NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1358: Cảnh Dung, chúng ta là bướm song sinh!

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:09:11
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu xuân, nắng ấm chan hòa.

Kỷ Vân Thư vén rèm ngoài, một tia nắng chiếu nghiêng xuống, đậu khuôn mặt tinh xảo của nàng.

Đẹp tựa ảo ảnh!

Gió lướt qua núi rừng, vuốt ve gò má, ấm áp vô cùng.

Băng tuyết dần tan, thiên nhiên trở dáng vẻ vốn .

Ánh mắt ôn hòa của nàng về khu rừng rậm rạp phía xa, tâm trí nhất thời bay bổng...

Phu xe , hỏi: "Cô nương là Đại Lâm ?"

Nghe , ánh mắt nàng khẽ động, nhẹ nhàng "ừ" một tiếng, hỏi: "Đến kinh thành Đại Lâm mất bao lâu?"

Phu xe tính toán một chút: "Gần đây tuyết đang tan, đường trơn trượt, xe ngựa sẽ chậm hơn một chút, nếu gì bất trắc thì chắc hơn một tháng là đến."

"Có thể nhanh hơn ?"

"Cái thì dám hứa chắc, nhưng cô nương trả bạc, nhất định sẽ đưa cô đến nơi, yên tâm!"

Nàng gì nữa, ngón tay rời khỏi tấm rèm, cúi đầu hộp tro cốt trong lòng.

Ánh mắt dần trầm xuống.

Xe ngựa cẩn thận lăn bánh...

Một tháng .

một ngày nắng ấm.

Sáng sớm, tiếng chuông chùa ngân vang từ ngôi chùa hương khói nghi ngút ngoại thành kinh đô.

Trong rừng núi, dư âm vang vọng.

Người đến dâng hương cầu phúc nườm nượp mỗi ngày.

Gần như cửa chùa mở là .

Cầu nhân duyên!

Cầu bình an!

Cầu sức khỏe!

...

Hương khói bao giờ dứt.

Nghe Bồ Tát ở đây linh thiêng, cầu ước thấy.

Một chiếc xe ngựa bôn ba suốt một tháng trời cuối cùng cũng đến nơi.

Dừng cổng chùa!

Phu xe ngôi chùa đông đúc, khỏi cảm thán: "Không ngờ Đại Lâm các cô tin Phật đến thế, cô nương lặn lội đường xa từ Hồ Ấp về đây, chỉ để lễ Phật đấy chứ?"

Kỷ Vân Thư ôm hộp tro cốt của Cảnh Huyên xuống xe.

Nhìn ngôi chùa mắt, với phu xe: "Ngươi dắt xe sang một bên đợi ."

"Được thôi!"

Nàng bước cửa chùa, tìm một tiểu hòa thượng, : "Tiểu sư phụ, việc cầu kiến phương trượng, thể dẫn ?"

Tiểu hòa thượng chắp tay "A Di Đà Phật" : "Phương trượng đang tọa thiền, thí chủ gì cần cứ với tiểu tăng."

"Làm phiền tiểu sư phụ một chuyến, cứ ... đến hỏi về thiền đạo."

"Đã , xin thí chủ đợi một lát."

"Đa !"

Tiểu hòa thượng thông báo.

Mỗi ngày gặp phương trượng, thể ai cũng gặp ?

Kỷ Vân Thư đợi bên ngoài điện lâu, tiểu hòa thượng mới báo: "Thí chủ, mời bên ."

Tiểu hòa thượng dẫn đường, đưa nàng đến thiền phòng.

Phương trượng đang nhắm mắt gõ mõ tụng kinh bên trong.

"Sư phụ, thí chủ đến ."

Phương trượng gõ thêm ba tiếng mõ cuối cùng mới mở mắt .

Thấy đến là Kỷ Vân Thư, ông ngạc nhiên, dậy: "Hóa là Kỷ thí chủ?"

Kỷ Vân Thư là gửi Mạc Tri ngôi chùa , nên duyên với phương trượng nơi đây.

Nàng cúi chào: "Phương trượng."

"Lâu gặp, là Kỷ thí chủ đến."

"Lần đến vội vàng, chỉ sợ phiền phương trượng."

"Cửa Phật luôn mở, thí chủ quá lời ." Phương trượng tràng hạt.

Kỷ Vân Thư : "Thực hôm nay đến đây, một việc nhờ phương trượng."

"Thí chủ cứ ."

Nàng đưa hộp tro cốt : "Hy vọng thể sắp xếp cho ở trong chùa."

Phương trượng: "Đây là?"

Kỷ Vân Thư im lặng một lát : "Một cố nhân!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1358-canh-dung-chung-ta-la-buom-song-sinh.html.]

Phương trượng hỏi nhiều, đưa hai tay đón lấy hộp tro cốt, : "Thí chủ yên tâm, bần tăng sẽ sắp xếp chu đáo."

"Đa tạ."

"Giúp cũng là đạo của nhà Phật." Phương trượng giao hộp tro cốt cho tiểu hòa thượng, dặn dò vài câu.

Tiểu hòa thượng ôm hộp tro cốt khỏi thiền phòng.

Tảng đá trong lòng Kỷ Vân Thư cuối cùng cũng trút bỏ.

Cảnh Huyên, đưa về Đại Lâm .

Và gửi tro cốt nàng ở chùa cũng là cách duy nhất, Cảnh Huyên gả sang Hồ Ấp, đời đời kiếp kiếp là Tam Vương phi Hồ Ấp, khi c.h.ế.t lý về với đất Hồ Ấp, nhận sự tế bái của Hồ Ấp! Hoàn thể trở về Đại Lâm, dù về Đại Lâm cũng thể chôn cất trong hoàng lăng, cho nên chỉ thể gửi trong chùa thờ phụng.

Dặn dò xong xuôi, Kỷ Vân Thư hỏi: "Không ... Mạc Tri khỏe ?"

Lần , Mạc Tri vẫn còn trong tã lót.

Mấy tháng trôi qua, chắc lớn hơn chút nhỉ?

Phương trượng : "Yên tâm, Huyền Tri khỏe."

"Huyền Tri?"

"Sau khi thí chủ , bần tăng đặt cho nó một pháp danh, là Huyền Tri."

"Ra là , thể gặp thằng bé ?"

Phương trượng dẫn Kỷ Vân Thư hậu viện chùa.

Từ xa thấy một tiểu hòa thượng mười tuổi đang quét sân, dùng đai vải mềm buộc Mạc Tri mới mấy tháng tuổi lưng.

Cậu bé mở to đôi mắt long lanh, ngậm ngón tay cái trong miệng, nước miếng chảy ròng ròng.

Không nháo.

Rất ngoan!

Đáng yêu vô cùng!

Cũng khỏe mạnh!

Mấy tháng trời, bé thực sự lớn hơn nhiều.

Lông mày giống Đường Tư.

Đôi mắt giống Mạc Nhược.

Tiểu hòa thượng vui vẻ quét sân, hát đồng d.a.o dỗ Mạc Tri.

"Gió thổi thổi, thổi hoa nở, thổi lá rơi, là con nhà ai đang hát ca? Gió thổi thổi, thổi hoa nở, thổi lá rơi, Tiểu Tri nhà đang hát ca..."

Hát hát .

Mạc Tri ngậm ngón tay.

Thỉnh thoảng khanh khách.

Người cũng lắc lư theo.

Kỷ Vân Thư từ xa cảnh tượng đó, hốc mắt dần ươn ướt.

khóe miệng nở nụ .

Giờ khắc , nàng kiên định cho rằng, quyết định ban đầu của sai!

Nàng hy vọng Mạc Tri cứ thế lớn lên vui vẻ.

Phương trượng hỏi: "Thí chủ qua đó ?"

Nàng lắc đầu: "Không, qua ..."

"A Di Đà Phật."

...

Hôm đó, khi Kỷ Vân Thư rời khỏi chùa, phương trượng đích gõ chuông tiễn nàng.

Một tiếng!

Hai tiếng!

Ba tiếng!

Ngân nga mãi dứt...

Nàng hỏi: "Phương trượng, nhân gian , rốt cuộc thế nào là khổ? Thế nào là vui?"

Phương trượng đáp: "Vui tức là khổ, khổ tức là vui!"

"Vậy... thế nào là đợi?"

"Thí chủ tùy tâm mà , đó là đợi!"

Nàng nhắm mắt , đón ánh nắng đầu xuân.

Nàng dường như thấy đàn ông đó đang từng chút một tiến gần .

Nàng thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc y, cảm nhận ấm nóng hổi từ cơ thể y.

Có thể chạm y một cách chân thực.

Nàng : Dù bao nhiêu năm, dù ở , dù phía là chông gai biển lửa? Lần , đổi mà bất chấp tất cả!

Cảnh Dung, chúng là bướm song sinh!

Chàng c.h.ế.t, c.h.ế.t!

(Kết thúc map thứ 2)

 

Loading...