NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1363: Nàng Sẽ Tìm Được Chàng

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:10:41
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Tiểu Bát ngủ, Lạc Dương mới cởi áo . Cánh tay tím bầm! Xương cốt đau nhức như kim châm. Đau đến mức nghiến răng chịu đựng, xoa bóp vài cái mặc áo , ánh mắt hướng về căn phòng vẫn còn sáng đèn.

Chợt nhớ điều gì!

Hắn đến cửa, định đẩy cửa nhưng tay giơ lên giữa trung khựng . Dù bên trong cũng là con gái nhà , bình thường thì , giờ mà xông lỡ thấy cảnh nên thấy thì chẳng ...

Trong đầu hiện lên một hình ảnh khiến mơ màng. Hình ảnh kịp hiện rõ, vội lắc đầu, gạt suy nghĩ đen tối. Rồi áp tai cửa. Nghe ngóng động tĩnh bên trong. bên trong tiếng động gì.

Ngủ nhanh thế ? Hắn gõ cửa, hỏi: “Cô nương, cô ngủ ?"

"..." Không tiếng trả lời.

"Ta thấy chân cô trẹo, gầm bàn trong phòng lọ t.h.u.ố.c chuyên trị bầm tím đấy."

"..."

"Cô thấy ? Nghe thấy thì trả lời một tiếng chứ!" Vừa hỏi xong hối hận, thầm nghĩ cô nương câm, nuốt nước bọt tiếp: “Cái đó, cô trả lời cũng , nhưng nhớ lấy lọ t.h.u.ố.c gầm bàn dùng nhé."

Ái chà, cũng bụng đấy chứ! Biết con gái nhà thương chân nên bảo lấy t.h.u.ố.c bôi.

Cô gái bên trong vẫn ngủ, tiếng bên ngoài liền cúi xuống gầm bàn tìm, quả nhiên một lọ thuốc. Là t.h.u.ố.c trị chấn thương. Thầm nghĩ tên nhóc tâm địa cũng , cho chỗ tá túc, giờ chỉ chỗ t.h.u.ố.c cho .

Đang định mở miệng cảm ơn...

Thì giây tiếp theo, bên ngoài truyền đến: "Cái đó, tay thương, cần bôi thuốc, cô tiện tay thì đưa cho với."

Phụt!

Hộc máu. Cô gái khẽ cau mày. Tuy nàng phòng bôi t.h.u.ố.c của , nhưng câu của tên ngoài cửa, nàng vẫn "phụt" máu.

Lại nhịn . Thảo nào đến giờ vẫn là tên côn đồ phố chợ, thương hoa tiếc ngọc thế thì ế vợ là cái chắc.

Nghĩ , nàng cầm lọ t.h.u.ố.c mở cửa. Lạc Dương ngoài cửa, nhăn nhở. Vẻ mặt gợi đòn!

Cô gái nhét lọ t.h.u.ố.c tay , hai lời, đóng sầm cửa . Động tác dứt khoát gọn gàng!

Lạc Dương cầm lọ thuốc, ngẩn cửa. Nụ mặt kịp tắt. Đơ một lúc mới xị mặt xuống, thấy cơ hàm mỏi nhừ vì , xoa xoa má, vọng trong: "Đa tạ nhé."

Rồi ôm lọ t.h.u.ố.c bôi.

Trong phòng, cô gái bên bàn, đợi bên ngoài xa, nàng ngọn nến chập chờn mặt, ánh mắt dần trầm xuống, đưa tay tháo tấm khăn che đầu và mặt xuống. Một khuôn mặt thanh tú hiện ánh nến!

Ba năm , nàng vẫn đổi! Vẫn là nữ họa sư Kỷ Vân Thư dung mạo thanh tú năm nào!

Nàng tìm kiếm khắp Hồ Ấp suốt ba năm, tròn ba năm, nhưng tin tức về Cảnh Dung vẫn bặt vô âm tín như hạt cát giữa biển khơi.

Một tháng , nàng tiến sâu sa mạc Bắc Tắc, tìm đến nơi . Và thành Chu Tân ở biên giới phía Bắc Hồ Ấp là hy vọng cuối cùng của nàng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1363-nang-se-tim-duoc-chang.html.]

Mấy năm nay, nàng cũng thường xuyên thư về Nam Quốc Hầu phủ ở Cao Định hỏi thăm tin tức, nhưng Bạch Âm và Nam Quốc Hầu huy động nhiều binh mã âm thầm tìm kiếm mà vẫn kết quả.

Thực , nàng , trong mắt những đó, Cảnh Dung c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn ba năm . Mọi đều cho rằng, nàng quá cố chấp! Quá đau lòng! Nên mãi vẫn chịu chấp nhận sự thật đau lòng đó.

Kỷ Vân Thư rõ, nàng đang gì? Biết đang tìm kiếm điều gì? Và cũng , Cảnh Dung nhất định còn sống. Hiện tại, chắc chắn đang ở một nơi nào đó đợi nàng!

Niềm tin bao giờ vơi . Cũng chính niềm tin chống đỡ cho nàng! Nàng hít sâu một , từ từ mở bức tranh cuộn mặt . Trên đó là bức chân dung Cảnh Dung tuấn tú, thần thái rạng ngời. Đôi lông mày, đôi mắt, sống mũi, đôi môi của ... in sâu trong tim nàng. Chưa từng quên lãng!

Ba năm qua, nàng cũng mang theo bức tranh khắp Hồ Ấp, hỏi...

"Cảnh Dung, rốt cuộc đang ở ?"

Nàng ôm bức tranh, hốc mắt ươn ướt. Nàng tin chắc, sẽ ngày nàng tìm . Đưa về nhà!

...

Sáng sớm hôm .

Trời tờ mờ sáng, Kỷ Vân Thư thực hề ngủ. Nàng bên bàn suốt cả đêm, thấy trời sắp sáng liền trùm tấm khăn màu nhạt che đầu và mặt. Một là để tránh rắc rối cần thiết. Hai là gió cát ở thành Chu Tân lớn, cũng thể dùng để che chắn.

Nàng thu dọn hành lý ít ỏi của , đẩy cửa bước . Định rời khỏi đây!

Vừa đến cái sân chật hẹp, thấy mái che bên cạnh hai cái xác... , hai ngang dọc. Lạc Dương ngủ dang tay dang chân, một chân gác lên Tiểu Bát tội nghiệp! Tư thế ngủ của hai đúng là khó coi hết chỗ !

Kỷ Vân Thư lắc đầu ngao ngán! Định bỏ luôn. nghĩ ... tuy tối qua tên đụng thương vô duyên vô cớ, cõng về đây một cách khó hiểu, còn coi là câm, nhưng nàng cũng lười so đo, ngược , trong tình cảnh hôm qua còn chỗ dung , đó cũng coi như giúp nàng.

Thế là, nàng lấy ít bạc vụn lặng lẽ đặt lên tấm ván gỗ chỗ Lạc Dương ngủ. Sau đó rời .

Thành Chu Tân lớn, bản địa cũng nhiều, nhưng thương khách qua nườm nượp. Vừa , Kỷ Vân Thư thể hỏi thăm kỹ lưỡng. Dù những nam về bắc cũng gặp qua ít , chừng, thực sự từng gặp Cảnh Dung cũng nên!

Nàng cầm bức tranh hỏi khắp nơi, nhưng ai cũng lắc đầu. Đều ! Đến cuối cùng, cũng chẳng buồn để ý đến nàng nữa. Nàng đành một quán gần đó nghỉ tạm. Đợi khi trong thành đông hơn sẽ hỏi tiếp.

...

Lúc , Lạc Dương và Tiểu Bát dậy thì trời sáng rõ. Lạc Dương trở , suýt lăn khỏi ván gỗ. Bỗng thấy n.g.ự.c thứ gì đó đè lên, cộm đau!

"Hả? Cái gì thế ?" Hắn nheo đôi mắt ngái ngủ dậy. Cúi đầu thấy mấy thỏi bạc vụn.

Oa!

Hắn ngạc nhiên nhặt lên, soi ánh sáng, c.ắ.n thử. Chắc chắn là bạc! Không chứ?

"Trời ơi, trời rơi xuống bạc thật ? Lại còn rơi trúng n.g.ự.c ? Thật giả đây?" Lạc Dương đá Tiểu Bát đang ngủ say một cái để kiểm chứng.

Tiểu Bát đá lăn xuống đất.

"Á! Đau!"

 

Loading...