Kỷ Vân Thư lúc vẫn hiểu rõ, rốt cuộc là ai gặp ?
Lại còn chọn cái nơi khỉ ho cò gáy thế !
một điều chắc chắn, đối phương lấy mạng nàng.
Và cũng ý định hại nàng!
Nàng yên tại chỗ một lát, quyết định theo mấy khu rừng đen kịt mặt.
Vừa bước rừng, gió lạnh rít từng cơn, tiếng gió lùa tai như tiếng sói tru, khiến rợn tóc gáy.
Kỷ Vân Thư cảm thấy lạnh hơn hẳn.
Nàng vô thức siết chặt hai tay ôm lấy .
Nàng dám lơ là, dù đối phương ác ý nhưng vẫn cảnh giác.
Đề phòng bất trắc!
Đi một lúc, đàn ông cầm đèn lồng đầu nàng, : "Kỷ cô nương, cô đừng sợ, một lát nữa là đến nơi ."
Có lẽ đó tâm sự của nàng nên mới lên tiếng trấn an.
Kỷ Vân Thư gật đầu, hỏi: " rốt cuộc các là ai? Chủ nhân của các là ai?"
"Bây giờ tiện nhiều, sắp đến nơi , đợi cô nương gặp chủ nhân của chúng , tự khắc sẽ ."
Lại giấu giếm!
Cứ như thể đó là một bí mật động trời .
Kỷ Vân Thư thể moi móc thông tin gì từ miệng họ.
Đành thôi !
Nàng tiếp tục thận trọng theo họ.
Chẳng bao lâu , họ đến một rừng trúc.
Rừng trúc mùa đông xào xạc trong gió lạnh, phát những âm thanh như tiếng rắn đuôi chuông.
Đầy rẫy cảm giác nguy hiểm.
Lại còn chút đáng sợ.
họ ý định dừng , cứ thế thẳng trong.
Dường như đến đây nhiều !
Đường nước bước đều quen thuộc.
Kỷ Vân Thư ôm chặt cánh tay hơn, bước chân chậm rãi tiến trong. Đi đầy hai mươi mét, nàng thấy một tia sáng le lói phía .
Trong đêm đông tối tăm, ánh sáng trông thật ấm áp và an .
Chẳng lẽ nơi họ đến là đó?
Rất nhanh, xuyên qua rừng trúc, mắt nàng hiện một ngôi nhà trúc.
Rất lớn.
Và cũng kín đáo, thường khó mà tìm thấy nơi .
Cửa lớn của ngôi nhà đóng chặt, bên ngoài treo vài chiếc đèn lồng đung đưa trong gió, trông thật cô quạnh.
Người đàn ông đẩy cửa : "Kỷ cô nương, mời ."
Nàng trong, mắt là một tấm bình phong chắn ngang.
Chẳng thấy gì cả.
Mang theo tâm trạng đầy nghi hoặc, nàng bước trong, còn những dẫn đường thì đợi bên ngoài.
Kỷ Vân Thư quan sát ngôi nhà, đồ đạc bên trong đều từ tre trúc, các giá trúc treo đầy lụa trắng, trông thanh tịnh và tao nhã. Nếu sống ở đây, chắc hẳn tâm trạng sẽ vô cùng thư thái.
nàng thấy ai, cũng phát hiện điều gì bất thường.
Rốt cuộc là ai gặp nàng?
Nàng vòng ngôi nhà trúc.
Giữa sân một hòn giả sơn, nước chảy róc rách đó, phản chiếu ánh đèn lồng trong sân lấp lánh.
Dưới sân một con đường lát đá cuội tròn.
Nàng men theo con đường đá sỏi tiếp.
Cuối cùng thấy một cái đình!
Bên ngoài đình tứ giác buông rèm lụa trắng, tấm lụa khẽ lay động trong gió lạnh, loáng thoáng thấy bên trong hai đối diện .
Nàng từ từ tiến gần, tiếng bước chân đá vang lên.
Làm kinh động bên trong.
Chỉ thấy hai bóng cùng dậy, bước khỏi đình.
Kỷ Vân Thư yên tại chỗ, ánh mắt tò mò quan sát.
Cho đến khi tấm rèm lụa vén lên.
Nàng mới rõ hai đó.
Đồng t.ử nàng giãn , kinh ngạc tột độ.
"Tam... Tam gia?"
Hầu Liêu Tam gia!
Giọng nàng run lên vì thể tin nổi.
Và cạnh Tam gia, là Nam Quốc Hầu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1301-hau-lieu-tam-gia.html.]
Chuyện ... là ?
Tam gia vẻ mặt kinh ngạc của Kỷ Vân Thư, hốc mắt ầng ậc nước, xúc động gọi một tiếng: "Vân Thư."
Ánh mắt Kỷ Vân Thư d.a.o động giữa hai họ một hồi lâu...
"Tại ... ông ở đây? Rốt cuộc chuyện là thế nào?"
"Ta sẽ từ từ kể cho con !"
"Kể cho ? Ông định kể gì?" Kỷ Vân Thư lùi vài bước.
Lúc , dù nàng ngốc nghếch đến , chậm hiểu thế nào, cũng lờ mờ đoán sự tình!
Tam gia và Nam Quốc Hầu?
Tam gia và Sát Hòa?
Nội chiến Hồ Ấp?
Muội ruột của Nam Quốc Hầu?
Tiên vương hậu?
Tất cả những điều , quá nhiều sự trùng hợp...
Nam Quốc Hầu Kỷ Vân Thư, ánh mắt chất chứa tình thương, nỗi đau, sự ân hận... và vô vàn cảm xúc hỗn độn.
nhiều hơn cả, là nỗi nhớ thương!
Ông bước tập tễnh về phía Kỷ Vân Thư, mỗi bước chân như giẫm lên lưỡi dao, đau đớn đến nghẹt thở!
Kỷ Vân Thư ông chằm chằm.
Trái tim như ai bóp nghẹt.
Nam Quốc Hầu đỏ hoe đôi mắt, giọng nghẹn ngào hỏi nàng: "Chẳng con tìm tên là Sát Hòa ?"
Khoảnh khắc đó, sống mũi Kỷ Vân Thư cay xè!
Cổ họng như ai bóp chặt, thở trở nên khó khăn.
Bởi vì nàng đoán !
Và càng thêm chắc chắn!
Cho đến khi Nam Quốc Hầu chính miệng : "Người con tìm... là !"
Hự!
Kỷ Vân Thư lảo đảo lùi , đầu óc cuồng.
Thân hình nàng chao đảo sắp ngã thì một bàn tay đỡ lấy vai nàng.
Ôm trọn hình nhỏ bé của nàng lòng n.g.ự.c vững chãi.
Mùi hương quen thuộc xộc mũi, cần nàng cũng lồng n.g.ự.c rắn chắc thuộc về ai.
Cảnh Dung nàng một chút, những lời Nam Quốc Hầu , đều thấy cả.
Lúc , thể cảm nhận rõ ràng cơ thể Kỷ Vân Thư đang run rẩy.
Cái run rẩy vì sợ hãi!
Mà là vì quá kinh ngạc!
...
Cổng thành.
Nhóm Liên Tước đợi quan tài chứa Lâm công t.ử thuận lợi khỏi cổng thành mới rời .
Trong xe ngựa.
Tuy Liên Tước định giở trò gì, nhưng Bạch Âm và Lang Bạc vẫn luôn cảnh giác cao độ.
Suốt dọc đường, xe ngựa đường lớn mà đường nhỏ, xóc nảy liên hồi.
Liên Tước thì cứ chằm chằm Bạch Âm bằng ánh mắt kỳ lạ.
Lông mày ngày càng nhíu chặt.
Ánh mắt đó khiến cảm thấy khó hiểu vô cùng.
Cuối cùng, chui khỏi xe, ở càng xe bên ngoài.
Hắn ngoài.
Lang Bạc bèn ghé sát tai Bạch Âm.
Giọng điệu đầy vẻ bí hiểm: "Ngươi phát hiện gì ?"
Bạch Âm vén rèm khu rừng tối om bên ngoài, hỏi: "Ở chốn rừng rú thì phát hiện cái gì?"
"Ta cái đó!"
Hả?
Bạch Âm đầy khó hiểu: "Chẳng lẽ ngươi chuyện đám thích khách?"
"Không !"
"Vậy rốt cuộc là cái gì? Ngươi một cho rõ ràng ?" Bạch Âm là thiếu kiên nhẫn nhất trần đời!
Nghe Lang Bạc úp úp mở mở, trong lòng bắt đầu thấy bực bội.
Lang Bạc liếc Liên Tước qua tấm rèm, : "Chẳng lẽ ngươi nhận , từ lúc chúng lên xe ngựa, tên cứ chằm chằm ngươi suốt ?"
Hả? Có ?
...