NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1314: Quái Vật Khổng Lồ?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:59:45
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Môi Nam Quốc Hầu run rẩy: “Các ngươi... chuyện lớn như bàn bạc với ? Lại tự ý lẻn Vương phủ ban đêm? Các ngươi việc nguy hiểm thế nào ? Đó là chuyện mất mạng đấy!"

Liên Tước đương nhiên , Bạch Âm : “Chúng chỉ cho Tống Chỉ uống t.h.u.ố.c ngay, ngờ thành thế ."

"Không ngờ? Vương phủ là nơi nào chẳng lẽ các ngươi ? Cho dù con sự lợi hại trong đó, nhưng Liên Tước cũng hồ đồ thế, còn bày cái kế sách tệ hại !"

Tuy giọng điệu Nam Quốc Hầu ý trách móc, nhưng phần nhiều là lo lắng. Dù Liên Tước cũng là đứa trẻ mồ côi ông cứu về, theo ông hơn hai mươi năm, ông sớm coi như con đẻ ! Sao thể lo cho ?

Bạch Âm cũng vô cùng lo lắng: “Bây giờ quan trọng nhất là sự an nguy của Liên Tước, mau chóng nghĩ cách cứu ."

Nam Quốc Hầu thở dài, cau mày sầu não, trầm mặc hồi lâu mới : “Người đang trong tay Nhị Vương gia, tin rằng Nhị Vương gia nhất định sẽ dùng cực hình tra khảo. Liên Tước chắc chắn sẽ c.ắ.n răng khai, nhưng một khi moi thông tin gì, mạng của Liên Tước coi như xong."

Nghe , Bạch Âm cuống lên: “Không , vì che chở cho con mới bắt, con thể để mất mạng vì con, con cứu !"

Nói định .

"Đứng !" Nam Quốc Hầu kịp thời gọi giật , nhanh chóng chặn mặt , phân tích tình hình: “Bây giờ con cứu , chẳng nộp mạng ? Nhị Vương phủ chắc chắn canh phòng cẩn mật, con mọc cánh cũng khó mà bay , hơn nữa Vương phủ rộng lớn như , còn Liên Tước nhốt ở ."

" con thể mặc kệ ."

" thể mặc kệ mạng sống của con! Tóm , con đừng manh động, sẽ nghĩ cách."

"Cách gì?"

"Cái con đừng lo." Nam Quốc Hầu dường như chủ ý, đang tính toán trong lòng.

Lúc , quản gia cũng mang y phục sạch đến, gõ cửa: “Hầu gia, y phục tới ."

Nam Quốc Hầu với Bạch Âm: “Được , việc sẽ lo liệu! Con y phục sạch sẽ , tối nay ở đây, đợi sáng mai thì nhanh chóng khỏi thành."

"Con thể giúp!"

"A Cẩn, chẳng lẽ con còn hiểu ?"

"..." Bạch Âm ông.

Nam Quốc Hầu nghiêm túc : “Thân phận của con là Vương t.ử Hồ Ấp, cũng là Vương thượng tương lai! Đợi thời cơ chín muồi sẽ báo thù cho Phụ vương và Mẫu phi của con. Nếu để di từ của Tiên vương vẫn còn sống, con sẽ rước họa sát ! Hồ Ấp Vương tuyệt đối sẽ tha cho con. Hiện tại, và đang mưu tính việc cho con, tuyệt đối thể xảy chuyện lúc ! Cho nên việc con bây giờ là đợi!"

Bạch Âm im lặng. Thực cái gọi là Vương, chẳng hề ý niệm gì.

Nam Quốc Hầu đoán suy nghĩ của , nắm c.h.ặ.t t.a.y : “A Cẩn, vốn chỉ mong con sống bình an, nhưng cuộc đời con thể bình yên mà sống hết kiếp . Trong xương cốt con chảy dòng m.á.u Vương thất Hồ Ấp, thiên hạ định sẵn là của con, con quyền lựa chọn! Hãy nghĩ đến Phụ vương con, nghĩ đến Mẫu phi con."

Bạch Âm nghiến răng! Gân xanh trán nổi lên. Thù hận, gia quốc, đều là trách nhiệm gánh vác!

Đêm đó, Hầu phủ nhưng chẳng thể chợp mắt. Một mặt lo cho Liên Tước, một mặt suy nghĩ về những lời của Nam Quốc Hầu. Trong lòng rối bời.

Hắn đang trong phòng thì ngoài cửa bỗng thò một cái đầu nhỏ.

"Huynh là ai?"

Giọng non nớt. Nghe tiếng, Bạch Âm đầu thì thấy một đứa trẻ ở cửa, hình nhỏ bé xiêu vẹo, đôi mắt to tròn đầy thắc mắc.

"Đệ là ai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1314-quai-vat-khong-lo.html.]

"Đệ tên là A Mạt." Cậu nhóc bước , chớp chớp mắt.

A Mạt? Bạch Âm chợt hiểu : “Đệ là con trai của Nam Quốc Hầu?"

"Vâng."

Hắn từng Kỷ Vân Thư kể chuyện m.ổ b.ụ.n.g lấy con trong ngôi miếu hoang năm xưa. Hóa đây là biểu của . Trông cũng đáng yêu đấy chứ!

Hắn nghiêm mặt hỏi: “Muộn thế còn ở đây?"

A Mạt : “Đệ đến xem ."

"Xem ?"

"Huynh ? Huynh là đầu tiên cha cho ở đây, chắc chắn là quái vật khổng lồ nên cha mới sợ , cho ở đây, đúng ?"

Quái vật khổng lồ? Bạch Âm hiểu ý nhóc là gì. Hắn xua tay, đôi co với trẻ con, chỉ : “Đệ mau về , ở đây quái vật khổng lồ nào cả, nếu nhanh, ma sẽ đến bắt đấy."

"Đệ sợ ma!" A Mạt ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Cha bảo , đời ma quỷ, nên sợ."

"Sao lì thế hả?"

A Mạt đến mặt , vươn ngón tay chọc chọc tay , chu môi lầm bầm gì đó. Lông mày nhíu thành một cục, bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm.

Bạch Âm đang ngơ ngác thì A Mạt trèo lên đùi . Hì hục một lúc, cái hình mềm nhũn đó mới yên vị đùi . Bạch Âm đơ .

"Đệ... cái gì thế?"

A Mạt nhún nhún m.ô.n.g đùi mấy cái, : “Cha bảo quái vật khổng lồ sờ, cũng , nếu sẽ ăn thịt. sờ , cũng , ăn thịt ?"

Bạch Âm: "..."

Vốn dĩ trong lòng đang lo lắng rối bời, nhưng nhóc , mây đen trong lòng bỗng tan ít.

A Mạt khẳng định: “Cho nên, chắc chắn quái vật!"

Bạch Âm nở nụ cưng chiều, xoa đầu bé: “Đương nhiên quái vật, là ca ca của ."

"Đệ gọi là ca ca mà."

là..." Hắn thôi, thu nụ : “Thôi bỏ , cũng hiểu ."

"Vậy ngủ đây." A Mạt tụt xuống khỏi đùi . Chân chạm đất bèn chạy biến cửa, ngoảnh đầu .

Hắn dậy đuổi theo vài bước dừng , đến bên cửa sổ theo bóng dáng nhỏ bé đang rời . Thật đáng yêu .

Tay vô tình đặt lên bệ cửa sổ. Lòng bàn tay chạm thứ gì đó lồi lõm, cộm lên. Nhấc tay xuống, thấy bệ cửa sổ bằng gỗ dường như khắc chữ bằng d.a.o găm hoặc vật sắc nhọn. Do thời gian quá lâu, cộng thêm ma sát thường xuyên nên chữ còn rõ nữa. Ngón tay lướt qua từng nét khắc. Đầu đau nhói. Ký ức mơ hồ ùa về.

Trong cơn mơ màng, dường như thấy một bóng dáng nhỏ bé nhoài bệ cửa sổ, tay cầm d.a.o khắc, chổng m.ô.n.g khắc chữ gì đó lên bệ cửa sổ. Nét chữ xiêu vẹo. chỉ trong chớp mắt, ký ức tan biến.

Hắn nhíu chặt mày, ánh mắt chuyển từ những nét khắc bệ cửa sổ màn mưa lớn bên ngoài. Phía xa, một màu đen kịt. Không Liên Tước giờ an ?

 

Loading...