NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1291: Ba cái tát
Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:57:33
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trở về phủ, Na Diên vẫn nhớ mãi quên Triệu Nhi, trong lòng cứ vấn vương hình bóng nàng.
Hắn cho gọi quản gia đến, hỏi: "Ngươi tra xem, cô con gái út của Quốc công hứa hôn với ai ?"
Tuy là Vương gia, chỉ cần một câu là Triệu Nhi sẽ trở thành vật trong tay. từ xưa đến nay, yêu cái là đức tính , thể cưỡng cầu?
Quản gia đáp: "Vâng."
Hắn nhắc nhở: " nhớ đừng kinh động đến ai."
"Hiểu ạ."
Quản gia lui xuống. Na Diên một trong phòng, lòng tràn đầy mong đợi.
Dung mạo của Triệu Nhi khắc sâu trong tâm trí . Mãi quên !
Miệng lẩm bẩm: "Triệu Nhi, Triệu Nhi... Thú vị thật!"
...
Tam Vương phủ, buổi tối.
Tại một góc khuất trong viện vắng vẻ, ánh lửa màu cam leo lét cùng từng đợt khói trắng bốc lên. Từ xa ngửi thấy mùi giấy tiền vàng mã đốt cháy.
Lại gần hơn, thể thấy một nữ t.ử mặc váy trắng dài, tóc xõa, đang quỳ mặt đất. Tay nàng cầm một xấp giấy tiền, mặt là một chậu than đang cháy.
Vẻ mặt nàng tuy bình thản, nhưng ánh mắt đượm buồn ngọn lửa đang nhảy múa mặt. Nàng lặng lẽ thả từng tờ giấy tiền trong.
Rất nhanh, phát hiện . Ba tiểu nha vội vã chạy tới theo hướng ánh lửa.
Nhìn thấy Vương phi đang quỳ chậu than, bọn họ sợ c.h.ế.t khiếp!
"Vương phi, ..."
"Mau dập tắt, dập tắt !"
"Nếu để Vương gia thì c.h.ế.t chắc."
Đám nha lo lắng khôn nguôi. Họ tiến đến chỗ Cảnh Huyên, định kéo nàng dậy.
"Vương phi, chúng mau thôi."
Nếu là đây, Cảnh Huyên chắc chắn bọn họ lôi . khi tay nha chạm cánh tay nàng...
"Làm càn!"
Giọng vô cùng nghiêm khắc. Mang theo một sự uy h.i.ế.p đáng sợ.
Tay nha rụt ngay lập tức, đôi mắt mở to kinh ngạc và khó hiểu. Nàng sững sờ.
Chỉ thấy Cảnh Huyên ném nốt xấp giấy tiền còn chậu than, từ từ dậy. Vẻ mặt vốn bình thản giờ trở nên lạnh lùng quyết tuyệt.
Nha thấy khí thế , lùi một bước, mấp máy môi: "Vương phi..."
Lời dứt, nàng lãnh trọn một cái tát giòn giã.
"Bốp!"
Năm dấu ngón tay in hằn má. Đau rát.
"Người..." Nha dám tin.
Tiếp theo đó là một cái tát nữa.
Cảnh Huyên vung tay hai , lòng bàn tay nóng rát như lửa đốt, đủ thấy nàng dùng lực mạnh đến mức nào.
Đôi lông mày thanh tú của nàng nhíu chặt .
"Bản phi đường đường là Tam Vương phi, ai cho phép ngươi gọi bản phi là 'ngươi'?"
"..."
Một nha khác vội lên tiếng: "Vương phi, chúng nô tỳ là cho , nếu để Vương gia thấy đốt giấy tiền ở đây, chắc chắn sẽ..."
Chưa hết câu, Cảnh Huyên giơ tay, giáng cho ả một cái tát.
Ba cái tát liên tiếp giáng xuống khiến đám nha ngơ ngác. Vương phi hôm nay ? Hoàn khác hẳn ngày thường! Cứ như biến thành một khác.
Cảnh Huyên lạnh lùng : "Các ngươi theo , là chủ nhân của các ngươi, mạng của các ngươi trong tay . Dù thất sủng đến , thì một lời của , Vương gia cũng ."
"..."
Ánh mắt nàng quét qua đám nha , tiếp tục: "Vương gia từng cho phép khỏi viện, nhưng bây giờ vẫn ngoài đấy thôi. Thử nghĩ xem, nếu chuyện đến tai Vương gia, mạng các ngươi còn giữ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1291-ba-cai-tat.html.]
"Vương phi..."
"Muốn sống thì lời . Chuyện của , nếu các ngươi còn dám lén lút báo cáo với Vương gia, hậu quả... chỉ đơn giản là mấy cái tát ."
Đám nha thực sự sợ hãi.
Sau một hồi im lặng...
Đồng loạt quỳ xuống: "Vâng, việc xin theo Vương phi." Ngoan ngoãn vô cùng.
Cảnh Huyên nheo đôi mắt lạnh lùng, : "Các ngươi lui xuống hết , lát nữa sẽ tự về."
" mà..."
"Ta thứ hai."
Đám nha , trong lòng vẫn lo lắng.
Cảnh Huyên bồi thêm: "Lời các ngươi ? Hơn nữa, bây giờ trong phủ canh phòng nghiêm ngặt như , trốn cũng chẳng trốn ."
!
Thế là...
Đám nha đáp: "Vâng." Rồi dậy lui .
Cảnh Huyên bỏ . Đám nha theo bóng lưng nàng, thì thầm to nhỏ.
"Các ngươi xem Vương phi thế?"
"Ta ?"
"Vừa nãy ánh mắt của thật sự dọa sợ c.h.ế.t khiếp, các ngươi thấy ?"
Một nha ôm má, vẻ mặt ấm ức: "Đâu chỉ thấy? Ta còn ăn hai cái tát đây , đau c.h.ế.t." Đôi mắt rưng rưng chực .
Nha bên cạnh cũng than: "Ta cũng một cái !"
Thật đáng thương! Bọn họ sự tàn nhẫn của Cảnh Huyên trong quá khứ. Vì chính nghĩa, nàng thể chống trai , thậm chí ngần ngại tự tay hạ độc mẫu phi. Sự tàn nhẫn , thường thể so bì .
Nha may mắn đ.á.n.h chậu than vẫn đang cháy, vội giục: "Mau dập lửa thôi, kẻo lính canh trong phủ phát hiện thì toi."
" đúng, nhanh lên."
Ba luống cuống dập lửa.
"Các ngươi xem, rốt cuộc Vương phi đang tế bái ai ?"
"Cái ... ai mà ."
...
Kể từ khi giám trảm Cung Sĩ Lâm, Na Thác mấy ngày nay luôn trong trạng thái "ngơ ngẩn" và "tiêu cực". Hắn ba ngày cung thăm Hồ Ấp Vương.
Hắn nhốt trong phòng, uống rượu liên miên suốt mấy ngày liền.
Nỗi đau phản bội, cộng thêm nỗi đau tận mắt c.h.ế.t hòa quyện , cảm giác đó như ai bóp nghẹt cổ họng, khiến thở nổi. Lại như hàng vạn con kiến đang gặm nhấm lồng ngực, ngứa ngáy đau đớn mà gãi .
Hắn gần như sụp đổ.
Bên ngoài Vương phủ đèn đuốc sáng trưng, thứ vẫn diễn bình thường như ngày. trong phòng Vương gia tối om. Cánh cửa gỗ đỏ đóng chặt.
Nha , gia nhân trong phủ vẫn đưa cơm nước đúng giờ, nhưng lấy thì thấy mâm cơm vẫn y nguyên, bưng thế nào thì bưng thế , chỉ khác là cơm canh từ nóng chuyển sang nguội ngắt.
Câu duy nhất Na Thác là: "Mang rượu đến đây."
Ai mà khuyên can nửa lời là ném chai rượu ngay lập tức. Thậm chí còn đập phá thứ trong phòng, suýt chút nữa lấy mạng vài hầu hạ. Vì thế, chẳng ai dám khuyên nữa!
Hễ Na Thác mở miệng đòi rượu là hầu lập tức mang từng bình, từng bình một.
Từ ba ngày đến tận hôm nay, từng gián đoạn.
Trong phòng bừa bộn như bãi chiến trường. Dưới ánh sáng yếu ớt lọt , thể thấy rõ những đồ vật vỡ vụn vương vãi khắp nơi, cùng những vỏ chai rượu lăn lóc.
Na Thác bệt xuống đất, lưng tựa giường, mềm nhũn, hai tay buông thõng, một tay mở , tay vẫn nắm chặt cái chai rỗng .
Hắn râu ria xồm xoàm. Quần áo xộc xệch. Tóc búi cao giờ lệch lạc.
Trông như một đống bùn nhão. Thậm chí còn thê t.h.ả.m hơn cả lúc Bạch Âm say rượu đây.
...