Tống Chỉ thu ánh mắt, để ý nhiều nữa, về chỗ cũ.
Vừa xuống, đám sĩ t.ử xúm . Hỏi han đủ điều. Chẳng qua là trong đình là ai.
Hắn chỉ trừ, nửa lời. Mọi thấy chán nên tản hết.
Viên Giang kéo hỏi nhỏ vài câu. Hắn vẫn kín như bưng. Hết cách, Viên Giang đành thôi.
Lúc , trong sân nhiều bắt đầu thơ. Hoặc múa bút lách giấy trắng trải sẵn bàn. Không khí náo nhiệt hẳn lên!
Tống Chỉ thì chẳng còn tâm trạng nào, đầu óc vẫn lởn vởn câu của Na Diên. Vấn đề "môn sinh" đó. Đồng ý , từ chối cũng xong! Sầu c.h.ế.t .
Cùng lúc đó.
Vì tối nay là hội đèn lồng mỗi năm một của Cao Định, Lý Thành tất nhiên bỏ lỡ, bèn đ.á.n.h xe ngựa đến nhà cổ. Định rủ Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung cùng cho vui.
Nào ngờ đến nơi mới , chẳng còn ai. Chỉ gặp đầu bếp Cảnh Dung thuê đang dọn dẹp trong bếp.
Cảnh Dung khi sắp xếp đầu bếp ở tiếp tục nấu cơm cho Tống Chỉ.
"Sao ai thế ?"
Đầu bếp thấy Thành thế tử, vội bỏ việc đang xuống, đáp: "Đi hết ạ."
"Đi ? Đi hội đèn lồng ?"
"Không , là luôn ."
"Đi luôn là ?"
Đầu bếp giải thích: "Sáng sớm nay, nhóm Cảnh công t.ử rời khỏi Cao Định ."
Lý Thành mà trợn mắt há mồm. Môi run run, hỏi: "Ngươi cái gì? Cái gì gọi là rời khỏi Cao Định? Ý ngươi là bọn họ ?"
Đầu bếp gật đầu lia lịa.
Lý Thành nhất thời gì. Cứ thế mà ? Một tiếng chào hỏi cũng !
Coi Lý Thành là cái gì? Là khí ?
Nói là nỡ thì ít, mà giận sôi m.á.u thì nhiều. Hắn đá văng thùng nước bên chân, nắm c.h.ặ.t t.a.y gầm lên: "Quá nghĩa khí!"
Rồi hầm hầm bỏ ! Đầu bếp ngây đó, vũng nước lênh láng. Hoang mang tột độ.
...
Ra khỏi khách trọ, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư dạo phố. Xung quanh vô cùng náo nhiệt. Thậm chí còn đông vui hơn cả hội đèn lồng ở Đại Lâm.
Ra ngoài dạo đúng là ý !
Hai , Lang Bạc và Bạch Âm theo .
Lang Bạc liếc Bạch Âm: "Ngươi bảo cơ mà?"
Bạch Âm: "Ngươi chẳng bảo còn gì?"
"Vương gia nhà , đương nhiên theo."
"Muội , đương nhiên cũng theo."
Được ! Lang Bạc cạn lời.
Mấy dạo đến bên cầu Văn Kiều, thấy bờ bên các thư sinh đang tụ tập đông đúc. Ngâm thơ đối, chữ vẽ tranh. Tràn ngập khí văn chương.
Cầu Văn Kiều phong tỏa, chỉ thiệp mời mới qua. Dân chúng chỉ thể bờ bên từ xa.
Xung quanh bàn tán xôn xao.
"Hôm nay là ai tổ chức hội thơ ở đây, tài t.ử cả thành Cao Định đều đến, cả mấy vị đại văn hào cũng mặt."
"Không ai mà mặt mũi lớn thế! Ước gì qua đó xem một chút."
"Bên cầu chặn , qua ."
"Lai lịch nhỏ ."
...
Lời bàn tán lọt tai Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư, hai đồng loạt sang bờ bên .
Kết quả thấy Tống Chỉ đang trong hành lang! Tên cũng ở đó!
Lang Bạc cũng thấy, vỗ trán cái bốp: "Suýt quên mất! Mấy hôm Tống công t.ử nhận thiệp mời tham gia hội đèn lồng, hóa là cái hội thơ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1298-hanh-thich.html.]
Chẳng thú vị tẹo nào.
Hắn sang hỏi Cảnh Dung: "Công tử, cần gọi một tiếng ?"
Cảnh Dung: "Khỏi cần."
"Ồ."
Lúc , kéo đến ngày càng đông. Ai nấy đều nghển cổ sang bên . Tò mò c.h.ế.t. Muốn chiêm ngưỡng phong thái của các văn nhân.
Vì quá đông, Cảnh Dung kéo Kỷ Vân Thư định rời .
... Kỷ Vân Thư bỗng thấy một nam t.ử quen mặt. Là va nàng hôm nay.
Nàng theo ánh mắt của , phát hiện cứ chằm chằm cái đình. Ánh mắt đó như xuyên thủng lớp rèm lụa, đ.â.m thẳng trong.
Vô cùng hung dữ!
Không .
lúc , rèm lụa của cái đình vén lên. Mấy bước .
Dẫn đầu, ngờ là Nhị Vương gia Na Diên! Không ngờ ở đây.
Khoảnh khắc bước , tất cả các sĩ t.ử đều dừng việc đang , đổ dồn ánh mắt về phía .
"Hóa là Nhị Vương gia."
"Không ngờ là ngài !"
Có hưng phấn, kích động. Cũng đang tính kế tiếp cận . Mong trở thành chỗ dựa cho !
Ngay khi Na Diên bước khỏi đình, gã nam t.ử mặc nho sam ánh mắt hung dữ dậy, từng bước tiến về phía Na Diên.
Tay từ từ luồn trong tay áo. Dường như nắm chặt thứ gì đó!
Hắn len qua từng sĩ tử, càng lúc càng gần Na Diên.
Kỷ Vân Thư bỗng bừng tỉnh. Vết chai trong lòng bàn tay !
Hóa , chẳng thư sinh học giả gì cả, mà là... sát thủ.
"Không , g.i.ế.c Nhị Vương gia."
Cái gì?
Cảnh Dung thấy, kinh ngạc nàng: "Nàng cái gì?"
Nàng căng thẳng chỉ gã đàn ông: "Hắn ám sát Nhị Vương gia!"
Cảnh Dung theo hướng tay nàng chỉ, quả nhiên, gã đó rút từ trong tay áo một con d.a.o găm. Nhân lúc chú ý, chĩa mũi d.a.o sắc lẹm về phía Na Diên.
Đâm mạnh tới.
Lúc , Cảnh Dung thể chọn ngơ.
... Theo bản năng, y giật lấy chiếc đèn lồng tay một phụ nữ bên cạnh. Rút phắt cái que tre dài dùng để khêu đèn . Phóng mạnh về phía đó.
Nhắm thẳng con d.a.o găm tay gã sát thủ.
Lực đạo đủ. Phương hướng chuẩn xác.
Ngay khi tay gã sát thủ giơ lên, con d.a.o găm que tre đ.á.n.h văng.
Rồi... Con d.a.o cắm phập cột gỗ màu đỏ.
Gã sát thủ sững sờ. Đám sĩ t.ử đối diện cũng c.h.ế.t lặng!
Rồi nháo nhác bỏ chạy tán loạn!
"Á!"
Bên cầu Văn Kiều vỡ trận!
Ngay khi con d.a.o găm đ.á.n.h rơi, trong đám sĩ t.ử bỗng nhảy vài , lôi trường kiếm chuẩn sẵn gầm bàn , đồng loạt chĩa Na Diên.
Na Diên lùi mấy bước. Thị vệ từ bốn phía ập tới, vội vã hộ giá.
"Bảo vệ Vương gia."
Hai bên lao hỗn chiến. Cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.
...