NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1347: Hắn không phải tâm bệnh của ta, mà là của ngài

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:08:03
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình Dương Hầu dã tâm bừng bừng, nhẫn nhịn hơn hai mươi năm.

Ông vốn định phò tá Tam Vương gia lên ngôi, biến thành vị vua bù , nhưng Na Thác nóng lòng thành công, khó đảm bảo khi lên ngôi sẽ tay tàn độc.

Con đường duy nhất là tự xưng vương!

Lý Kiều ngờ tham vọng của cha lớn đến , nhất thời thể chấp nhận .

sự !

Hồ Ấp Vương những lời đó, n.g.ự.c như lửa đốt.

Gần như tắc thở.

Ông run rẩy chỉ tay Bình Dương Hầu, há miệng nhưng thốt nên lời nào.

Bình Dương Hầu : " Đại vương yên tâm, thần sẽ để ngài một , nhất định sẽ cho Nhị Vương gia và Tam Vương gia cùng ngài. Thần sai đến phủ Tam Vương gia, mang xác Tam Vương gia đến mặt ngài."

Hự!

"Còn Nhị Vương gia, hiện trốn khỏi hoàng cung, thần cũng sai lập tức đuổi theo, tin rằng nhanh thôi, Đại vương sẽ đoàn tụ gia đình."

Hồ Ấp Vương hộc thêm một ngụm máu.

Chỉ còn nửa cái mạng.

Bình Dương Hầu đắc ý, nắm chắc phần thắng.

Ông lệnh cho Lý Kiều: "Không ít đại thần trong triều bắt, con xử lý , kẻ nào chống cự, g.i.ế.c tha."

Trong mắt lóe lên tia tàn nhẫn.

Lý Kiều vẫn hồn sự đổi kế hoạch.

"Còn mau ?"

"Vâng!"

Hắn chỉ đành tuân lệnh, rời khỏi đại điện.

Cùng lúc đó, tại phủ Tam Vương gia, là giờ Tuất.

Na Thác công khai khoác lên bộ long bào tượng trưng cho quyền lực và địa vị.

Hai con rồng vàng n.g.ự.c sống động như thật!

Hắn tưởng tượng cảnh vạn tung hô, oai phong bao.

Chỉ một canh giờ nữa thôi, giang sơn Hồ Ấp sẽ trong tay !

hiện tại, sắc mặt trắng bệch, ho ngớt.

Sức khỏe ngày một sa sút!

Chỉ vài bước cũng thấy vô cùng khó khăn.

nhất định trụ vững!

"Két."

Cửa phòng đẩy .

"Ai?"

Na Thác .

Cảnh Huyên?

Cảnh Huyên mặc đồ tang trắng, đầu cài đóa hoa trắng nhỏ, tay bưng một chiếc lư hương tinh xảo.

Hương trầm cháy trong lư, khói trắng lượn lờ, mùi thơm nức mũi.

Bên ngoài tuyết rơi dày đặc.

Nàng ở cửa, ánh đèn lồng hắt lên , khiến nàng trông hư hư thực thực.

Na Thác thấy nàng ăn mặc như , cơn giận bốc lên ngùn ngụt.

Hôm nay là ngày vui đăng cơ.

Thế mà mụ đàn bà mặc đồ đen đủi thế !

Hắn nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi ý gì?"

Cảnh Huyên mặt biến sắc, bưng lư hương chậm rãi bước đến mặt .

Nhìn Na Thác mặc long bào, nàng hề ngạc nhiên.

Chỉ : "Ta đến tiễn Vương gia."

Giọng như vọng lên từ địa ngục, khiến lạnh gáy.

Na Thác trừng mắt: "Nhân lúc Bản vương g.i.ế.c ngươi, cút ngay ngoài."

Cảnh Huyên bỗng , mạnh dạn đón nhận ánh mắt hung dữ , : "Vương gia mấy ngày nay chắc hẳn đêm nào cũng gặp ác mộng nhỉ!"

"Ngươi ý gì?"

"Chắc trong mơ, Vương gia nhất định gặp vị Cung công t.ử ! Hắn chắc chắn đầy m.á.u mặt ngài."

"Câm miệng!"

Ánh mắt Cảnh Huyên khẽ động, chút sợ hãi, nàng lặng lẽ đặt lư hương xuống bàn, phẩy tay xua làn khói trắng, khóe miệng nhếch lên nụ tà dị, lưng về phía Na Thác bình thản : “Trong lòng thẹn, tự nhiên ác mộng quấn , đêm đêm kinh hãi. Vương gia đích xin giám trảm Cung công tử, đưa lên đoạn đầu đài, trơ mắt đầu rơi xuống đất. Những gì thấy là mộng. Cung công t.ử đối với Vương gia vốn tình thủ túc, Vương gia một lòng c.h.ế.t để phủi sạch quan hệ! Rũ bỏ can hệ, đây là bất nghĩa. Đã bất nghĩa, thể an lòng."

Như đang kể một câu chuyện!

Nghe xong, lửa giận trong lòng Na Thác càng bốc cao.

Cuối cùng cũng hiểu tại phụ nữ ăn mặc như đến tìm gây chuyện.

Hóa ...

"Xem trong lòng ngươi, Cung Sĩ Lâm luôn là tâm bệnh của ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1347-han-khong-phai-tam-benh-cua-ta-ma-la-cua-ngai.html.]

"Hắn tâm bệnh của , mà là của ngài." Cảnh Huyên mỉm , , ánh mắt từ từ rơi xuống hai con rồng vàng sống động n.g.ự.c .

Nhìn chằm chằm.

Na Thác theo ánh mắt nàng xuống n.g.ự.c .

Hai con rồng vàng long bào bỗng biến thành hai con bướm đêm.

Hắn hoảng hốt.

Vội vàng dùng tay đập mạnh.

Bướm đêm như chui từ vải áo, vây quanh .

"Cút ."

Hắn khua tay, cố xua đuổi bướm đêm.

bướm đêm ngày càng nhiều.

Gần như bao phủ lấy thành một cái kén!

"Cút ! Cút hết !" Na Thác nhắm mắt, gào thét.

Múa may tay chân.

Đột nhiên...

Cánh tay một lực mạnh giữ chặt.

Kéo khỏi đám bướm đêm.

Và những con bướm đêm đang bao quanh bỗng biến mất dấu vết.

Khi mở mắt , thấy đang giữ tay .

Là... Cung Sĩ Lâm đầy máu!

Hự!

Hắn kinh hoàng tột độ, hồn vía lên mây.

Cung Sĩ Lâm mặt đầy máu, đôi mắt trắng dã chằm chằm, hỏi: "A Thác, chẳng ngài ruột thịt của ngài ? vì vương vị ngài thà hy sinh , là ngài hại c.h.ế.t , là ngài c.h.ặ.t đ.ầ.u , khiến thê t.h.ả.m thế ."

Na Thác sụp đổ , lắc đầu nguầy nguậy: "Không, ... !"

"Tại ngài ? Tại ?"

"Không , cũng , Sĩ Lâm, cũng mà!" Na Thác như điên dại.

Hắn cố vùng vẫy nhưng vô lực.

Cho đến khi Cung Sĩ Lâm buông .

Hắn lùi liên tục, chân va góc bàn, bộ ấm bàn rơi xuống đất "choang" một tiếng.

Tiếng động kéo trở về thực tại.

Hắn toát mồ hôi hột, như c.h.ế.t đuối vớ cọc.

Chẳng bướm đêm nào cả.

Cũng chẳng Cung Sĩ Lâm.

Tất cả chỉ là ảo giác của .

Hắn dần tỉnh táo , Cảnh Huyên đang mặt tươi như hoa, điềm nhiên như chuyện gì, khoảnh khắc , cuối cùng cũng hiểu .

Lập tức giận tím mặt, đưa tay bóp cổ nàng.

Đè nghiến hình mảnh mai của nàng khung cửa.

"Ngươi rốt cuộc gì Bản vương? Nói!"

Cổ bóp chặt, đau đớn khó chịu. Cảnh Huyên giãy giụa, chỉ ngẩng cao đầu, vẫn , ánh mắt quỷ dị âm u : "Ta thể gì ngài chứ? Tất cả là do tâm ma của ngài tác oai tác quái thôi, , Cung công t.ử là tâm bệnh của ngài, trong lòng thẹn tự nhiên ác mộng quấn ."

"Ngươi..." Hắn tăng thêm lực đạo ở cổ tay.

Muốn bóp c.h.ế.t phụ nữ .

...

Thân thể quá yếu.

Căn bản dùng bao nhiêu sức lực.

Ngược kích động liên tục, cơ thể vốn suy nhược càng trở nên mệt mỏi hơn.

"Khụ khụ..." Ho sù sụ.

Hai tay từ từ buông lỏng khỏi cổ Cảnh Huyên, ôm ngực, từ từ trượt xuống.

Quỳ một gối xuống đất.

Quỳ mặt Cảnh Huyên.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc gì Bản vương?" Na Thác cố chấp hỏi.

Cảnh Huyên dựa cửa, trong mắt ngoài sự lạnh lùng chỉ còn hận thù.

Nàng chỉnh bộ đồ tang Na Thác nhăn nhúm, xuống đàn ông mặc long bào đất.

Nói: "Sao Vương gia thấy... hương điều chế thơm ?"

Hự!

Đồng t.ử Na Thác giãn to, kinh hãi tột độ, đầu chiếc lư hương Cảnh Huyên đặt bàn.

Khói trắng vẫn bốc lên từ lư hương. Mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp phòng.

...

 

Loading...