NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1303: Tương phùng (1)
Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:57:45
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Âm nhíu mày thật chặt.
Trong lòng đầy rẫy nghi hoặc!
A Cẩn là ai? Hắn .
Còn Liên Tước, khi Nam Quốc Hầu nghẹn ngào gọi Bạch Âm là "A Cẩn", trái tim như ngừng đập vài giây.
Toàn căng cứng.
A Cẩn!
Cái tên chôn giấu trong lòng Liên Tước hơn hai mươi năm.
Người biến mất khỏi cuộc đời hơn hai mươi năm.
Giờ phút , đang ngay đây.
Vừa quen thuộc, xa lạ!
Hai tay vô thức siết chặt .
Đầu óc trống rỗng.
Dù đường đến đây, chuẩn tâm lý!
Hắn từng tưởng tượng vô về cảnh tượng trùng phùng với A Cẩn, nhưng ngờ diễn như thế .
Tam gia bước lên, vẻ mặt nghiêm trọng, quét mắt : "Đã đông đủ cả , những chuyện, cũng đến lúc ."
Nói chuyện gì?
Tam gia liếc Nam Quốc Hầu đang cố kìm nén nước mắt: “Ta từng , nếu thế của , các con đến Hồ Ấp tìm một tên là Sát Hòa. Người đó là Nam Quốc Hầu. Sở dĩ thẳng cho các con , là vì lo sợ sẽ gặp rắc rối. Một khi lộ chuyện, hậu quả khôn lường, nên chỉ tên cũ của Nam Quốc Hầu, vì cái tên ít ."
Nói xong, ánh mắt ông dừng thật lâu Kỷ Vân Thư và Bạch Âm, im lặng một lúc dõng dạc từng chữ: “Và Nam Quốc Hầu cũng ngoài, ông ... ông là ruột của các con, ruột!"
Cậu ruột?
Hả?
Bạch Âm nheo mắt, tim đập thình thịch, tưởng nhầm: “Ông gì? Nam Quốc Hầu... là ruột của và Vân Thư? Sao thể chứ? Tam gia, ông là Nam Quốc Hầu cơ mà! Nếu đúng là , thì cha chúng chẳng là..."
Hắn nghẹn lời!
Tam gia tiếp lời: "Không sai, cha các con là Tiên vương... và Tiên vương hậu của Hồ Ấp."
“...Hả?"
Câu như sét đ.á.n.h ngang tai.
Trong khoảnh khắc, gian chìm tĩnh lặng.
Tất cả đều sững sờ sự thật .
Tiên vương?
Tiên vương hậu?
Kỷ Vân Thư ngây . Dù nàng chuẩn tâm lý để đón nhận sự thật.
khi chính tai thấy, vẫn thể nào tiêu hóa nổi.
Nói như , nàng... là công chúa tiền triều?
Hạt ngọc bỏ quên giữa biển khơi?
Nhất thời, cảm xúc trong nàng dâng trào khó tả.
Thân phận , quả thực ai ngờ tới.
Bạch Âm cũng !
Hắn từng tưởng tượng vô khả năng về phận .
từng nghĩ đến... là vương t.ử tiền triều!
Chẳng khác nào chim sẻ hóa phượng hoàng.
Không thể tin nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1303-tuong-phung-1.html.]
Quá sức chấn động.
Nam Quốc Hầu thở dài, ánh mắt tràn đầy bi thương và hối : "Để cho."
Ông tiếp lời Tam gia.
Nước mắt lưng tròng Kỷ Vân Thư và Bạch Âm, cảm thán: “Thật ngờ, hơn hai mươi năm, còn thể gặp các con. Có lẽ ông trời thương xót , cuối cùng cũng đưa các con về mặt ."
Giọng ông run run.
Sự kích động dâng trào trong đôi mắt đẫm lệ.
Kỷ Vân Thư mím môi, hỏi: "Rốt cuộc chuyện là thế nào? Năm xưa, xảy chuyện gì? Ta và Bạch Âm... rốt cuộc là..."
Nàng ngập ngừng!
Vô vàn thắc mắc.
Nam Quốc Hầu : "Chuyện , kể từ cuộc nội loạn Hồ Ấp hơn hai mươi năm ..."
Chuyện cũ mồn một hiện về, khắc sâu trong tâm trí ông.
Không bao giờ quên.
Ông bước vài bước mép đình, ngẩng đầu bầu trời đêm đen kịt, thở dài một tiếng, lưng về phía : “Năm xưa, khi phụ vương các con còn tại vị, bác của các con... cũng là Hồ Ấp Vương hiện tại, vốn cam tâm vì để vuột mất vương vị, càng cam tâm chịu kiếp thần tử. Trớ trêu , những năm khi phụ vương các con lên ngôi, để cân bằng thế lực trong triều, buộc chèn ép ông khắp nơi, tránh để một thế lực bành trướng nghiêng ngả triều chính. Nào ngờ điều khiến ông càng thêm bất mãn, năm bảy lượt gây sóng gió triều đường, khiến phụ vương các con buộc tạm thời thu hồi binh quyền của ông . Hành động chọc giận ông ! Một con hổ vốn cam tâm nhốt trong lồng, chịu nỗi nhục cướp mất miếng mồi ngon? Vì thế, ông tạo phản!"
Tạo phản!
Nói đến đây, ông , tiếp tục: “Ông ngấm ngầm chiêu binh mãi mã, tập hợp tất cả các thế lực tứ phương! Rất nhiều văn thần võ tướng trong triều cũng lượt quy thuận ông . Rất nhanh, đại quân công phá hoàng cung, thiêu rụi hết cung điện đến cung điện khác, xác c.h.ế.t chất chồng khắp nơi! Trong biển lửa, ai thể chống cự. Khi các cửa thành lượt phá vỡ, phụ vương các con cuối cùng vây hãm trong đại điện! Là đến muộn, thể xoay chuyển tình thế, chỉ thể trơ mắt phụ vương các con chặt đầu, t.h.i t.h.ể vứt nơi hoang dã. May mà sai đến kịp, mang t.h.i t.h.ể về, bí mật an táng. tên nghịch tặc dối trá rằng phụ vương các con tự sát điện! Phủi sạch trách nhiệm."
Ông nghiến răng ken két!
Ai cũng , vây cung g.i.ế.c , chắc chắn sẽ dân Hồ Ấp lên án.
Vì , Hồ Ấp Vương dựng lên một lời dối tày trời.
Nói dối rằng Tiên vương tự sát điện!
thể lừa dối trong thiên hạ.
Sau đó, Nam Quốc Hầu Bạch Âm: "Còn về mẫu phi các con, lúc đó bà đang m.a.n.g t.h.a.i nửa tháng. Khi quân phản loạn ép cung, may mà A Đường dẫn , đưa bà và con lúc đó còn nhỏ chạy thoát khỏi hoàng cung, đó thì mất tích!"
A Đường.
Là Tam gia!
Lồng n.g.ự.c Bạch Âm phập phồng dữ dội.
Ký ức năm xưa, quên sạch.
Chỉ là trong giấc mơ , dường như chút ấn tượng mơ hồ.
Đột nhiên...
Kỷ Vân Thư hỏi Nam Quốc Hầu: "Vậy... tại Hồ Ấp Vương g.i.ế.c ông?"
Câu hỏi !
Nam Quốc Hầu giải thích: "Thực khi Hồ Ấp Vương đăng cơ, gán tội danh cho những quan phục tùng , xử lý nhanh gọn! Lúc đó, g.i.ế.c chóc khắp nơi, khiến dân chúng oán thán! Vì thế buộc dừng tay, chỉ đành giáng chức và đuổi những quan đó khỏi Cao Định. Còn ... để ngày tìm các con, buộc nhẫn nhịn, rút lui khỏi triều đình. Bao năm qua, lấy phận thương nhân khắp nơi, chỉ mong ngày tìm các con, nhưng hơn hai mươi năm , vẫn bặt vô âm tín."
Mặt ông đầm đìa nước mắt.
Kể chuyện năm xưa khiến ông đau đớn tột cùng.
Trong lòng đầy hận thù.
Và cả nỗi chua xót nên lời.
Ông thở hắt , xúc động : " bao năm nhẫn nhục cũng đáng giá, ít nhất đợi đến ngày hôm nay, đợi đến ngày đoàn tụ với các con. Chỉ tiếc là, Tập nhi còn nữa."
Kỷ Vân Thư kìm rùng .
Sự thật... tàn khốc đến .
Nàng cảm thấy lòng bàn tay đẫm mồ hôi, mất kiểm soát.
Chân vô thức lùi vài bước, ánh mắt cụp xuống, mấp máy môi: “Vậy là, Hồ Ấp Vương hiện tại, bác ruột của , là hung thủ g.i.ế.c hại cha , là... kẻ thù của ?"
...