"Cái gì gọi là và cha đều ?"
Lý Kiều rõ ràng từng chữ: "Cả phủ , thậm chí ngoài đều tưởng Văn Thù vì cái c.h.ế.t của Sĩ Lâm mà xuống tóc tu, nhưng sự thật ! Nó thế là vì Đỗ Mộ Bạch."
Hả!
Lý Thành cảm thấy chân mềm nhũn.
Lòng bàn tay tê dại.
Hắn bàng hoàng và kinh ngạc tột độ: "Ý là... và cha sớm tỷ tỷ và Đỗ Mộ Bạch..."
"Phải!" Lý Kiều đáp: “Năm xưa và cha đều Đỗ Mộ Bạch oan, cũng kẻ vu oan cho là Tiết Hòa, chính Tiết Hòa mua chuộc để hãm hại . cha vì chuyện giữa Văn Thù và Đỗ Mộ Bạch nên tức giận! Lại chuyện của họ đồn ngoài nên thuận nước đẩy thuyền, mượn cớ trộm cắp để tước bỏ phận môn sinh của Đỗ Mộ Bạch, đuổi khỏi phủ. cũng lo chuyện Tiết Hòa mua chuộc bại lộ sẽ liên lụy đến Lý gia nên mới đuổi cả Tiết Hòa . tất cả những chuyện đều do Đỗ Mộ Bạch tự tự chịu, sai là sai ở chỗ đủ, vọng tưởng lợi dụng Văn Thù để đạt mục đích! Kẻ như thế, Lý gia thể dung tha? Bao năm qua, tâm tư của Văn Thù chúng ? Chỉ là thấu mà thôi."
Ha ha.
Lý Thành nhạt, mắt đỏ hoe, lùi vài bước, : "May quá, may quá... Tỷ tỷ thấy những lời của ."
Sáu năm qua, Lý Văn Thù cứ như kẻ ngốc, chôn chặt tâm tư trong lòng.
Hóa , cha và đại ca đều cả.
Thật nực !
Nực !
Quá nực !
Lý Thành nhất thời thể chấp nhận sự thật .
Đầu óc ong ong.
Lý Kiều thấy như , vỗ vỗ vai : "Những gì cần hết , nghỉ ngơi sớm ."
Nói xong bèn bỏ .
Lý Thành chôn chân tại chỗ một lúc lâu, phịch xuống mép giường.
Cúi đầu.
Ánh mắt vô định.
Hồi lâu vẫn nhúc nhích.
Sáng sớm hôm .
Phủ Tam Vương gia.
Kể từ say rượu tỉnh dậy, Na Thác còn suy sụp nữa.
Hắn trở bình thường.
Không nhắc đến chuyện Cung Sĩ Lâm nữa.
Người trong phủ cũng dám nhắc tới.
Sợ rước họa .
Không ai dám vuốt râu hùm.
Na Thác dậy thì hầu báo: "Vương gia, Đại vương triệu ngài cung ngay."
Có vẻ gấp.
Na Thác tinh thần phấn chấn, đảo mắt một cái là ngay liên quan đến chuyện thích khách ở lễ hội đèn lồng tối qua.
Hắn lệnh: "Lấy triều phục đây."
"Vâng."
Thay y phục xong, bèn cung.
Một nén nhang , hai chiếc xe ngựa cùng dừng ở cửa Nam hoàng cung.
Na Diên và Na Thác lượt xuống xe.
Tuyết đọng ngoài hoàng cung tan gần hết, lúc trời đang lất phất mưa phùn.
Hai che ô, đối diện .
Ánh mắt xuyên qua màn mưa bụi, chạm trán .
Rồi cùng về phía cổng thành.
Khoảng cách dần thu hẹp, cho đến khi sóng vai cùng bước.
Cả hai đều thẳng về phía .
Không ai ai.
Qua cửa Nam, Na Diên mở lời : "Thật ngờ ngươi nhẫn tâm đến thế! Chủ động đẩy quân cờ đắc lực của hố lửa. Hóa cái gọi là tình như thủ túc, lợi ích và quyền lực mong manh dễ vỡ đến ."
Ám chỉ việc Na Thác đích giám trảm Cung Sĩ Lâm.
Sau mấy ngày chìm trong men rượu và sự dằn vặt, Na Thác vượt qua cú sốc tâm lý đó.
Hắn mặt biểu cảm, đáp: "Để tự bảo vệ , ai cũng sẽ thế thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1308-vao-cung.html.]
"Ha ha, đúng , nếu là , cũng sẽ thế. Dù tình vốn dĩ sinh là để hy sinh mà." Na Diên liếc Na Thác.
Hàm ý trong câu , Na Thác đương nhiên hiểu.
Xưa nay tranh đoạt ngôi vị, vốn dĩ chẳng tình nào tồn tại.
Trước là , cũng thế.
Na Thác chỉ khẩy một tiếng, đáp câu , mà lạnh lùng : "Nghe tối qua ngươi gặp thích khách, may đỡ cho một kiếm! Ngươi cảm tạ đó cho kỹ, nếu , khi ngươi c.h.ế.t ."
C.h.ế.t từ lâu !
Nghe câu , mặt Na Diên xanh mét, nhưng nhanh biến mất. Hắn cũng giận, bước chân ngừng, tiếp tục về phía , khóe miệng nhếch lên nụ nham hiểm: "Bởi vì mạng lớn, Diêm Vương chịu nhận, cứ giữ cái mạng để đấu với lũ yêu ma quỷ quái."
Ha ha!
Na Thác nhạt: "Vậy thì mong là ngươi cái mạng đó!"
"..."
Na Thác rảo bước nhanh hơn, bỏ Na Diên phía .
Rất nhanh, hai đến đại điện. Hồ Ấp Vương đang xem tấu chương của các đại thần.
Lông mày nhíu chặt.
Thấy hai con trai bước , ông cho lui hết thái giám trong điện.
"Phụ vương."
Hai giữa đại điện.
Cung kính.
Hồ Ấp Vương đặt tấu chương xuống, Na Diên nghiêm giọng hỏi: "Đã tìm thấy thích khách ?"
Na Diên cúi đầu: "Vẫn ạ."
"Trong thành bao nhiêu mà tìm mấy tên thích khách?"
"Nhi thần cho ráo riết truy lùng ạ."
Hồ Ấp Vương hài lòng: "Lần bọn chúng mạng của con, nếu mau chóng tìm , lỡ thì ai dám chắc chuyện bất trắc."
"Vâng, nhi thần hiểu ạ."
Hồ Ấp Vương : "Lần là phủ Tam Vương gia thích khách, giờ thích khách mạng con, thật lắm chuyện."
Na Diên và Na Thác .
Người tưởng g.i.ế.c .
Người tưởng g.i.ế.c .
Mỗi một toan tính.
mặt cha già, đương nhiên thể để lộ .
Hồ Ấp Vương: "Dù thế nào, bây giờ hai con hợp lực tìm kẻ hãm hại các con."
Hợp tác?
Thế chẳng khác nào Hỏa đ.â.m Trái Đất ?
...
Lúc ai dám ?
Hai đồng thanh: "Vâng, nhi thần nhất định sẽ tìm kẻ chủ mưu."
"Lui ."
Ra ngoài, mưa rơi nặng hạt hơn.
Hai mái hiên ngoài điện, lưng thẳng tắp.
"Bây giờ ngươi định thế nào?"
"Câu là hỏi ngươi mới đúng."
Na Diên: "Ngươi bóng gió gì đó."
"Cần gì vòng vo? Nói thật , hai phủ gặp thích khách, rốt cuộc do ngươi ?"
Na Diên khẩy, : "Na Thác, ngươi nghĩ nếu thực sự g.i.ế.c ngươi thì đợi đến bây giờ ? Ngược là ngươi, đám thích khách tối qua khi trốn thoát biến mất dấu vết, cả cái thành Cao Định thể giấu giỏi như thế, ngoài ngươi chẳng còn ai khác."
Na Thác đáp trả: "Ta cũng câu đó, nếu g.i.ế.c ngươi thì cũng chẳng đợi đến bây giờ. Hơn nữa cơ hội g.i.ế.c ngươi đầy, chẳng việc gì mạo hiểm g.i.ế.c ngay tại lễ hội đèn lồng."
Ừm... cũng đúng!
Hai im lặng.
Hồi lâu...
Na Diên : "Vậy... thực sự kẻ mạng chúng ?"
...