NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1312: Thuốc Độc?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:59:43
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông lão nào trong viên t.h.u.ố.c cái gì gọi là Tất Khuê? Ông chỉ vài chữ, mù tịt về y lý. Càng ... lừa. ông hứa t.h.u.ố.c là do khác đưa.
"Vương gia, lão hủ thực sự gì cả!"
"Không ? Ngươi chẳng đây là t.h.u.ố.c gia truyền của ngươi ? Đã là t.h.u.ố.c gia truyền, ngươi trong đó Tất Khuê?"
Ông lão lập tức quỳ xuống dập đầu xin tha: “Vương gia tha mạng! Lão hủ chỉ bào chế t.h.u.ố.c theo đơn t.h.u.ố.c gia truyền, thật trong đó Tất Khuê gì cả, xin Vương gia tha tội."
Na Diên nheo mắt, bán tín bán nghi.
Khương ngự y bên cạnh vội : “Vương gia, tuy độc tính của Tất Khuê mạnh, nhưng trong viên t.h.u.ố.c còn thêm nhiều d.ư.ợ.c liệu kỳ lạ khác, kết hợp sẽ d.ư.ợ.c hiệu gì... thần cũng , chừng, thực sự là thần dược!"
"Đã độc thì thể coi là thần d.ư.ợ.c !"
Ngự y: "..."
Na Diên nổi giận, nhưng thấy ông lão run lẩy bẩy, giống kẻ đến hại . Suy nghĩ một chút, : “Được , Bổn vương tạm tin ngươi , nhưng t.h.u.ố.c phép mang ngoài nữa."
"Vâng, đa tạ Vương gia."
"Cút ngay!"
Ông lão run rẩy lui ngoài. Sau đó, Na Diên giật lấy lọ t.h.u.ố.c từ tay ngự y, ném mạnh xuống đất.
"Thứ vô dụng."
...
Ông lão khỏi Vương phủ bèn lén lút một con hẻm gần đó. Bạch Âm và Liên Tước đang đợi ở đó.
"Thuốc đưa ?"
Ông lão toát mồ hôi lạnh, tay run rẩy lấy thỏi bạc nhét trả cho Bạch Âm, thở hổn hển : “Bạc lấy nữa, giúp các ngươi việc suýt chút nữa hại mất mạng."
"Xảy chuyện gì?"
"Thuốc các ngươi đưa cho , bên trong thêm cái gì mà... Tất Khuê , ngự y đó là t.h.u.ố.c độc, uống sẽ c.h.ế.t . May mà Vương gia đại lượng g.i.ế.c , nếu gì còn mạng mà đây?"
Ông lão lưng còng xuống, hai chân run rẩy kiểm soát . Giờ nghĩ vẫn thấy lạnh gáy.
Bạch Âm Tất Khuê là gì, truy hỏi: “Vậy lọ t.h.u.ố.c ?"
"Lúc thì thấy Vương gia ném t.h.u.ố.c xuống đất ." Ông lão về phía Vương phủ, lo sợ lùi mấy bước, xua tay lia lịa: “Thôi thôi, việc các ngươi tìm khác , mạng để tiêu bạc của các ngươi ."
Nói ông lão chạy biến.
Bạch Âm đuổi theo vài bước, rầu rĩ : “Giờ tính đây?"
Liên Tước bình thản đáp: “Giờ chỉ còn cách dùng phương án hai thôi."
"Phương án hai?"
"Đợi tối chúng đích Vương phủ một chuyến, cho Tống Chỉ uống thuốc."
" t.h.u.ố.c Nhị Vương gia ném ."
Liên Tước lấy viên t.h.u.ố.c đổ từ đó. Bạch Âm bừng tỉnh: “Hóa tính ?"
"Ta , luôn phương án dự phòng."
"Vậy giờ chúng chỉ còn cách đợi trời tối thôi."
"Ừ." Liên Tước viên t.h.u.ố.c trong lòng bàn tay, cau mày nghiêm túc hỏi: “ mà... ngự y trong t.h.u.ố.c Tất Khuê, Tất Khuê là vị t.h.u.ố.c độc, đến súc vật cũng dám động ! Đệ chắc chắn t.h.u.ố.c trị kiếm thương?"
Bạch Âm khẳng định: “Đây là t.h.u.ố.c do thần y bào chế, d.ư.ợ.c liệu dù độc đến qua tay ông cũng thành t.h.u.ố.c cứu mạng, chỉ đám lang băm mới cho rằng đó là t.h.u.ố.c độc."
Mạc Nhược dùng t.h.u.ố.c xưa nay vẫn kỳ quái như . Thuốc do bào chế cũng là độc nhất vô nhị. Ngự y và đại phu bình thường cũng là lẽ đương nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1312-thuoc-doc.html.]
Liên Tước càng thêm tò mò, từng danh vị thần y : “Thần y? Rốt cuộc là ai?"
"Nói cũng ."
"..."
Hai định lén Vương phủ cho Tống Chỉ uống thuốc, bèn đợi bên ngoài Vương phủ đến tối.
Lúc Tống Chỉ vẫn tỉnh, mặt trắng bệch như tờ giấy, môi càng tái nhợt. Na Diên trong phòng, lòng nóng như lửa đốt, vô cùng lo lắng. Mấy ngự y cũng túc trực bên giường, rời nửa bước. Đêm nay là thời điểm quan trọng, Tống Chỉ sống đều phụ thuộc đêm nay.
Na Diên hỏi: “Đã một ngày trôi qua mà vẫn tỉnh, còn cách nào khác ?"
Mấy ngự y lắc đầu. Khương ngự y : “Thần thử châm cứu thêm vài mũi cho Tống công t.ử xem ."
"Bất kể dùng cách gì, tóm là ân nhân cứu mạng của Bổn vương, Bổn vương thể để c.h.ế.t."
Áp lực của các ngự y lớn. Tuy họ cứu vô , nhưng thể nắm giữ sinh tử. Giờ chỉ dốc hết sức cứu chữa, hy vọng Tống Chỉ thể sống sót. Ngự y bắt đầu châm cứu, Na Diên bên cạnh chờ đợi.
...
Bạch Âm và Liên Tước tránh lính canh Vương phủ, lẻn lên mái nhà của chủ viện. trong phòng đầy , cho Tống Chỉ uống t.h.u.ố.c là điều thể.
"Làm đây? Bên trong , Nhị Vương gia cũng ở đó." Bạch Âm .
Liên Tước dường như nghĩ cách gì đó, nhét viên t.h.u.ố.c tay Bạch Âm: “Lát nữa ."
"Còn ?"
"Đệ đừng lo cho , tóm đợi trong phòng hết, nhanh chóng cho Tống Chỉ uống t.h.u.ố.c rời ngay."
"Đợi..."
Chưa để Bạch Âm hết câu, Liên Tước tung nhảy , biến mất trong màn đêm. Bạch Âm chỉ đành tiếp tục mái nhà chờ đợi thời cơ.
Ngự y châm cứu xong nhưng Tống Chỉ vẫn tỉnh.
"Vương gia, chúng thần cố gắng hết sức, giờ chuyện đành trông chờ tạo hóa của Tống công t.ử thôi."
Na Diên trầm ngâm, lòng đầy lo âu.
lúc ...
Trong Vương phủ bỗng vang lên tiếng chiêng trống dồn dập. Một sự náo động lớn, như x.é to.ạc bầu trời đêm tĩnh mịch.
Na Diên bước khỏi nội thất, rảo bước cửa thì thấy phía thiên viện bốc lên ánh lửa. Khói đặc cuồn cuộn! Một tên gia nhân hớt hải chạy tới, lớn tiếng hô: “Vương gia, Vương gia... !"
Tên gia nhân suýt ngã nhào chân Na Diên.
Na Diên nghiêm mặt quát: “Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
"Thiên viện cháy, thích khách xông ."
"Thích khách?"
"Vâng!"
Na Diên phất tay áo, vội vàng chạy . Mấy ngự y cũng từ nội thất , ở sảnh lo lắng về phía ánh lửa, ngơ ngác.
Cùng lúc đó...
Bạch Âm đang ẩn nấp mái nhà cuối cùng cũng hiểu . Hóa Liên Tước dùng cách để dẫn dụ đám Na Diên . Hắn cũng nghĩ ngợi nhiều, vội vàng từ mái nhà xuống, nấp ngoài cửa sổ phía nội thất, khẽ đẩy cửa sổ một chút.
Trong phòng ! Hắn nhanh chóng lẻn , đến bên giường. Nhìn khuôn mặt còn chút m.á.u của Tống Chỉ, ánh mắt trầm xuống: “Cái tên mọt sách , đúng là chán sống , bản trói gà chặt còn chạy đỡ kiếm cho khác, đáng đời ngươi."
Bạch Âm xưa nay chẳng lời nào dễ với Tống Chỉ. thì , trong lòng vẫn lo lắng. Thời gian gấp rút, vội bóp miệng Tống Chỉ, nhét viên t.h.u.ố.c !