NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1292: Thế nào gọi là mùi vị của sự không có được?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:57:34
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một lúc , Na Thác cựa quậy , mở đôi mắt đỏ ngầu vằn tia m.á.u quanh, đưa chai rượu lên miệng dốc ngược. chẳng còn giọt nào chảy .

Hắn tức giận vung tay, ném mạnh cái chai .

"Xoảng!"

Cái chai vỡ tan tành nền đất.

Hắn những mảnh vỡ mặt, chồm tới, hai tay quờ quạng lung tung tìm kiếm. chỉ là chai rỗng.

"Người ! Người !" Hắn gào lên.

hồi lâu chẳng ai đáp .

"Người cả ? C.h.ế.t hết ? Rượu, mang rượu cho !"

Vẫn tiếng trả lời. Hắn rạp xuống đất, còn sức để gào thét nữa.

Rất lâu ... Cánh cửa cuối cùng cũng mở .

bước nha gia nhân trong phủ, mà là một nữ t.ử mặc y phục trắng toát.

Nàng đến mặt dừng .

Na Thác đôi giày vải trắng mắt, ánh mắt từ từ di chuyển lên . đến đầu gối phụ nữ thì còn sức ngước lên nữa. Đầu gục xuống.

Cảnh Huyên cúi đầu đàn ông đang rạp chân , vẻ mặt bình thản, nhưng trong đôi mắt chứa đựng những cảm xúc khó đoán.

Hồi lâu, nàng từ từ xổm xuống. Bộ y phục trắng toát nổi bật giữa căn phòng u tối.

Những ngón tay thon dài của nàng nhẹ nhàng lướt qua mái tóc rối bời của Na Thác, khóe miệng nhếch lên, : "Chàng chẳng khao khát vương vị nhất ? Vậy cũng cho nếm thử xem, thế nào gọi là mùi vị của sự ?"

Giọng vang vọng trong gian... Quỷ dị và lạnh lẽo.

Na Thác lơ mơ thấy gì đó, khẽ động đậy. Rồi im bất động!

Cảnh Huyên lạnh lùng , đó dậy bỏ .

Vừa đến cửa, nàng gặp một tiểu nha đang bưng chậu nước định . Nhìn thấy Cảnh Huyên mặc đồ trắng, tóc xõa rũ rượi, tiểu nha giật b.ắ.n , tay run lên rơi chậu gỗ xuống đất.

"Loảng xoảng!"

Nước b.ắ.n tung tóe, ướt đẫm gấu váy của Cảnh Huyên.

"Vương... Vương phi?" Nha trợn tròn mắt nàng.

Nửa đêm nửa hôm, một phụ nữ ăn mặc như bước từ phòng Vương gia, ai mà chẳng sợ.

Cảnh Huyên nàng , dặn dò: "Ngày mai Vương gia tỉnh dậy, nhớ khuyên ngài đừng uống rượu nữa."

"...Vâng!" Nha run rẩy: “Vương phi, đây là..."

Cảnh Huyên trả lời, hai tay buông thõng hai bên, lưng thẳng tắp, từng bước một thẳng về phía , hề liếc xung quanh.

Cuối cùng chỉ để cho tiểu nha một bóng lưng gầy guộc cô độc.

Mãi một lúc , tiểu nha mới hồn. Quay phòng, thấy Na Thác bất động sàn, bèn vội vàng gọi đến khiêng Vương gia say khướt lên giường.

Chỉ là... Vương phi đến đây gì nhỉ?

...

Ngày hôm , Na Thác tỉnh dậy giường, cảm thấy cả khó chịu. Đầu đau như búa bổ.

Hắn bước xuống giường, ngoài, thấy căn phòng dọn dẹp sạch sẽ. Không còn chút dấu vết bừa bãi nào của đêm qua.

Tuy nhiên, vẫn uể oải chút tinh thần, phịch xuống ghế, gọi vọng ngoài: "Người ."

Nha còng lưng . "Vương gia gì sai bảo?"

Na Thác chống tay lên đầu, xoa xoa thái dương: "Đi lấy rượu đây."

"Vương gia, là..." Đừng uống nữa.

Lời kịp Na Thác ngắt lời. Hắn quát: "Còn mau !"

Tiểu nha im nhúc nhích.

Na Thác ngước đôi mắt đỏ ngầu, tiều tụy lên nàng : "Ngươi thấy Bổn vương ? Bổn vương bảo lấy rượu!"

"Nô tỳ thấy , nhưng mà..."

" mà cái gì?"

"Tối qua... tối qua Vương phi đến, dặn nô tỳ khuyên Vương gia đừng uống nữa."

Cái gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1292-the-nao-goi-la-mui-vi-cua-su-khong-co-duoc.html.]

Na Thác tưởng nhầm.

"Ngươi cái gì?"

"Tối qua khi Vương gia say, Vương phi đến đây."

"Rầm!" Na Thác đập mạnh tay xuống bàn.

"Bổn vương chẳng cấm Vương phi lung tung ? Các ngươi coi lời Bổn vương là gió thoảng bên tai hả?"

"Không Vương gia, nô tỳ cũng Vương phi đến đây bằng cách nào? Lúc đó, mặc một bộ..."

"Một bộ gì?"

"Một bộ đồ trắng, còn xõa tóc nữa."

Cái kiểu gì thế ? Nửa đêm canh ba! Đồ trắng! Xõa tóc!

Đây ma nữ thì là gì?

Na Thác tưởng nhầm nữa, chống tay dậy, xác nhận: "Ngươi chắc chắn tối qua đến là Vương phi?"

"Vâng."

"Cô đến gì?"

"Cái nô tỳ rõ, nhưng lúc , dặn nô tỳ đợi Vương gia tỉnh thì khuyên ngài uống ít rượu thôi."

Na Thác: "..."

Sao cứ thấy lạnh sống lưng thế nhỉ.

Kỳ lạ thật.

Dù trong lòng đang bốc hỏa, nhưng khi Cung Sĩ Lâm c.h.ế.t, hứa sẽ gì Cảnh Huyên. Đây lẽ là việc duy nhất thể cho bằng hữu.

...

Ở một diễn biến khác.

Một tin tức lan truyền trong giới sĩ tử.

Ba ngày , bên cầu Văn Kiều sẽ tổ chức một lễ hội đèn lồng.

Khách mời là nhiều văn hào và quý tộc trong thành. Còn về tổ chức là ai? Thì ai !

Hầu hết các sĩ t.ử tham gia kỳ thi Hội đều nhận thiệp mời. Tống Chỉ cũng ngoại lệ!

Hắn kinh ngạc tấm thiệp mời tay, ngẩn một lúc lâu! Bởi vì, khác với .

Hắn ngoài việc thơ , một đại văn hào, hai quan quyền quý, ba chỗ dựa. Không giống những sĩ t.ử khác, tiền thì cũng quyền, hoặc là bái môn sinh của vị đại nhân nào đó .

Cho nên việc mời, cảm thấy vô cùng hoài nghi.

Lang Bạc tình cờ ngang qua cửa phòng . Thấy bên bàn học chăm chú thứ gì đó. Vẻ mặt vô cùng đăm chiêu.

"Ngươi đang xem cái gì thế?" Hắn hỏi vọng .

Tiếng bất ngờ Tống Chỉ giật . Hắn phắt , thấy đôi mắt tròn xoe tò mò của Lang Bạc đang .

Hắn vội vàng giấu tấm thiệp mời trong tay áo.

"Không gì."

Khóe miệng Lang Bạc nhếch lên nụ ranh mãnh: "Không là thư tình của cô nương nào gửi cho ngươi đấy chứ?"

Đại ca , văn hoa quá. Nói toạc là thư tình cho dễ hiểu!

Mặt Tống Chỉ đỏ bừng. Hắn dậy ấp úng: "Lang công tử... , ... , điều kiện như , cô nương nào để mắt tới?"

"Thế thì đưa xem nào."

"Không thứ gì ho ."

"Đưa xem."

Lang Bạc nhất quyết đòi xem. Hắn lao giật tay áo Tống Chỉ.

Nhanh như chớp, Tống Chỉ kịp phản ứng thì tấm thiệp mời giấu trong tay áo Lang Bạc lấy mất.

Lang Bạc hí hửng. Tưởng nắm thóp gì của Tống Chỉ. khi kỹ thứ trong tay, mới phát hiện chẳng thư tình gì sất, mà là một tấm thiệp mời.

Hắn mất hứng ngay lập tức. Ném trả cho Tống Chỉ: "Xì, tưởng là cái gì."

Tống Chỉ vội vàng đỡ lấy tấm thiệp, phủi phủi bụi. Nâng niu như báu vật.

...

 

Loading...