NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1337: Ác mộng?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:02:31
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kẻ tớ nhà nào mà chẳng mong chủ đắc thế!

Nếu Cảnh Huyên thực sự nhận sự sủng ái của Na Thác, thì đám nha trong viện coi như " mát ăn bát vàng". Tiền thưởng chắc chắn ít!

Thế nhưng, bọn họ nội tình bên trong.

Chuyện giữa Cảnh Huyên và Cung Sĩ Lâm, Vương phủ đến giờ vẫn ai . Trước đó khi Na Thác tra hỏi, cũng đuổi hết hạ nhân trong phòng ngoài. Đám nha lúc chỉ thấy Cảnh Huyên rạp đất, tay nắm chặt mảnh ngọc bội vỡ nát, m.á.u me đầm đìa. Còn , mù tịt!

Giờ đây, chỉ thấy Cảnh Huyên bắt đầu liên tục lấy lòng Na Thác, còn Na Thác cũng còn c.h.ử.i mắng, đ.á.n.h đập Cảnh Huyên như nữa. Nếu hai thực sự thể tình ý , cũng hẳn là chuyện .

Khi mấy còn đang bàn tán xôn xao, Cảnh Huyên từ trong phòng bước .

Đám nha đồng thanh: "Vương phi."

Cảnh Huyên điếc, cuộc đối thoại của họ, đương nhiên nàng thấy hết. lúc , nàng tâm trí để ý đến những chuyện đó.

Nàng lệnh: "Vương gia thích loại hương điều chế, cho nên các ngươi tiếp tục mang hương qua đó, bảo đốt một ít trong phòng Vương gia nữa."

"Vâng."

"Còn nữa..."

"Vương phi cứ dặn dò."

Cảnh Huyên tháo chuỗi ngọc trai trắng bạc cổ xuống, một nha : "Liên Nhi, ngươi mang chuỗi ngọc cầm cố, đổi lấy bạc chia ."

"Hả?" Nha tên Liên Nhi vô cùng kinh ngạc.

"Sao? Lời ngươi thấy ?"

"Dạ, tạ ơn Vương phi ban thưởng."

Liên Nhi đưa hai tay đón lấy chuỗi ngọc. Mấy nha vội vàng tạ ơn!

Thật là sủng ái mà lo sợ. Một chuỗi ngọc trai trắng bạc, ít nhất cũng đáng giá vài trăm lượng, bằng mấy nha lụng cả mấy năm trời. Xem chủ nhân nhà thực sự sắp đắc thế .

Trong một năm qua, Cảnh Huyên gần như chỉ ở trong phủ, tiền bạc trong tay mấy, nhưng trang sức vàng bạc thì nhiều vô kể. Đa phần là của hồi môn mang từ Đại Lâm sang. Chỉ là bình thường nàng chẳng dùng đến. Không ngờ lúc dùng việc khác.

Cảnh Huyên bọn họ, ánh mắt sắc bén: "Chỉ cần các ngươi tận tâm tận lực việc cho , sẽ bạc đãi các ngươi."

"Vâng, chúng nô tỳ nhất định sẽ hầu hạ Vương phi chu đáo, việc đều theo Vương phi."

"Hiểu là ." Cảnh Huyên xong, phòng.

Nàng thực sự khác ! Trên còn vương chút nào vẻ chán chường, tiêu cực nữa.

Đám nha theo lời dặn, ngay tối hôm đó chuyển hương từ thư phòng sang phòng ngủ của Na Thác. Na Thác cũng quen với mùi hương đó. Nếu ngửi thấy, ngược còn cảm thấy khó chịu.

Hắn cởi áo lên giường ngủ. Lúc , lư hương trong phòng đang tỏa làn khói trắng. Lượn lờ lan tỏa...

Na Thác nhắm mắt , bên tai truyền đến một luồng gió lạnh. Hắn rụt cổ , để ý lắm. Nào ngờ, chân một luồng gió lạnh thổi tới.

Hắn co chân . Mở mắt .

Trong phòng yên tĩnh, chỉ ánh nến leo lét. Cửa sổ đóng chặt, gió.

Hắn vẫn để ý lắm, nghiêng ngủ tiếp.

"A Thác."

Đột nhiên gọi tên một cách âm u. Giọng đó, vô cùng quen thuộc.

Hắn giật bật dậy. Nhìn kỹ , thấy... một bóng trắng tủ, ánh nến chỉ chiếu đến phần , nhưng thể rõ bộ y phục trắng đầy vết m.á.u loang lổ. Vô cùng đáng sợ.

"Ngươi... ngươi là..." Na Thác ôm chặt chăn.

"A Thác, là đây!"

"Không, thể nào, ngươi c.h.ế.t ." Na Thác kinh hoàng tột độ, đồng t.ử giãn to. Mồ hôi lạnh túa như tắm.

Thiếu niên áo trắng vẫn yên đó, nửa chìm trong bóng tối.

"Tại ngươi tuyệt tình như ? Ngươi , sẽ bỏ cả vương vị để cứu , là chính miệng ngươi !"

"Không..."

"Tại lừa ? Tại ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1337-ac-mong.html.]

"Câm miệng!" Na Thác ném cái chăn trong tay về phía đó, cũng ngã lăn xuống giường, giây lồm cồm bò dậy, giọng run rẩy quát: “Ngươi rốt cuộc là ai, tại giả thần giả quỷ ở đây, !"

Thiếu niên : "Mới xa cách bao lâu, ngươi nhận ."

"Người ! Người !" Na Thác gào lên.

Không ai trả lời.

Hắn đành chạy mở cửa, nhưng dù dùng sức thế nào, cánh cửa như ai đó khóa chặt từ bên ngoài, thể mở .

"Rầm rầm rầm..."

Cửa đập rung lên bần bật. Vẫn ai đến.

"Người , thấy , lũ vô dụng ."

Hắn hoảng loạn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Bên ngoài Vương phủ tối đen như mực, một bóng , tĩnh lặng như tờ. Cảm giác đó, giống như ném vực thẳm vô tận, mất trọng lực.

Thiếu niên giọng âm trầm : "A Thác, ngươi , đó lạnh lắm, ngươi luôn miệng coi như thủ túc, đồng sinh cộng tử, ngươi cũng nên xuống đó bầu bạn với ?"

Na Thác kinh hãi thiếu niên áo trắng: "Ngươi rốt cuộc là ai? Tại ở đây? Ngươi..."

"Ta là Sĩ Lâm đây mà!"

"A Thác, A Thác..." Thiếu niên gọi tên hết đến khác, từ từ bước khỏi bóng tối.

Na Thác trợn trừng mắt, liên tục lùi phía . Nhìn phần của thiếu niên áo trắng dần dần lộ .

... Đó là một cái xác... đầu. Máu me đầm đìa!

"Á!" Na Thác hét lên một tiếng, ngã ngửa . Chỉ cảm thấy gáy đau điếng...

Đến khi mở mắt nữa, phát hiện vẫn đang ở giường. Hắn vội vàng dậy, về phía cái tủ. Hoàn thiếu niên áo trắng nào cả!

Hóa là một cơn ác mộng.

Hắn đưa tay lau mồ hôi. bỗng nhiên một con bướm đêm bay đến đậu lên tay. Hắn vung tay hất nó xuống đất, ngờ thêm mấy con bướm đêm khác bay tới.

"Cút !"

Hắn tung chăn xuống giường. bướm đêm càng lúc càng nhiều, vây quanh .

"Cút , cút !"

Hắn bắt đầu khua tay múa chân loạn xạ, dường như chọc giận lũ bướm đêm, chúng điên cuồng tấn công . Hắn đổ chén bàn. Cả ngã xuống đất. Nhắm mắt xua đuổi lũ bướm đêm.

Hai nha bên ngoài thấy tiếng động, vội vàng chạy . Chỉ thấy Na Thác đất khua tay múa chân.

"Vương gia? Ngài ?" Nha định kéo tay .

"Cút , đừng qua đây, đừng qua đây."

"Vương gia?"

"Nhiều sâu bọ quá, nhiều sâu bọ quá..."

"Sâu bọ? Không mà, Vương gia, ngài nhầm ?"

Na Thác dừng . Mở mắt , con bướm đêm nào ! Chỉ là khí.

"Vương gia?"

Chẳng lẽ hoa mắt? Hắn thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa. Nha đỡ dậy.

"Vương gia, ngài rốt cuộc ?"

Hắn hồn, một lúc lâu mới phản ứng . Không mất uy nghiêm mặt hạ nhân: "Không , lấy nước, Bổn vương rửa mặt."

"Vâng."

Nha bưng nước . Na Thác đang định cúi đầu rửa mặt.

... Trong chậu là máu!

"Á!" Hắn gạt mạnh tay, chậu nước rơi loảng xoảng xuống đất.

...

 

Loading...