Nam Quốc Hầu , thấy Bạch Âm ở cửa. Hắn đ.ấ.m mạnh cửa. Lực mạnh. Khớp ngón tay rướm máu! Cuộc trò chuyện trong phòng đều thấy cả.
Hắn hỏi: “Không tìm thấy là ? Sống bằng c.h.ế.t là ?" Giọng run run. Khó giấu sự lo lắng.
Nam Quốc Hầu nhíu mày, hiệu cho nam t.ử áo xanh lui xuống. Sau khi nam t.ử lui , Nam Quốc Hầu nghiêm mặt với : “Tuy tìm thấy , nhưng ít nhất tin !"
"Vậy... giờ ?"
"Người chắc chắn vẫn còn trong Vương phủ, sẽ nghĩ cách khác, tóm sống thấy , c.h.ế.t thấy xác."
Ngực Bạch Âm chấn động, lập tức : “Nhị Vương phủ ít nhất con từng , địa hình bên trong con khá rõ, tối nay con sẽ tìm ."
"Không !" Nam Quốc Hầu ngăn : “Việc con xen nữa! Bây giờ trời sáng, con nhanh chóng khỏi thành."
Bạch Âm cuống lên: “Lúc con thể ? Huynh vì che chở cho con mới bắt, thấy , con sẽ ."
Kiên định!
Nam Quốc Hầu nghiêm nghị : “A Cẩn, nếu Liên Tước con vì nó mà mạo hiểm Vương phủ nữa, nó c.h.ế.t cũng liên lụy đến con! Nếu con xảy chuyện gì, con bảo ?"
"..."
"Ta hứa với con, nhất định sẽ để nó xảy chuyện! Con về nhà trúc đợi tin của ."
Cảm xúc của Bạch Âm dần bình trở . Kìm nén sự kích động xuống. Đồng ý khỏi thành !
Chỉ là...
Nam Quốc Hầu lo lắng: “Hiện tại cổng thành canh phòng nghiêm ngặt, khỏi thành kiểm tra, con thể cứ thế mà ."
Hửm?
Rất nhanh, Nam Quốc Hầu tìm cho một bộ y phục vải thô cũ nát để . Cải trang một phen! Lại đưa cho một tay nải cũ kỹ ố vàng! Trông như đổi thành khác. Con d.a.o găm mang theo bên giấu trong lớp áo ở thắt lưng. Vật bất ly .
"Nếu lính gác hỏi, cứ là đến Cao Định thăm , giờ đang về."
Dặn dò xong xuôi, Bạch Âm lén lút rời khỏi Hầu phủ bằng cửa . Đi đến cổng thành. Do núi lở ngoài thành, cộng thêm trong thành thích khách, cổng thành kiểm tra gắt gao, nên thành ít , kéo theo thương nhân thành buôn bán cũng ít. Lúc trời mới tảng sáng, thành lác đác, thành chỉ một Bạch Âm.
Lính gác trực ban chặn .
"Đi ?"
"Về nhà."
"Về nhà? Đến Cao Định gì?"
"Thăm ." Bạch Âm trả lời dứt khoát, mắt xuống đất.
Lính gác từ xuống , chú ý đến tay nải : “Bên trong đựng cái gì?"
Bạch Âm: "Mấy bộ quần áo cũ."
"Mở xem."
"Quan gia, thật sự là tay nải mà."
"Phải mở xem là ngay, nhanh lên, đừng là mất thời gian."
Bạch Âm bình tĩnh tháo tay nải xuống đưa cho lính gác kiểm tra. Bên trong quả thực là mấy bộ quần áo rách và một đôi giày. Không vật lạ!
Lính gác trả tay nải cho : "Được , ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1317-ra-thanh-gap-rui-ro.html.]
"Đa tạ quan gia." Bạch Âm ôm tay nải, khom lưng vội vàng định .
mới vài bước, bỗng nhiên...
"Khoan !"
Hắn khựng , yên tại chỗ, lưng về phía đám lính gác. Một tên lính mặt mày hung dữ đến lưng : “Quay đây."
Tay Bạch Âm ôm tay nải siết chặt hơn. Từ từ : “Quan gia còn gì dặn dò?"
Lính gác chỉ thắt lưng : "Thắt lưng ngươi cái gì?"
Hửm? Chỉ thấy lớp áo ở thắt lưng dường như thứ gì đó độn lên! Bên trong giấu con d.a.o găm !
Hắn thản nhiên đáp: “Không gì, chỉ là vật dụng bình thường thôi."
"Vật dụng bình thường? Là cái gì? Lấy xem nào."
Lòng bàn tay Bạch Âm siết chặt, từ từ đưa tay về phía thắt lưng. Sắp nắm lấy con d.a.o găm . Ánh mắt cụp xuống cũng lóe lên tia tàn nhẫn và sát khí. Chuẩn dùng vũ lực thoát !
Đột nhiên...
"Rầm!"
Một tiếng động lớn. Tức khắc dập tắt ý định của Bạch Âm!
Mọi theo tiếng động, thấy một chiếc xe ngựa sang trọng đang định khỏi thành, nhưng từ trong xe rơi một chiếc rương nhỏ. Đồ đạc bên trong văng tung tóe. Toàn là những tờ giấy đầy chữ! Vừa rơi gió sớm thổi bay tứ tung. Bay khắp nơi!
Phu xe vội dừng ngựa, xuống xe nhặt đồ.
Cô nương bên trong lên tiếng hỏi: "Sao ?"
Phu xe nhặt đáp: “Tiểu thư, chiếc rương vốn để sàn xe, rơi xuống đất, đồ bên trong bay hết ngoài ."
"Cái gì?" Cô nương lập tức vén rèm , thấy đồ đạc bay lung tung, vẻ mặt lo lắng: “Ây da, đây là kinh văn chép mấy tháng trời, đợi hôm nay mang đến chùa cầu phúc, lộn xộn thế , mau nhặt lên."
"Vâng , tiểu nhân nhặt ngay đây."
"Ngươi một nhặt đến bao giờ mới xong?" Đôi mắt trong veo sạch sẽ của cô nương bỗng về phía mấy tên lính gác ở cổng thành, cầu cứu: “Mấy vị quan sai đại ca, phiền các vị giúp nhặt cùng một tay với."
Giọng nhẹ nhàng êm ái. Rất dễ ! Khiến mềm lòng!
Đám lính gác ở cổng thành đều nhận cô nương ! Nhị tiểu thư của Quốc Công phủ - Triệu Nhi! Sao cô ở đây?
Một tên lính lập tức nở nụ nịnh nọt: “Hóa là Triệu tiểu thư, cô đây là?"
Triệu Nhi giải thích: “Hai hôm ngoài thành đổ mấy cái cây to, xe ngựa đường quan, hôm nay thông nên định khỏi thành đến chùa cầu phúc, vốn định tranh thủ trời mới sáng đến chùa sớm cho may mắn! Ai ngờ cái rương lời lăn từ xe xuống, trong rương đựng kinh văn cầu phúc, giờ thổi bay tứ tung, bây giờ? Nếu mất một tờ, việc cầu phúc sẽ linh nghiệm nữa, đến lúc đó... phụ nhất định sẽ trách phạt ."
Vẻ mặt tủi ! Mắt ngấn lệ. Dáng vẻ đáng thương đó ai mà xót? Ai cũng cha của Triệu Nhi là Vương Quốc Công! Ai mà chẳng nịnh bợ?
Đám lính gác đương nhiên vội vàng hiến ân cần. Từng khom lưng uốn gối: “Triệu tiểu thư đừng vội, chúng đến giúp cô ngay đây!" Rồi hô hào: “Nhanh nhanh nhanh, mau nhặt."
Mọi tranh chạy qua giúp nhặt kinh văn bay tứ tung. Tên lính đang kiểm tra Bạch Âm đương nhiên thể bỏ qua cơ hội , xua tay với Bạch Âm vẻ mất kiên nhẫn: “Được , ngươi nhanh ."
Rồi ba chân bốn cẳng chạy qua đó!
Bạch Âm thấy , đương nhiên nán , vội vàng khỏi thành. Đề phòng tên lính tỉnh táo !
Kinh văn chỉ một lát thu dọn gọn gàng, xếp từng tờ rương. Lính gác khiêng rương lên xe ngựa. Phục vụ tận răng!
"Triệu tiểu thư, dọn xong cả , cô xem còn sai bảo gì nữa ?"