NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1362: Lạc Dương và Tiểu Bát

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:10:40
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu niên tên là Lạc Dương, từ nhỏ là trẻ mồ côi, cha !

Hồi nhỏ bỏ rơi nơi hoang dã, mua bán nhiều , chịu đủ đắng cay, cha nuôi tính cũng hơn chục ! nghịch ngợm hiếu động, năm bảy lượt gây họa nên cuối cùng đều bán , từng yên . Thậm chí còn bán gánh hát tiểu đồng, suốt ngày chủ gánh ép tập tạp kỹ. Khổ kể xiết!

Mãi đến năm mười tuổi mới "thành tinh", đầu óc lanh lợi hơn chút, mới thoát , lưu lạc đầu đường xó chợ, trở thành tên côn đồ. Sống qua ngày đoạn tháng!

Hiện giờ hai lăm tuổi, tướng mạo cũng tuấn tú, chỉ là thích chải chuốt. Suốt ngày bộ dạng lôi thôi lếch thếch, ăn mặc xộc xệch, đội mũ rách, miệng lúc nào cũng ngậm cọng rơm hoặc cọng tre. chất du côn!

Còn về và Tiểu Bát cũng coi như duyên, một năm , giúp một đám Thổ Ty buôn lậu hàng hóa, ai ngờ buôn một sống sờ sờ, nhớ lúc đó Tiểu Bát nhốt trong lồng sắt, gầy gò, đen nhẻm, ánh mắt vô cùng đáng thương. Lạc Dương mủi lòng, bèn tay cứu Tiểu Bát, nhưng cũng đắc tội với đám Thổ Ty, suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t, may mà thông thạo đường lối trong thành Chu Tân, dẫn Tiểu Bát chạy đông chạy tây cắt đuôi bọn chúng.

Từ đó, Tiểu Bát cứ theo . Gọi là ca! Hai chen chúc trong căn nhà nhỏ tồi tàn nương tựa mà sống, tiếp tục giúp thương khách qua đường buôn lậu hàng hóa kiếm tiền. Kiếm chút lợi nhỏ để mưu sinh!

Lạc Dương một sở thích, đó là thích các loại đồ vật hiếm lạ, đặc biệt là binh khí. Cho nên mới mạo hiểm trộm đồ của Hổ Gia.

Thấy Tiểu Bát ván gỗ chuẩn ngủ, bèn móc con d.a.o găm . Cầm tay lắc lắc.

Tiểu Bát xuống thấy, lập tức bật dậy. Đôi mắt đen láy sáng rực chằm chằm con d.a.o găm trông chẳng gì đặc biệt , : “Lấy thật ?"

Vẫn còn chút tin!

Lạc Dương đắc ý, co ngón tay cốc mạnh đầu Tiểu Bát một cái: “Đương nhiên , là ai chứ? Ta là Lạc Dương thánh thủ lừng danh thành Chu Tân, thứ gì mà chẳng lấy ."

"Đau!" Tiểu Bát xoa đầu.

"Đau là đúng , chứng tỏ đang mơ."

"Chẳng chỉ là con d.a.o găm cùn thôi ? Còn chẳng to bằng con d.a.o của bán thịt lợn."

Lạc Dương hàng, gác chân lên ván gỗ, cúi sát mặt Tiểu Bát đang ngơ ngác, : “Ta Tiểu Bát, theo cũng một năm nhỉ? là chẳng chút mắt nào cả, d.a.o găm để mổ lợn mổ dê, mà là để g.i.ế.c , một nhát đứt họng, còn đường sống! Hơn nữa thịt do con d.a.o thái tươi ngon vô cùng, ăn một miếng là thấy tuyệt vời!"

Vừa , vẻ mặt lộ nét dữ tợn. Tiểu Bát mở to mắt, nuốt nước bọt, thấy lạnh sống lưng, run rẩy : “Ca, ... đừng dọa ."

"Ai dọa ? Hay là..." Lạc Dương rút d.a.o khỏi vỏ, huơ huơ, gian: “Ta thử nhé?"

"Á!" Tiểu Bát hét lên, chui tọt xuống gầm ván gỗ, ôm đầu lia lịa : “Ca, sai , sai , chuyện gì cả, đừng g.i.ế.c , cầu xin , cầu xin ..."

Sợ xanh mặt.

Lạc Dương buồn tức, lắc đầu lia lịa. Thò tay lôi từ gầm ván . Như xách một con gà con.

Tiểu Bát mếu máo: "Ca, tha cho ."

"Câm miệng!" Lạc Dương cau mày quát khẽ.

Tiểu Bát sợ c.h.é.m thật, bịt miệng dám ho he. Mắt trợn trừng Lạc Dương cầm d.a.o mặt.

"Đệ xem, kém cỏi thế hả? Theo cả năm trời mà vẫn ngốc nghếch tưởng g.i.ế.c thật ? G.i.ế.c ai chạy việc cho ?"

Nghĩ cũng đúng!

Lạc Dương thu d.a.o vỏ. Tránh dọa thằng nhóc gan bé như hạt gạo sợ thật.

Tiểu Bát thở phào nhẹ nhõm, hồn , vẻ mặt vô tội Lạc Dương: “Ca, cứ dọa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1362-lac-duong-va-tieu-bat.html.]

Giận !

Hắn nắm cái nắm tay đen sì đ.ấ.m tay Lạc Dương. Vừa đ.ấ.m xong...

"Á!"

Lạc Dương kêu đau, nhíu mày ôm tay. Trước đó Hổ Gia đá một cái, xương tay giờ vẫn còn đau. Cố chịu đựng mới trụ đến giờ, bên trong sưng lên ?

Tiểu Bát thể tin nắm tay bé tẹo như cục bông của , ngạc nhiên vui mừng: “Oa! Không ngờ nắm đ.ấ.m của giờ mạnh thế ! Chắc chắn cha trời phù hộ, ban cho sức mạnh, thể khuân thêm hàng, kiếm thêm tiền ! Ca, chúng sắp ăn thịt cá ."

Hứng chí bừng bừng. Định bái trời bái đất cảm tạ cha .

Lạc Dương mặt xanh mét! Chỉ tiếc rèn sắt thành thép!

Hắn chọc mạnh thái dương Tiểu Bát mấy cái, nghiến răng : “Đệ xem, cái đầu lừa đá ?"

"..."

Tiểu Bát nhăn nhó.

Lạc Dương xoa tay, với : “Đây là lúc trộm d.a.o tên rợ đá một cái, trúng ngay tay , lúc đó suýt gãy, sống sót trở về là may lắm ."

Tiểu Bát tiu nghỉu, nắm tay t.h.ả.m hại, quan tâm hỏi: “Ca, đá ?"

"Đệ tưởng lấy con d.a.o dễ lắm chắc?"

"Đám mắt đó, dám đá , ... báo thù cho ." Tiểu Bát định tìm gậy gộc báo thù cho Lạc Dương.

Cái tính ngốc nghếch giống ai?

Lạc Dương chỉ thấy đầu đau như búa bổ, vội kéo , cạn lời: “Thôi , thế mà đòi báo thù? Không thịt nhắm rượu là may ."

"Thế ? Mối thù báo nữa ? Tay ?"

"Báo cái gì mà báo? Dao cũng lấy , đá một cái thì thôi."

"Thế ? Bắt nạt là bắt nạt ."

"Được , đừng ngốc nữa, mười mấy , đ.á.n.h ?"

"Không đ.á.n.h !"

"Thế dữ dằn cái gì?"

"..." Tiểu Bát nghĩ cũng đúng, đành nén cơn giận xuống.

Lạc Dương vỗ vai , : “Thôi, trời cũng còn sớm nữa, ngủ ."

"Ừ!" Tiểu Bát đáp lời, xuống ván gỗ. Nhắm mắt ngủ luôn. Ngáy khò khò ngay lập tức. là vô tư lự!

Lạc Dương tuy lắc đầu ngán ngẩm nhưng trong lòng thấy ấm áp. Vì , nếu thực sự xảy chuyện, thằng nhóc nhất định sẽ liều mạng cứu . Ai bảo giờ bọn họ nương tựa mà sống chứ! Hơn nữa trong lòng Tiểu Bát sớm coi duy nhất . Lạc Dương cũng thôi?

 

Loading...