời bèn bước khỏi cửa. Cảnh Dung sững , đáng sợ đến thế ?

Trong lòng chút khó chịu, cơn ghen tuông trào dâng kìm , chắp tay lưng theo.

Toàn bộ quá trình đều lọt mắt Lý Thời Ngôn. Hắn từ nhỏ cho rằng mỹ nhân trong thiên hạ đều chỉ để bình hoa ngắm chơi, tính tình đều ôn nhu, yếu đuối. Nào từng gặp nữ t.ử như Kỷ Vân Thư, dám sờ xác c.h.ế.t , còn thông minh sắc sảo đến ?

Rốt cuộc là một kỳ nữ thế nào đây?

Dù cô che mặt, nhưng khí chất toát như một đóa lan mùa đông thoát tục giữa dòng nước, chỉ ngửi thấy hương hoa mà thấy cành lá. Khiến ngứa ngáy trong lòng như tằm ăn rỗi, tơ tằm quấn chặt cử động để chạm dung nhan lớp khăn .

Quả thực là bứt rứt yên!

Lý Thời Ngôn nở nụ tò mò: "Nữ t.ử , bản công t.ử nhất định !"

Tiểu Lộ T.ử bên cạnh tạt cho gáo nước lạnh: "Công tử, ngài xem, bên cạnh cô nương đó là cao thủ, chúng gần ."

"Ai bảo thế? Họ chẳng kinh thành ? Được, chúng cũng kinh thành."

Hắn nhếch ánh mắt đắc ý và tự tin, về phòng .

Lúc , Kỷ Vân Thư trở về phòng Vệ Dịch, ngủ , co ro giường, trùm chăn kín đầu. Cô kéo chăn xuống, khóe miệng bất giác mỉm .

"Tên ngốc , sợ ngạt thở !"

Cô vén góc chăn cho mới ngoài, dặn dò hai thị vệ canh cửa: "Các ngươi trông chừng cẩn thận, tuyệt đối đừng để chạy lung tung."

"Kỷ cô nương yên tâm, chúng sẽ trông coi kỹ lưỡng."

Cô gật đầu cảm ơn!

Ngay đó, cổ tay một lực mạnh nắm lấy, cả tự chủ kéo một căn phòng. Lực tay Cảnh Dung mạnh khiến Kỷ Vân Thư nhíu mày đau đớn.

"Ngài ?"

Rầm…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-129-ep-sat-cua.html.]

Vào trong, cửa đóng sầm .

Lưng cô ngay tức khắc ép chặt cánh cửa đóng, Cảnh Dung ép thế ép sát tường. Khuôn mặt tuấn tú thoạt bình tĩnh nhưng ẩn chứa lửa giận đang ở ngay mặt cô, cách đầy một nắm tay. Cô thấy những đường nét mặt , lỗ chân lông dường như cũng đang nở vì giận.

gì khiến tên bỗng dưng nổi trận lôi đình?

Nghiêng mặt tránh ánh của Cảnh Dung, cô hỏi: "Vương gia, rốt cuộc ngài gì?"

"Cô xem?"

"Xin Vương gia tự trọng."

"Câu hỏi tối qua, cô vẫn trả lời ."

"Hả?"

Kỷ Vân Thư ngẩn , nhớ . Ồ! Hắn hỏi trong lòng cô , cô kịp trả lời thì Khắc Sát cắt ngang.

"Bây giờ ai quấy rầy chúng . Bản vương một câu thật của cô. Thành thật trả lời, dù chỉ một tia hy vọng cũng , giấu giếm."

, dù chỉ là một tia hy vọng, cũng cơ hội đúng ? Đôi mắt rực lên niềm kỳ vọng nồng cháy, dán chặt hàng lông mày đang cau của Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư siết chặt nắm tay, thở dần nhẹ , cổ họng khẽ chuyển động, trong ánh mắt ánh lên vẻ kiên định mười phần.

thẳng mắt Cảnh Dung, quả quyết : "Trong lòng bao giờ..."

Lời dứt, đôi môi lớp khăn che mặt đôi môi nóng bỏng của Cảnh Dung chặn !

Đây đầu Cảnh Dung thế. Kỷ Vân Thư vẫn kinh ngạc. Những sợi chỉ lạnh lẽo của lớp khăn dường như tan chảy từng đường vân đôi môi nhỏ của cô, khiến cô cảm nhận chân thực đôi môi mỏng của Cảnh Dung.

Từ lạnh chuyển sang ấm! Một lớp khăn mỏng manh chẳng tác dụng gì!

Đợi đến khi cô phản ứng , định đẩy thì Cảnh Dung chủ động buông tha đôi môi cô. Ánh mắt thâm trầm của thoáng vẻ u buồn.

Hắn : "Thôi bỏ , câu hỏi để hãy trả lời."

"..."

"Ngạc nhiên cái gì? Cũng đầu." Hắn giọng bâng quơ, bất chợt gọi: "Lang Bạc."

Lang Bạc bên ngoài đáp: "Có thuộc hạ."

"Bưng cơm nước đây."

"Vâng."

Cảnh Dung buông Kỷ Vân Thư , ngay ngắn xuống bàn, các đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, : "Rửa tay xong mau qua đây ăn cơm."

Này ! Sao ngài thể tỉnh bơ như chuyện gì thế?

Tim Kỷ Vân Thư đập loạn xạ, nuốt trôi cơm. Cô khẽ c.ắ.n môi: "Không cần ."

Nói xong, cô mở cửa chạy biến.

Nhìn theo bóng lưng hoảng hốt , trong lòng Cảnh Dung nhen nhóm chút hy vọng. chẳng thể vui nổi, bởi câu trọn vẹn của Kỷ Vân Thư, dường như hiểu tất cả.

Trong lòng cô , đó là sự thật thể chối cãi!

...

 

Loading...