NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1370: Ngươi Tưởng Thuốc Độc Là Cơm À?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 07:10:48
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở sa mạc , hễ đêm xuống là lạnh thấu xương. Gió lạnh từ các đụn cát thổi tới cứ như mang theo d.a.o băng, thể khiến c.h.ế.t cóng. May mà đều chuẩn , quần áo mang theo đầy đủ. Ba đống lửa cũng nhóm lên.

Kỷ Vân Thư, Lạc Dương và Tiểu Bát cùng một chỗ. Hổ Gia chia đồ ăn cho xong liền hô hào: “Ăn xong thì tranh thủ nghỉ ngơi , mai qua đụn cát phía , nắng thể thiêu c.h.ế.t đấy, ngủ cho ngon , mai còn sức, đừng để xảy chuyện giữa đường."

Mọi đồng thanh đáp ứng. Lạc Dương thì chỉ ậm ừ cho qua chuyện, gặm cái bánh trong tay. Hắn bộ cả ngày, giờ mặt mày phờ phạc, miệng lầm bầm oán trách: “Mới ngày đầu mà mệt c.h.ế.t tiểu gia , còn cả tháng nữa! E là đến nơi, đời nhà ma ."

Tiểu Bát cũng than thở: “Ca, cũng mệt."

"Đều tại cả! Đang yên đang lành há miệng gì? Để đổ t.h.u.ố.c độc ."

"Đệ cũng , nhưng d.a.o kề cổ, sợ quá nhịn mới hét lên mà."

Lạc Dương thật sự hết , mệt đến rã rời, nhét nửa cái bánh còn túi, lăn ngủ. Tiểu Bát đành ủ rũ bên đống lửa tiếp tục gặm bánh.

Kỷ Vân Thư đối diện đưa cho một bầu nước: “Uống chút nước ."

"Cô nương, cô thật." Tiểu Bát tít mắt nhận lấy, ngửa cổ uống ừng ực.

Quên béng mất viên t.h.u.ố.c độc trong miệng là do ai nhét ! Kỷ Vân Thư thấy thằng bé ngây thơ như , trong lòng ít nhiều cũng thấy nỡ, nhưng chuyện nào chuyện đó, giờ lúc mềm lòng.

Lúc , từ xa vọng vài tiếng sói tru. Nghe rợn cả ! Nhóm Hổ Gia bình tĩnh. Ăn cứ ăn, uống cứ uống, ngủ cứ ngủ. Tiểu Bát thì như chim sợ cành cong, sợ mất mật, co rúm , lay mạnh Lạc Dương đang ngủ.

"Ca, sói... sói đến !"

Lạc Dương nheo mắt, lắng tai , đúng là tiếng sói tru, nhưng mệt quá, chẳng còn sức mà chạy nữa, xua tay : “Sói đến thì cũng chẳng chạy , thà chờ c.h.ế.t còn hơn, ngủ, đừng phiền ."

Nói vật .

"Ca?" Mắt Tiểu Bát đảo lia lịa, hai tay bới loạn xạ trong cát, ngờ chạm vật cứng. Lôi xem. Một cái đầu lâu sói đập mắt .

"Á!" Hét lên một tiếng. Nhảy dựng lên. Lao thẳng Kỷ Vân Thư.

Thấy bộ dạng nhát gan của , ồ lên: “Sợ cái gì, chỉ là cái đầu sói thôi mà."

Tiểu Bát : “Có... thể sợ ?"

Kinh thúc đang uống nước : “Tiểu , yên tâm , ở đây đầu lâu chứng tỏ nơi an , sói sẽ đến ."

"Bị ăn còn mỗi cái đầu lâu mà còn an á?" Giọng Tiểu Bát run run.

"Cái hiểu ? Chính vì đầu lâu ở đây chứng tỏ bầy sói từng đến, sói sa mạc trong vài năm sẽ cùng một chỗ để săn mồi c.ắ.n , hơn nữa chúng ở đây còn đốt lửa, sói dám gần ."

Tiểu Bát bán tín bán nghi. Bắt nạt ít học hả? Sói ăn thịt còn phân biệt thời gian địa điểm á?

Kỷ Vân Thư sang , an ủi: “Ngươi gầy thế , cũng chẳng đủ nhét kẽ răng cho sói, yên tâm , c.ắ.n cũng c.ắ.n ngươi ."

"Thật á?"

"Ngươi thể tin."

Hắn nhăn mặt, thà tin còn hơn, lúc mới chỗ cũ, nhưng dọa cho một trận, cũng chẳng còn tâm trạng ăn bánh nữa, bèn xuống bên cạnh Lạc Dương ngủ say như c.h.ế.t từ đời nào.

Một lúc , đều ngủ cả. Ba đống lửa cháy đượm. Hơi lạnh xung quanh xua tan hết, ngủ ngon. Dù cũng đường cả ngày .

Mấy canh giờ , Tiểu Bát đang ngủ say thì túm dậy. Chưa kịp phản ứng, mở mắt bịt miệng.

"Đừng kêu!" Lạc Dương nhỏ tai .

Tiểu Bát vốn giật , giọng Lạc Dương mới la lối. trong lòng thắc mắc. Lạc Dương từ từ buông .

"Ca, gì thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1370-nguoi-tuong-thuoc-doc-la-com-a.html.]

"Suỵt!" Lạc Dương ghé tai : “Muốn t.h.u.ố.c giải ?"

Tiểu Bát gật đầu lia lịa.

"Ca tìm t.h.u.ố.c giải cho ngay đây."

"Thuốc giải? Ở ?"

Lạc Dương chỉ Kỷ Vân Thư đang ngủ: “Tìm ."

"Thuốc giải ở á?"

"Tìm là ngay." Lạc Dương rạp xuống đất, rón rén bò đến bên cạnh Kỷ Vân Thư.

Hắn xoa tay, định lục soát nàng, nhưng tay giơ lên bắt đầu từ ? Dù mặt cũng là một phụ nữ! Lục soát thế e là lắm.

Hắn do dự, đấu tranh tư tưởng một hồi, quyết định liều. Hắn khum tay kiểu hoa lan, cẩn thận vén áo khoác của Kỷ Vân Thư lên. mới vén một tí dừng . Đạo đức nghề nghiệp chút lung lay!

Hắn co rúm , hít sâu một , t.h.u.ố.c giải nhất định lấy về, bèn c.ắ.n răng, tiếp tục lục. Kỷ Vân Thư chẳng t.h.u.ố.c giải gì cả, chỉ tìm ít bạc vụn, bỏ túi luôn.

Kỳ lạ thật, t.h.u.ố.c nhỉ? Chẳng lẽ trong nội y? Hắn vội gạt bỏ suy nghĩ đó, đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu, thể chuyện bỉ ổi đó ? Không !

Bất chợt, ánh mắt dừng đôi mắt và lông mày lộ ngoài của Kỷ Vân Thư. Da trắng nõn! Lông mày thanh tú! Lông mi cong dài! Mày mắt như quả thật . Không khuôn mặt ẩn lớp vải trông thế nào? Hắn tò mò, định vén tấm vải lên xem, nào ngờ gió nổi lên, tàn lửa b.ắ.n mu bàn tay .

Đau đến mức nghiến răng ken két. Vội bịt miệng để phát tiếng. Thấy mắt Kỷ Vân Thư động đậy, thấy tình hình , vội vàng bò về chỗ cũ một cách t.h.ả.m hại.

Tiểu Bát hỏi nhỏ: “Ca, t.h.u.ố.c ?"

"Thuốc cái con khỉ."

"Không thuốc? Vậy c.h.ế.t ?"

Lạc Dương ôm mu bàn tay bỏng đỏ, cau mày.

Tiểu Bát hỏi: "Sao thế?"

"Đệ đừng lo!"

"Ồ."

Lạc Dương xoa tay một lúc lâu, cơn đau mới dịu . Tiểu Bát chằm chằm Kỷ Vân Thư, ánh mắt dừng ở cái túi vải đen nàng mang theo bên , vội huých tay Lạc Dương, hỏi: “Ca, bảo trong cái túi đó t.h.u.ố.c ?"

"Ta lục."

"Thế bảo, cứ đeo cái túi vải đen đó suốt thế? Bên trong là cái gì?"

"Muốn ?"

Tiểu Bát gật đầu lia lịa.

"Đợi cô dậy tự mà hỏi." Lạc Dương xúi giục.

Tiểu Bát lắc đầu quầy quậy: “Không dám , nhỡ cô cho uống t.h.u.ố.c độc thì ?"

"Đệ tưởng t.h.u.ố.c độc là cơm ? Cho ăn hết viên đến viên khác?"

"Dù cũng ."

"Thế thì ngậm miệng ."

Tiểu Bát bịt miệng nữa.

Loading...