NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1293: Ân tình này, ta khắc cốt ghi tâm

Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:57:35
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Chỉ tuy cảm thấy đủ tư cách tham dự, nhưng thiệp mời gửi tới tận tay, thể bẩn hỏng . Hắn trân trọng nó.

Lang Bạc thấy bèn khoanh tay ngực, bĩu môi: "Đám văn nhân các ngươi, suốt ngày ngâm thơ đối thì cũng tụ tập một chỗ mấy lời văn vở, giờ còn bày đặt hội đèn lồng gì nữa, thật là rách việc! Cứ như các ngươi rảnh rỗi lắm bằng."

Tống Chỉ: "..."

"Theo thấy , ngươi cứ ở nhà mà sách cho nhiều . Có câu 'cần cù bù thông minh', hội đèn lồng kệ , ngươi cứ lo học hành, đỗ Trạng nguyên thì thiếu gì hội đèn lồng mời mọc."

"Lang công t.ử chuyện thú vị thật."

"Thú vị cái gì? Ta nghiêm túc đấy."

"Ta chỉ thấy cách chuyện của khác thường, ừm... khá là hài hước." Trong đầu Tống Chỉ chỉ nảy từ .

Phụt...

Nội tâm Lang Bạc gào thét. Hắn theo con đường hài hước! Rõ ràng là một nam t.ử hán nghiêm túc mà.

Hắn nghiêm mặt đáp trả Tống Chỉ: "Ta thấy Tống công t.ử ngươi mới là thú vị đấy."

Nói xong bỏ một mạch.

"..."

Tống Chỉ cạn lời.

...

Mấy ngày nay, Kỷ Vân Thư vẫn luôn đợi tin từ phía Nam Quốc Hầu.

Cảnh Dung cũng phái đến phủ Nam Quốc Hầu một chuyến. Tin tức mang về là... Hầu gia đóng cửa từ chối tiếp khách.

Đóng cửa từ chối tiếp khách?

Chuyện đây?

Xem , manh mối về Sát Hòa gần như bằng . Có lẽ đúng như dự đoán ban đầu của họ, tên Sát Hòa , nếu c.h.ế.t thì cũng rời khỏi Hồ Ấp từ lâu.

, họ quyết định đợi thêm hai ngày nữa, nếu vẫn tin tức gì thì sẽ rời khỏi Cao Định, tìm, nếu tìm thì rời khỏi Hồ Ấp, về Hầu Liêu tìm Tam gia.

Bởi vì nếu manh mối, họ ở Cao Định thêm ngày nào là thêm nguy hiểm ngày đó!

Bạch Âm kể từ đêm mơ hôm đó, lúc nào cũng trầm ngâm ủ dột. Tâm trạng cứ lơ lửng mây. Thường xuyên ngẩn ngơ lâu.

Lúc , bậc thềm đá, ánh mắt đờ đẫn, tay mân mê thanh đoản đao sắc bén một cách vô thức.

Cảnh Dung tới bên cạnh , hai tay chắp lưng, ngước bầu trời trong xanh một gợn mây phía xa.

Tuyết ngừng rơi. Thời tiết cũng dần ấm lên.

Hai gì. Một . Một .

Hồi lâu ...

Bạch Âm ngước mắt lên, hỏi: "Vân Thư thực sự quyết định ?"

Cảnh Dung "ừ" một tiếng.

"Thật sự ?"

"Ừ."

Bạch Âm im lặng. Ngón tay lướt nhẹ sống dao.

Cảnh Dung thu ánh từ xa xăm, : "Chúng đến Cao Định cũng lâu, dồn hết hy vọng Nam Quốc Hầu, nhưng nếu vẫn tin tức thì buộc rời khỏi đây. Trước đó vì vụ án Đỗ Mộ Bạch, chúng thu hút sự chú ý của quá nhiều , Nhị Vương gia thậm chí còn lôi kéo và Vân Thư môn khách. Ta tuy từ chối nhưng cũng đắc tội , đến lúc đó nếu phận bại lộ, e rằng sẽ gặp rắc rối lớn. Cho nên thể ở đây thêm nữa, rời khỏi Cao Định, chúng sẽ tìm, nếu thực sự tìm thì đợi rời khỏi Hồ Ấp tìm Tam gia."

"Tìm ông ích gì ? Nếu ông chịu thì thẳng với chúng , cần để chúng chạy vòng vo mãi thế ."

"Đó là con đường cuối cùng, chúng cũng chỉ thể thôi!"

Bất lực!

Trong hồ lô của Tam gia rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì đây?

Bạch Âm thở dài. Đành thôi.

Một lúc , Cảnh Dung chợt hỏi : "Ngươi thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1293-an-tinh-nay-ta-khac-cot-ghi-tam.html.]

"Ta?" Bạch Âm hỏi : “Sao hỏi ?"

"Hôm qua Tống Chỉ bảo ngươi uống say, là vì nguyên nhân gì?"

"Không gì..."

"Đừng bảo với là giống như Lang Bạc , ngươi gặp ác mộng nên mượn rượu giải sầu nhé! Ngươi mà, tin mấy chuyện đó . Ta lời thật."

Bạch Âm khổ: " gì qua mắt ngươi."

"Nói xem nào."

"Ta đúng là mơ, giấc mơ đó... kỳ lạ."

"Kỳ lạ thế nào?"

Bạch Âm ngập ngừng một chút mới kể: "Ta mơ thấy Liên Tước."

Cảnh Dung kinh ngạc: "Hắn ?"

"... là một đứa trẻ tên Liên Tước, và một tên A Cẩn. Cụ thể nhớ rõ lắm, lờ mờ chỉ nhớ vài mảnh ghép vụn vặt, còn mơ thấy một trận hỏa hoạn lớn. Lúc đó, một phụ nữ nắm tay chạy mãi, khi đầu , phía là biển lửa ngút trời, còn thấy tiếng tù và... Cụ thể thì nhớ nữa, đó tỉnh dậy, tên Lang Bạc quấy rầy nên ngủ , mới ngoài uống rượu."

Về chuyện Liên Tước từng đến nhà cổ, tuyệt nhiên nhắc tới nửa lời.

Bởi vì chắc chắn, đó là ảo giác do say rượu? Hay là sự thật?

Cảnh Dung xong thì trầm ngâm , trong lòng suy ngẫm về giấc mơ đó.

Liên Tước?

Người phụ nữ?

Biển lửa?

Những từ khóa dường như chẳng liên quan gì đến .

Y chỉ : "Có lẽ đó là một đoạn ký ức mất của ngươi."

Bạch Âm mất trí nhớ từ nhỏ, thời gian gần đây trong đầu thường xuyên hiện lên nhiều hình ảnh. Điều chứng tỏ đang dần dần nhớ chuyện xưa.

cũng bàng hoàng.

"Nếu thực sự là , thì và Liên Tước... rốt cuộc quan hệ gì?"

...

Hai ngày .

Phía Nam Quốc Hầu vẫn bặt vô âm tín. Thậm chí chút động tĩnh nào.

Người Cảnh Dung phái hỏi thăm mang về tin tức vẫn là "Nam Quốc Hầu đóng cửa từ chối tiếp khách".

Chẳng lẽ, cái gọi là báo ân báo oán gì đó chỉ là lời suông?

cứ tiếp tục thế thì đợi nữa.

Hôm đó, Cảnh Dung lệnh thu dọn hành lý, quyết định sáng sớm mai sẽ xuất phát.

Tống Chỉ bên cạnh, họ thu dọn đồ đạc chuyển lên xe ngựa. Đáy mắt ngân ngấn nước. Trong lòng nỡ!

Đứng chôn chân tại chỗ hồi lâu...

Hắn mới bước lên, nghiêm túc hỏi Cảnh Dung: "Cảnh công tử, các thực sự ?"

Cảnh Dung gật đầu: "Phải, quyết định rời khỏi Cao Định ."

Tống Chỉ khuyên can: "Mấy ngày nay thời tiết tuy lên, nhưng mặt đường vẫn còn đóng băng, là... đợi thêm một ngày nữa hãy ."

Nói trắng nỡ xa.

Cảnh Dung định mở miệng thì Kỷ Vân Thư tới, tiếp lời: "Tống công tử, vì một lý do, chúng thể ở đây thêm nữa."

Một ngày cũng thể!

"Haizz! Đã thì cũng thể thêm gì nữa." Tống Chỉ bất lực, cảm kích : “Suốt chặng đường , nhờ các vị mà mới thể từ Nghĩa Ô đến Cao Định thuận lợi, thời gian qua các vị chăm sóc chu đáo, ân tình , khắc cốt ghi tâm."

...

 

Loading...