NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1332: Không sao, ta đưa cô đi!

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:02:26
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời đông giá rét, tuyết rơi đầy trời, theo lý mà , Bạch Âm cũng chẳng lo chuyện bao đồng. Hắn chỉ vì thấy trong nhà bí bách quá nên mới ngoài luyện kiếm. Cho thoáng khí!

là Vương Quốc công, thể ngơ !

mấy hôm xuất thành, cũng nhờ Triệu Nhi cô nương giúp đỡ. Bây giờ gặp nạn, thể thấy c.h.ế.t mà cứu.

Có ơn tất báo.

Hắn thu kiếm, nhướng mày: "Dẫn đường ."

Phu xe cảm động rớt nước mắt.

"Đa tạ đại hiệp, đa tạ đại hiệp." Hắn rối rít cảm ơn.

là c.h.ế.t đuối vớ cọc!

Phu xe dắt ngựa, dẫn Bạch Âm vội vã tới chỗ xe đổ.

Nha của Triệu Nhi từ xa thấy phu xe , còn dắt theo con ngựa, mừng rỡ reo lên: "Về , về , tiểu thư ơi, ngựa tìm ."

Vừa , nàng thấy lưng phu xe thêm một , nụ tắt ngấm, lay tay Triệu Nhi: " mà... thêm một nữa?"

Thêm một ?

Triệu Nhi ngước mắt lên, ánh mắt dừng Bạch Âm.

Hả? Sao ?

Trước đó, chẳng mới cải trang xuất thành ? Tại giờ ở đây? Cảnh đại ca ?

Trong lòng nàng đầy rẫy nghi hoặc.

Phu xe dắt ngựa bước nhanh tới, thở phào nhẹ nhõm: "Tiểu thư, may nhờ vị đại hiệp giúp đỡ bắt con ngựa, nếu chạy mất hút trong rừng ."

Triệu Nhi vị "đại hiệp" trong lời phu xe. Bạch Âm cũng nàng. Ánh mắt chạm . Mỗi đều mang một tâm tư khó .

Triệu Nhi cụp mắt, khẽ nhún hành lễ: "Đa tạ công tử."

Bạch Âm cô gái nhỏ nhắn, mặt đỏ bừng vì lạnh. Giữa chốn rừng núi rét mướt , cô nương mặc ấm đến cũng khó mà chịu nổi.

Trong lòng dấy lên chút thương cảm.

Hắn : "Triệu Nhi cô nương cần khách sáo."

Nha , trợn tròn mắt ngạc nhiên: "Sao cơ... hóa ngài quen tiểu thư nhà ?"

Triệu Nhi tiếp lời: "Vị công t.ử bên cạnh Cảnh đại ca."

Nha vỡ lẽ, gật đầu lia lịa.

Bạch Âm hỏi: "Sao ở đây?"

Triệu Nhi đáp: "Mấy hôm khỏi thành lên chùa cầu phúc, hôm nay mới về, ngờ... xe ngựa sa lầy, nữa."

"Ồ!"

Triệu Nhi nhắc đến chuyện nàng cố tình giải vây cho ở cổng thành. Bạch Âm cũng nhắc. Hắn nghĩ, lúc đó cải trang, chắc tiểu cô nương nhận .

Phu xe : "Thật là duyên, hóa đại hiệp và tiểu thư nhà quen từ ."

Bạch Âm nghiêm mặt hỏi: "Xe ngựa ?"

"Bị sa lầy ở đằng ." Phu xe chỉ tay về phía bìa rừng.

Mấy cùng tới đó, thấy chiếc xe ngựa lật nghiêng trong vũng bùn tuyết. Bánh xe cũng gãy.

Nhất thời, thể nào biến cái bánh xe mới .

Bạch Âm nhíu mày: "Bánh xe hỏng , ."

"Hả?" Phu xe lo lắng, đ.ấ.m tay lòng bàn tay bôp một cái: “Vậy bây giờ ?" Hắn sốt ruột.

Bạch Âm thể đưa họ về nhà tre, tránh bại lộ hành tung. cũng thể bỏ mặc họ ở đây.

Hắn Triệu Nhi đang run lẩy bẩy vì lạnh, con ngựa, : "Chỉ còn một cách thôi."

"Cách gì?"

Hắn bảo phu xe: "Ngươi cưỡi ngựa về thành, gọi một chiếc xe ngựa khác đến đây."

Phu xe há hốc mồm, ấp úng: " mà... cưỡi ngựa."

Cái gì? Phu xe mà cưỡi ngựa?

Bạch Âm đau đầu. Hắn sang Triệu Nhi: "Còn cô?"

Triệu Nhi lắc đầu. Nàng sinh là tiểu thư lá ngọc cành vàng, mười ngón tay dính nước mùa xuân, suốt ngày ở trong phủ hầu kẻ hạ. Làm cưỡi ngựa chứ!

Nha lo đến phát : "Ôi trời ơi, thế thì bây giờ? Nếu cứ ở đây mãi, tiểu thư lạnh cóng thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1332-khong-sao-ta-dua-co-di.html.]

Phu xe cầu xin: "Đại hiệp, chốn rừng núi hoang vu, xe ngựa hỏng thế đúng là tiến thoái lưỡng nan, khổ nỗi cưỡi ngựa! Đã là quen của tiểu thư, cũng tin tưởng ngài, ... đành phiền đại hiệp một chuyến ."

Ý là, bảo Bạch Âm về thành gọi xe ngựa?

tình hình hiện tại, thể thành nữa!

Do dự quyết.

Nha thấy chần chừ, lóc van nài: "Công tử, tiểu thư nhà từ nhỏ thể chất yếu ớt, nếu mau chóng về thành, thể chắc chắn chịu nổi , xin ngài giúp cho."

Triệu Nhi cũng gì. Tình cảnh , chỉ còn trông cậy Bạch Âm.

... Bạch Âm dường như ý khác. Đã thể thành, thì...

Hắn bỗng Triệu Nhi, hỏi: "Sợ ngựa ?"

"Hả?"

"Ta hỏi cô sợ ngựa ?"

Triệu Nhi gật đầu.

"Không , đưa cô !"

"Cái gì?"

Bạch Âm bất ngờ nhảy lên lưng ngựa, đưa tay về phía Triệu Nhi: "Lên đây!"

"Hả?" Triệu Nhi kinh ngạc.

"Ta đưa cô đến cổng thành, cô tự thành tìm xe ngựa đến đón bọn họ, cần chịu rét ở đây nữa."

Chỉ còn cách thôi!

Nhìn bàn tay đang đưa mặt, Triệu Nhi do dự. Nam nữ thụ thụ bất !

Nha mím môi, màng nhiều nữa, : "Tiểu thư, theo vị công t.ử về , sức khỏe quan trọng hơn."

" mà..."

Bạch Âm đột nhiên hỏi: "Cô sợ ?"

Triệu Nhi vội lắc đầu.

"Vậy thì lên đây."

Triệu Nhi c.ắ.n môi tím tái, mười ngón tay xoắn chặt . Đấu tranh tư tưởng một hồi lâu. Cuối cùng mới run run đưa tay cho .

Bạch Âm nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, dùng sức kéo nàng lên ngựa, phía .

Hắn hai tay nắm dây cương, che chở Triệu Nhi trong lòng ngực.

Triệu Nhi giật thon thót. Tim đập loạn nhịp.

khi tấm lưng lạnh lẽo áp lồng n.g.ự.c ấm áp của Bạch Âm, nàng bỗng cảm thấy an vô cùng. Cảm giác đó, giống như thứ gì đó trong tim đang chực trào khỏi miệng...

Là bươm bướm ?

Nàng c.ắ.n chặt môi, nín thở. Tim thắt . Căng thẳng đến mức nghẹt thở.

Bạch Âm lấy từ thắt lưng một cái ống lửa, ném cho phu xe, chỉ một hướng trong rừng, dặn dò: "Các ngươi nhặt ít củi khô, đốt đống lửa sưởi ấm đợi ở đó."

Phu xe cúi đầu: "Vậy trăm sự nhờ đại hiệp chăm sóc tiểu thư nhà ."

Nàng gật đầu, hai chân kẹp chặt bụng ngựa.

Phi nước đại.

để ý đến Triệu Nhi, cho ngựa chạy quá nhanh.

Triệu Nhi bám chặt lấy yên ngựa. Mặt đỏ bừng. Tim đập như trống dồn!

Nàng thỉnh thoảng liếc Bạch Âm, ánh mắt rụt rè e ngại. Suốt dọc đường, hai với câu nào.

Đến cổng thành, Bạch Âm dừng . Hắn xuống ngựa, đỡ Triệu Nhi xuống.

"Triệu Nhi cô nương, chỉ tiễn cô đến đây thôi, cô tự dắt ngựa thành nhé."

Triệu Nhi cụp mắt: "Con ngựa công t.ử cứ giữ lấy , thể để ngài bộ về ."

Cũng ! Dù tiểu thư khuê các cũng chẳng cưỡi ngựa.

Bạch Âm nhận ý .

"Được, con ngựa nhận."

Hắn dắt ngựa, định trèo lên. Triệu Nhi bỗng nhiên nắm lấy tay áo .

...

 

Loading...