NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1359: Thành Chu Tân

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:09:12
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba năm .

Sa mạc Bắc Tắc, vạn dặm cát vàng, cái nắng gay gắt như thiêu đốt, một đoàn lạc đà buôn bán men theo những đụn cát, ròng rã nửa tháng trời, cuối cùng cũng đến tòa thành biên giới của sa mạc, Thành Chu Tân.

Tòa thành lịch sử hàng ngàn năm, sừng sững bất khuất nơi cực tây của Hồ Ấp. Đây là con đường giao thương huyết mạch giữa nhiều quốc gia, mỗi ngày thương khách qua nườm nượp, vô cùng náo nhiệt. Phóng tầm mắt , thành Chu Tân những ngôi nhà đắp bằng đất và gỗ, do quanh năm gió cát nên nơi gần như một ngọn cỏ. Có lẽ do môi trường khắc nghiệt, những đàn ông và phụ nữ sinh sống ở đây đều hình vạm vỡ, sức sống mãnh liệt, tính cách cũng mang theo chút hoang dã.

Tháng năm, mặt trời chói chang đỉnh đầu. Trong thành, cũng thấy những thương nhân ở trần, dắt lạc đà và hàng hóa qua. Không khí nồng nặc mùi khét nắng và mồ hôi. Thương nhân từ khắp các quốc gia gần như chen kín cả thành Chu Tân!

Đoàn lạc đà băng qua sa mạc Bắc Tắc cuối cùng cũng thành. Mười mấy con lạc đà thồ đầy hàng hóa! Cả đoàn mệt mỏi rã rời, tưởng chừng như sắp gục ngã.

"Tất cả xốc tinh thần lên, đừng trưng cái bộ mặt ủ rũ đó cho lão t.ử xem!"

Người đàn ông đầu đoàn lạc đà quát lớn một tiếng. Người là thủ lĩnh của đoàn thương nhân, tên Hổ Gia, ngoài năm mươi tuổi, hình cực kỳ vạm vỡ, tướng mạo hung dữ, da đen nhẻm, râu ria xồm xoàm, bụng phệ tròn vo, khoác tấm da hổ trông vô cùng oai vệ. Bên hông còn đeo lủng lẳng mấy cái đầu lâu thú vật rõ loại gì và một con d.a.o găm mài sáng loáng. Bộ dạng khiến chẳng ai dám dây !

Những theo quát một tiếng, ai nấy đều phấn chấn hẳn lên.

"Các ngươi đây, tối nay nghỉ ngơi tại đây, sáng mai lên đường. Đồ đạc trông coi cẩn thận, nếu để mất, sẽ thịt các ngươi."

"Đã rõ thưa Hổ Gia."

Đoàn lạc đà len lỏi qua đám đông, cuối cùng dừng cửa một tửu lầu. Hổ Gia phất tay lệnh: “Mau dỡ hàng xuống, chuyển hết trong, dắt lạc đà ."

Đám thủ hạ của ran, bắt tay việc. Họ vội vã chuyển đồ trong, chỉ mong sớm ăn chút gì nóng hổi đ.á.n.h một giấc ngon lành.

Đoàn bước cửa mang theo ít cát vàng. Gió thổi một cái, cát bay tứ tung. Những thực khách đang ăn bên trong thốc đầy cát miệng.

đập bàn: “Mẹ kiếp, thấy đại gia đang uống rượu ?"

"Toàn là cát, cái chỗ quỷ quái !"

"Có để cho yên ăn uống hả? Hơi tí là gió cát thốc ."

...

Tiếng oán thán vang lên khắp nơi. Thành Chu Tân là , cũng gió cát, sáng và trưa còn đỡ, chứ đến chiều tối, gió cát bên ngoài thể lột da , đáng sợ vô cùng!

Hổ Gia gọi hai bàn đầy rượu thịt. Người tuy thô lỗ, tướng mạo hung dữ, nhưng ai cũng Hổ Gia tính! Ra tay hào phóng! Phàm là ai buôn cùng Hổ Gia một chuyến, hầu như đều kiếm kha khá, nên cũng cam tâm tình nguyện bán mạng cho . Thêm đó, trong sa mạc quanh năm, thông thuộc địa hình và hướng gió như lòng bàn tay, dù gặp bão cát cũng thể ứng phó dễ dàng, càng yên tâm theo .

Ở một bàn cách đó xa, một ánh mắt đang dán chặt phía . Đó là một thiếu niên mặc bộ quần áo vải thô cũ rách, đang quan sát Hổ Gia với vẻ thích thú. Thiếu niên đội một chiếc mũ rách, tóc buộc lệch, phần rối bời, mặt mũi lấm lem tro bụi, miệng ngậm một cọng tre nhỏ, một chân gác lên ghế. Điển hình của đám côn đồ phố chợ! Vẻ mặt đầy vẻ bất cần đời.

Ánh mắt dần chuyển xuống hông Hổ Gia, dừng ở con d.a.o găm . Khóe miệng khẽ nhếch lên. Con d.a.o găm đó là đồ đây!

Đang lúc toan tính... Bỗng nhiên, một thằng nhóc đen nhẻm từ bên ngoài hớn hở chạy đến mặt , chắn mất tầm . Thằng nhóc thở hồng hộc, đôi mắt tròn xoe mở to, hai tay giấu lưng, kích động hỏi: “Ca, đoán xem bao nhiêu tiền?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1359-thanh-chu-tan.html.]

Thiếu niên chẳng hề hứng thú, dùng cái chân đang gác ghế đá nhẹ thằng nhóc mặt. Ý bảo tránh ! Đừng cản đường .

Thằng nhóc vội né sang một bên, chẳng để ý đến ánh mắt của , hào hứng chìa bàn tay đang giấu lưng mặt. Trong lòng bàn tay đen nhẻm là năm đồng tiền!

! Năm đồng tiền!

Thằng nhóc : “Lần tận năm đồng đấy! Lấy từ một lão già, chúng thể mua thêm mấy cái bánh bao ."

Hắn tít mắt, hy vọng thiếu niên khen ngợi.

... Thiếu niên chẳng những , cũng chẳng thèm gì. Ánh mắt cứ dán chặt con d.a.o găm bên hông Hổ Gia.

Thằng nhóc ngẩn , đưa tay quơ quơ mặt thiếu niên, lạ lùng hỏi: “Ca? Huynh thế? Ca?"

Thiếu niên bỗng nhếch môi , nhả cọng tre trong miệng xuống đất, quàng tay kẹp cổ thằng nhóc, kéo sát gần .

"Ca, gì thế?"

"Tiểu Bát, kìa." Thiếu niên nhướn mày, hiệu về phía Hổ Gia.

Thằng nhóc tên Tiểu Bát chẳng hiểu mô tê gì, chỉ trố mắt về phía đó. Kết quả thấy bàn đầy rượu thịt, lập tức l.i.ế.m môi, nuốt nước miếng ừng ực, mắt sáng rực lên, gật đầu lia lịa: “Thấy , thịt, còn rượu nữa!"

"Cái đồ tiền đồ , bảo mấy cái đó ?" Thiếu niên cốc mạnh đầu Tiểu Bát một cái. Trừng mắt . Cánh tay đang kẹp cổ cũng buông .

Tiểu Bát đau, xoa đầu, tủi hỏi: “Không thịt với rượu thì là cái gì?"

Thiếu niên nheo mắt, hạ giọng : “Dao găm! Con d.a.o găm kìa!"

"Hả?"

"Đó là đồ đấy." Thiếu niên đầy vẻ hứng thú.

Tiểu Bát nữa, lúc mới đại ca đang nhắm đến con d.a.o găm. ... đeo d.a.o găm to cao vạm vỡ, chẳng dạng , vội ngăn cản: “Đừng dại ca ơi, bọn họ xem, ai nấy đều to như hộ pháp, to hơn hai cột , hơn nữa bọn họ đông , dễ chọc , khéo coi như mồi nhắm rượu thì toi. Hơn nữa, cần con d.a.o găm cùn đó gì? Nếu chê đồ phòng , để dùng năm đồng tiền mua cho , ngàn vạn đừng chọc bọn họ."

Thiếu niên xong, phì , giật lấy mấy đồng tiền trong tay Tiểu Bát, tung tung hai cái: “Mua? Với năm đồng tiền á? Mua hai cái bánh bao là cùng, đòi mua d.a.o găm?"

" mà..."

"Tóm , thứ nhắm trúng thì lấy cho bằng !"

"Vậy... định thế nào?"

"Đến lúc đó hẵng , còn nghĩ cách nữa." Thiếu niên nhún vai.

Rồi kéo Tiểu Bát xuống uống rượu... Thiếu niên nốc rượu ừng ực dán mắt phía bên , trong lòng toan tính kế hoạch.

Loading...