Triệu Nhi chiếc rương, mỉm với đám lính gác.
"Không còn gì nữa, đa tạ các vị quan sai đại ca."
"Nên , nên mà..."
"Đợi cầu phúc về, nhất định sẽ với phụ một tiếng, nếu các vị, kinh văn e là rơi xuống đất lâu sẽ bẩn, đến lúc đó Bồ Tát nhận thì mang tội lớn ."
"Được phục vụ Triệu cô nương là vinh hạnh của chúng ."
Đám lính gác thầm vui mừng! Ai mà chẳng thăng quan tiến chức. Nếu Vương Quốc Công Triệu tiểu thư kể , họ giúp nhặt kinh văn, cảm kích cho họ thăng chức.
Nha bên cạnh Triệu Nhi xen : "Tiểu thư, xem, miệng họ ngọt thật đấy."
Nói trúng tim đen.
Triệu Nhi thầm: "Vậy phiền các vị quan sai đại ca việc tiếp."
"Triệu tiểu thư thong thả."
Nàng nhẹ, với phu xe: "Đi thôi, đừng để lỡ giờ."
"Vâng!"
Phu xe lên ngựa, đ.á.n.h xe khỏi thành. Bạch Âm rảo bước khỏi thành, rốt cuộc vẫn chậm hơn xe ngựa một chút, xe ngựa của Triệu Nhi lướt qua , tiếp tục về phía .
...
Triệu Nhi bỗng vén rèm cửa sổ, đầu . Thấy Bạch Âm vẻ mặt căng thẳng. Đang rảo bước nhanh hơn. Cho đến khi xe ngựa ngày càng xa, còn thấy bóng dáng Bạch Âm nữa, Triệu Nhi mới rụt đầu .
Nàng trầm ngâm. Trong lòng suy tính điều gì đó.
"Tiểu thư." Nha bên cạnh gọi nàng.
"Hửm?"
Nha tò mò hỏi: “Chiếc rương đó... rõ ràng là tiểu thư tự dùng chân đá ngoài, tại ... nô tỳ hiểu, tại tiểu thư ?"
Nàng chỉ : "Em hiểu ."
"Tiểu thư , nô tỳ đương nhiên hiểu!"
"Được , em đừng hỏi nữa, cứ coi như cái rương đó tự mọc chân lăn xuống là , những chuyện khác đừng lắm miệng."
Nha mím môi. Cụp mắt xuống. Im miệng nữa.
Triệu Nhi vẫn đang suy nghĩ. Dù nãy cải trang, ăn mặc và kiểu tóc đều đổi, nhưng nàng vẫn nhận . Nếu nhớ lầm thì nam t.ử đó hình như là của Cảnh đại ca! Lần ở lầu từng gặp!
Đã là của Cảnh đại ca, nàng đương nhiên giúp. Chỉ là... Tại đó ăn mặc như ? Cảnh đại ca đang ở ? Triệu Nhi tâm tư đơn thuần, dù nghĩ thế nào cũng . Đành thở dài. Thôi bỏ ! Việc quan trọng mắt là đến chùa cầu phúc cho mẫu .
...
Sau khi khỏi thành, Bạch Âm chặn một cưỡi ngựa đường. Bỏ mấy thỏi bạc mua con ngựa. Phi ngựa một mạch về nhà trúc. Vừa đến bìa rừng trúc thì gặp Lang Bạc.
Hắn cả đêm về, Lang Bạc mệnh Cảnh Dung đang định thành tìm . Vừa khéo gặp .
"Sao giờ ngươi mới về?" Lang Bạc vội xuống ngựa.
Bạch Âm cũng nhảy xuống ngựa. Thấy mặc bộ quần áo rách rưới, ăn mặc như tiều phu.
Lang Bạc: "Ngươi... thế là ?"
"Để tiện khỏi thành."
"Ồ! , tên nhóc ? Cái tên hôm qua thành cùng ngươi , về cùng ngươi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1318-la-vi-vua-tuong-lai.html.]
"Chuyện dài lắm, về ."
Bạch Âm cưỡi ngựa rừng trúc.
"Này đợi với!"
Lang Bạc vội đuổi theo.
Lúc ... Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư và Tam gia đều đang đợi. Lẽ nhóm Bạch Âm về từ tối qua. giờ vẫn thấy tăm .
Tam gia lo lắng trong phòng. Thở dài thườn thượt.
"Bây giờ trong thành cũng lính gác, các đồng ý để Bạch Âm thành chứ? Đã qua cả đêm , giờ thế nào."
Lo lắng yên. Cảnh Dung ngoài sảnh, bầu trời u ám, cau mày: “Là suy nghĩ chu , lẽ tính toán khác, nên để ."
Kỷ Vân Thư bên trong, bèn dậy: “Không liên quan đến ! Huynh thì ai cũng cản . Hơn nữa ca việc cẩn trọng, chừng mực, sẽ bừa, huống hồ còn Liên Tước bên cạnh."
Tam gia: "Chuyện vạn nhất, ai mà lường ?"
lúc ...
"Vương gia, về !" Giọng Lang Bạc vọng từ xa.
Một lát , Bạch Âm đến nơi. Vừa phòng, sắc mặt trầm xuống.
Tam gia hỏi: "Cháu ? Có xảy chuyện gì ?"
"Liên Tước mất tích !"
"Liên Tước mất tích? Ý cháu là ?"
Bạch Âm im lặng. Hai tay nắm chặt.
Kỷ Vân Thư chạm tay , hỏi: "Ca, rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Hắn : “Chúng vốn định nhờ đưa t.h.u.ố.c ngay, nhưng ngờ tên Nhị Vương gia quá cẩn thận, t.h.u.ố.c đưa , và Liên Tước tiện lộ diện, cộng thêm nóng vội nên lẻn Vương phủ ban đêm. Để thuận lợi phòng cho Tống Chỉ uống thuốc, phóng hỏa trong Vương phủ, dụ Nhị Vương gia , mới tiếp cận Tống Chỉ, kết quả..."
Hắn kể chi tiết chuyện. Kể đến cuối, tự trách: “Hầu gia phái tìm kiếm trong Vương phủ suốt một đêm nhưng thấy Liên Tước, hơn nữa đêm đó cũng ai ngoài, ... biến mất ."
Biến mất!
Cảnh Dung thắc mắc: "Một sống sờ sờ đang yên đang lành, thể biến mất ?"
"Quả thực tìm thấy ."
"...Biết Nhị Vương phủ còn ẩn giấu huyền cơ gì đó!"
"Ý là ?"
Cảnh Dung : “Ý là, Nhị Vương phủ lẽ mật đạo gì đó, Liên Tước nhốt trong đó."
Hả!
Tam gia lập tức : “Vương phủ tự ý xây mật đạo là trọng tội! Sẽ xử tội mưu phản, nếu đúng là thì Nhị Vương gia to gan thật."
Từ xưa đến nay, phủ của Vương gia đều do triều đình xây dựng, bố cục kích thước bên trong đều quy định nghiêm ngặt, thừa một tấc , thiếu một tấc cũng xong, nếu mở rộng cũng thông qua Công bộ bẩm báo lên , cho dù đục một bức tường cũng bẩm báo! Quy định là để tiện quản lý và minh bạch, cho nên càng đến việc tự ý xây mật thất ám đạo, đó là trọng tội, một khi phát hiện thì chẳng khác nào tự đào mồ chôn .
Nếu trong Nhị Vương phủ thực sự mật thất, tội danh ập xuống, đầu sẽ còn. phỏng đoán vẫn chỉ là phỏng đoán!
Bạch Âm cũng chẳng quản những chuyện , : “Con vốn định tối nay đến Vương phủ một chuyến, nhưng Hầu gia bảo con khỏi thành , cho con xen ."
"Hầu gia cho cháu xen là đúng!" Tam gia nghiêm túc với : “Bạch Âm, tin rằng Hầu gia cũng những điều cần với cháu , trong lòng cháu tự hiểu, cái gì nên , cái gì nên , đều chỉ là chuyện của riêng một cháu. Nếu để Hồ Ấp Vương cháu còn sống, liên lụy chỉ cháu và Hầu gia, mà còn nhiều nhiều khác, cháu nghĩ cho thì cũng nghĩ cho tính mạng của họ! Lần cháu hành động bồng bột thì thôi, nhưng đừng để ."
Lời của Nam Quốc Hầu tối qua vẫn văng vẳng bên tai . Hắn là Vương tử! Là vị vua tương lai! Mọi chuyện thể do tự quyết định.