NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 132: Vào thành
Cập nhật lúc: 2025-12-07 01:51:00
Lượt xem: 236
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe ngựa tiến Kinh thành, tiên dừng một chút ở cổng thành.
Kỷ Vân Thư trong xe, thấy tiếng huyên náo bên ngoài, ngón tay thon dài khẽ vén rèm . Vì đoàn xe dừng ngay ngoài cổng nên lượng tấp nập vô cùng. Có gánh hàng rong thành buôn bán, thương nhân và khách qua đường từ nơi khác đến, cũng ít kiếm khách hiệp sĩ, và tất nhiên thiếu những công t.ử con nhà quyền quý trong nhưng bộ đồ gấm vóc.
Cổng thành Kinh đô quả nhiên hùng vĩ, mang khí thế như Trường Thành. Cổng chia ba lối, lối giữa do lính canh gác, hai cổng phụ trái thì đóng chặt, trừ khi Kinh thành binh biến hoặc sự kiện trọng đại mới lệnh Thành doãn mở .
Bình thường, việc cổng thành quá gắt gao, nhưng hôm nay đoàn của Cảnh Dung chặn .
Kỷ Vân Thư lờ mờ cảm nhận điều gì đó, ánh mắt về phía . Lúc , tên lính canh cổng quỳ một chân xuống đất, chắp tay: "Tham kiến Dung Vương."
Cảnh Dung xuống ngựa, mày cau . Mới nửa năm về kinh, cổng thành nhiều binh lính thế ? Thần kinh nhạy bén khẽ động, ánh mắt lạnh lùng quét qua: "Gần đây trong kinh xảy chuyện gì ?"
"Bẩm Vương gia, hai tháng nay trong kinh hơn mười vị tiểu thư nhà quyền quý mất tích một cách vô cớ, nên cả trong lẫn ngoài thành đều tăng cường tuần tra canh gác. Dù , theo quy định đều kiểm tra từng ."
"Mất tích? Đã rõ nguyên nhân ?"
"Vẫn ạ."
Vẫn ?
Sắc mặt Cảnh Dung trầm xuống, quát lớn: "Đã hai tháng , tên Kinh Triệu Doãn ăn kiểu gì ?"
Tên lính giọng điệu của dọa sợ, cúi rạp xuống thấp hơn, vội : "Việc quả thực manh mối, trong hai tháng qua, Kinh Triệu Doãn và Đại Lý Tự Khanh đều..."
"Thôi !" Cảnh Dung phất tay, sắc mặt chút nào: "Mau tránh đường."
"Vâng."
Đám lính vội vàng nhường đường. Vị "Phật sống" nổi tiếng khắp Kinh thành là tính khí . Lỡ đắc tội với thì mà ăn hết gói đem về!
Phì! Toàn là tin đồn nhảm, Cảnh Dung tuyệt đối thừa nhận. Hắn chẳng qua chỉ là giọng điệu nặng nề một chút, ánh mắt sắc bén một chút, thủ đoạn việc cực đoan một chút, và hành xử quyết đoán một chút thôi. Ngoài mấy điểm đó thì rõ ràng là hảo mà!
Đoàn thành, thẳng về hướng phủ Dung Vương.
Trong xe ngựa, Kỷ Vân Thư trọn cuộc đối thoại giữa Cảnh Dung và tên lính, miệng lẩm bẩm: "Án mất tích? Hai tháng trời mà chút manh mối nào?"
Đôi mày thanh tú khẽ nhíu , cô trầm tư suy nghĩ. Sao thể hai tháng trời mà tra gì? Kinh Triệu Doãn và Đại Lý Tự việc cũng quá lề mề , còn chẳng nhanh gọn bằng Lưu Thanh Bình nữa.
ngay đó, ánh mắt và tâm trí cô đại lộ phồn hoa của Kinh thành thu hút. Người Kinh thành phồn hoa, rực rỡ mười dặm hồng trang quả sai. Những kiến trúc cổ kính, lầu các, gạch điêu khắc ngói đỏ vô cùng tinh xảo và bề thế. Con đường rộng thênh thang đủ cho ba bốn cỗ xe ngựa song song.
Người trong kinh ăn mặc tất nhiên sang trọng hơn dân chúng Cẩm Giang nhiều, nhưng kiểu dáng trang nhã, tuyệt đối theo con đường "lập dị" như Kỷ Mộ Thanh. Kỷ Mộ Thanh , phục trang dát vàng thì cũng nạm bạc, quấn đầy gấm vóc lên thì như sợ dị ứng . Hễ cô xuất hiện, dù chen giữa biển , cũng giống như một viên minh châu rẻ tiền, liếc mắt là thấy ngay. Vì quá khác ! Khác đến mức gây mỏi mắt!
Tất nhiên, đại lộ Kinh thành xe như mắc cửi, ai nấy bước chân đều vội vã. Nhịp sống hối hả mang dáng dấp của những đô thị hiện đại như Bắc Kinh Hồng Kông. Còn Cẩm Giang thì tựa như một Tô Châu yên bình, tĩnh lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-132-vao-thanh.html.]
Bên đường, những bán hàng rong sức rao, bày bán đủ loại đồ vật kỳ lạ. Kỷ Vân Thư nhận vài món, cũng món tên, đến ngẩn ngơ, khóe miệng dần hiện lên nụ . Xem Kinh thành cũng khá thú vị!
Lúc Vệ Dịch cũng tỉnh ngủ, thấy bên ngoài bèn thò đầu , cả như lao khỏi xe.
"Thư nhi, cô xem kìa, là cái gì? Còn cái nữa, là mặt nạ, là tượng đất, Thư nhi mau xem..."
"Vệ Dịch mau trong , như thế nguy hiểm lắm."
Kỷ Vân Thư kéo nửa trở . Cái đầu vẫn hướng ngoài, la hét om sòm, vui vẻ vô cùng.
Rèm xe bất chợt vén lên, một bàn tay đưa hai xiên kẹo hồ lô. Thị vệ đ.á.n.h xe : "Vương gia bảo Vệ công t.ử thích món ."
Vừa thấy kẹo hồ lô, mắt Vệ Dịch sáng rực lên, chộp lấy ngay, gật đầu lia lịa: "Ta thích, thích, ca ca thật ." Nói quên đưa một xiên cho Kỷ Vân Thư.
Cô lắc đầu: "Ngươi ăn , ăn nhiều ."
"Thư nhi thật sự ăn ? Cái ngon lắm, nhưng lúc còn sống cho ăn, chỉ từng lén ăn một xiên thôi, thật sự ngon."
Cô vẫn lắc đầu: "Ta thật sự ăn, ngươi tự ăn ."
"Được , ăn một . Ca ca thật, thế mà cũng thích ăn kẹo hồ lô."
Chỉ hai xiên kẹo hồ lô mà Cảnh Dung trong lòng thành "ca ca "? Vệ Dịch , ngươi hãy tỉnh táo .
Rất nhanh, xe qua đại lộ, rẽ qua vài con phố đến phủ Dung Vương.
Ba chữ lớn "Dung Vương Phủ" biển hiệu vô cùng bắt mắt, bằng sơn vàng, chạm khắc tỉ mỉ. Ngoài cổng lớn rộng rãi đợi sẵn, qua thì đều là thị vệ trong phủ. Nghe thị vệ bên cạnh Dung Vương đều từng là những tướng sĩ xuất sắc trong quân doanh, nay quy thuận trướng Cảnh Dung. "Nhân duyên" thật!
Giữa đám thị vệ là một đàn ông trạc tuổi trung niên, để râu ngắn, gương mặt hiền hòa, trông phong thái của một bậc trưởng bối. Người tên Lộ Giang, là mưu sĩ cận của Cảnh Dung. Chuyện Cảnh Diệc phái ám sát cũng là do ông ngầm điều tra tin tức ở Kinh thành gửi thư đến Cẩm Giang.
Cảnh Dung xuống ngựa, đồng thanh hô: "Dung Vương."
Tiếng hô Vệ Dịch trong xe giật run rẩy, vội nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Vân Thư, nép sát cô.
"Đừng sợ, chúng xuống thôi."
"Ừm." Cậu gật đầu một cách máy móc.
Hai xuống xe, ánh mắt Lộ Giang tất nhiên chạm họ, thoáng chút ngạc nhiên. Vương gia nhà rõ ràng trong thư là đưa Kỷ cô nương về kinh, nhưng giờ bước xuống xe rõ ràng là hai nam tử.
Một tướng mạo tuấn lãng nhưng ánh mắt rụt rè, vận trường bào màu tím nhạt, trông dáng vẻ cũng là một nam t.ử thanh phong, nhưng hai tay cứ túm chặt lấy tay áo của "nam tử" bên cạnh.