NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1302: Cảnh tượng khó nói

Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:57:44
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Âm để ý.

Bởi vì từng thẳng Liên Tước, nên tự nhiên đối phương suốt dọc đường.

Hắn buông một câu: "Ta để ý."

Lang Bạc : "Ta thì để ý đấy, ánh mắt ngươi, y hệt ánh mắt Vương gia Kỷ cô nương."

Cái gì?

Bạch Âm nổi da gà .

Hắn xin thề, thẳng tưng!

"Ngươi bậy bạ gì đó?"

"Ai bậy với ngươi? Ta thật đấy!" Lang Bạc hề hề, trong đầu nảy một ý nghĩ cực kỳ thú vị, nheo mắt : “Bạch Âm, đoán... nhắm trúng ngươi đấy?"

"Cút xéo!"

Bạch Âm gầm lên một tiếng!

Làm cả xe ngựa rung lắc.

Đao dài mười lăm mét của ông ?

Tin ông rút c.h.é.m c.h.ế.t ngươi?

Lang Bạc vội ngả , hô hố đến nỗi nổi cả gân xanh.

Mặt Bạch Âm đỏ bừng bừng.

Đỏ lựng đến tận mang tai!

Bản cũng thấy thật kỳ quặc.

Lang Bạc thấy như thì càng nước lấn tới: "Không thì thôi, gì mà kích động thế? Nhìn ngươi xem, mặt đỏ gay kìa, cứ như đàn bà . À đúng, ngươi là 'nam kiều nương' mới chuẩn. Đấy, sai , cứ như đàn bà con gái. mà, ngươi với tên ... thực sự gì đấy chứ? Có chuyện gì ? Kể xem nào!"

"Câm miệng."

"Có gì mà mờ ám thế?"

"Ta bảo câm miệng!"

Lang Bạc tiếp tục lải nhải: "Hồi Kỷ cô nương giả nam trang, Vương gia nàng là nữ nhưng động lòng . Cho nên, lỡ tên Liên Tước trúng ngươi cũng là chuyện bình thường thôi, ai bảo ngươi với Kỷ cô nương là chứ!"

"Ngươi..." Bạch Âm nhịn nổi nữa!

Sức mạnh tiềm tàng trong cơ thể bùng nổ ngay tức khắc.

Hắn rút phắt con d.a.o găm bên hông .

Tuốt khỏi vỏ!

Nắm chặt trong tay, định đ.â.m cho Lang Bạc một nhát.

Lang Bạc vội chộp lấy cổ tay : "Bình tĩnh nào! Có gì từ từ , quân t.ử động khẩu động thủ, huống hồ chúng còn là đồng minh, đoàn kết chống ngoại xâm chứ."

"Ai là đồng minh với ngươi! Ai là quân t.ử với ngươi?" Bạch Âm gạt tay : “Ngươi mà còn linh tinh nữa, đá ngươi xuống xe đấy."

"Để xem ngươi bản lĩnh đó ."

"Thử xem."

"Thử thì thử!" Mắt Lang Bạc sáng rực lên.

Hắn cũng đang so tài với Bạch Âm, chứ thế chán c.h.ế.t.

Hai cùng dậy.

Bắt đầu động thủ.

Kẻ tấn công, đỡ đòn.

Chẳng ai chịu thua ai!

Trong gian chật hẹp, lắc lư của xe ngựa, hai đ.á.n.h túi bụi.

ai đòn hiểm.

Chỉ là xả giận thôi!

Liên Tước bên ngoài cảm nhận động tĩnh bên trong.

Tên đồng bọn đ.á.n.h xe : “Đại ca, bên trong thế?"

"Kệ bọn họ."

"Lỡ bọn họ chạy mất thì ?"

"Không ." Liên Tước khẳng định chắc nịch.

Bởi vì chuyện, họ buộc theo .

Bạch Âm và Lang Bạc vẫn đang đ.á.n.h hăng say!

Đột nhiên...

Bánh xe ngựa cán một tảng đá lớn, cả chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên, xóc nảy dữ dội.

Bạch Âm vững, ngã nhào về phía Lang Bạc.

Thực hiện một cú ép tường ngoạn mục!

Khi xe ngựa định , hai vẫn giữ nguyên tư thế đó kịp hồn.

C.h.ế.t tiệt là!

Liên Tước ngoài cuối cùng cũng nhịn , vén rèm , và đập mắt là cảnh tượng đau mắt vô cùng.

Lang Bạc đang , ngả , Bạch Âm thì hai chân quỳ hai bên , hai tay chống lên thành xe, giam chặt Lang Bạc trong vòng tay .

Tư thế gọi là cực kỳ "gợi cảm", cực kỳ ám !

Ngập mặt "cơm chó"!

Hự!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1302-canh-tuong-kho-noi.html.]

Liên Tước gần như ngay lập tức nhíu mày.

Cả khuôn mặt hiện lên biểu cảm... thể diễn tả bằng lời.

Hèn chi nãy giờ trong xe động tĩnh lớn thế, ... hiểu .

Hóa là chuyện .

Cùng lúc đó, Bạch Âm và Lang Bạc cũng trố mắt chằm chằm.

Cả ba như đóng băng!

Không ai lên tiếng.

Xe ngựa vẫn tiếp tục lăn bánh.

Một lúc , Bạch Âm bật dậy như lò xo, vội vàng nhảy xa, nuốt nước bọt, chỉnh quần áo xộc xệch.

"Khụ khụ khụ..."

Hắn hắng giọng.

Ánh mắt đảo loạn xạ xung quanh.

Giả vờ như chuyện gì xảy .

mặt thì đỏ bừng bừng.

Trông bộ dạng vài phần đáng yêu!

Lang Bạc cũng vội vàng thẳng dậy, bắt gặp ánh mắt kỳ quái của Liên Tước, vội giải thích: "Đừng hiểu lầm, nãy xe xóc quá thôi."

Liên Tước gì.

ánh mắt hiện rõ vẻ " hiểu mà", “ thông cảm".

Sau đó buông mạnh tay đang giữ rèm xuống.

Che kín !

Tiếp đó...

"Đừng bẩn xe của !" Giọng từ bên ngoài vọng , đầy vẻ ghét bỏ và cảnh cáo.

Không khí như đông cứng !

Mặt Bạch Âm lúc xanh lúc trắng.

Hắn trừng mắt Lang Bạc: “Tại ngươi cả đấy!"

Lang Bạc cãi: “Sao tại ? Rõ ràng là... là ngươi tự lao mà."

Nghĩ thì đúng là thế thật!

Bạch Âm nghiến răng: “Về tính sổ với ngươi."

Đáp là...

"Ha ha ha!"

Tiếng của Lang Bạc vang vọng ngoài xe ngựa, kinh động lũ chim đang ngủ trong rừng.

Từng đàn chim vỗ cánh bay tán loạn.

chỉ trong chớp mắt biến mất trong màn đêm tĩnh mịch.

Chẳng bao lâu , xe ngựa cuối cùng cũng dừng .

Họ đến nơi Kỷ Vân Thư xuống xe lúc .

Liên Tước ném cho hai cái kỳ quái, xách đèn lồng : “Đi theo !"

Mấy trong, đến tận ngôi nhà trúc.

Rồi cùng nhà.

Cuối cùng đến cái đình ở sân .

Chỉ thấy trong đình bốn đang .

Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung, Nam Quốc Hầu, Tam gia.

Thấy họ đến, bốn dậy.

Lang Bạc bước nhanh : "Công tử, hai chứ?"

Cảnh Dung lắc đầu.

Ngay đó, Lang Bạc chú ý đến Tam gia: "Tam gia? Sao ngài ở đây?"

Tam gia đáp, ánh mắt dán chặt Bạch Âm đang ngoài đình.

Khi Bạch Âm thấy Tam gia, biểu cảm gần như giống hệt Kỷ Vân Thư.

Chuyện rốt cuộc là ?

Nam Quốc Hầu cũng chằm chằm Bạch Âm, những giọt nước mắt kìm nén nãy giờ cuối cùng cũng rơi xuống.

hơn hai mươi năm trôi qua, ông vẫn nhận ánh mắt của đứa cháu ruột thịt.

Dù ngoại hình đổi thế nào so với lúc nhỏ, nhưng dòng m.á.u chảy trong huyết quản thì thể đổi !

Là nó, sai!

"Cẩn nhi, đúng là con ?" Giọng ông run rẩy dữ dội.

Bạch Âm từng gặp Nam Quốc Hầu, nhưng khoảnh khắc , bỗng cảm thấy đàn ông đẫm lệ mặt vô cùng thuộc.

Như thể gặp ở đó lâu, lâu về ...

Khoan ...

A Cẩn? A Cẩn là ai?

...

 

Loading...