NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1371: Vì Tìm Chàng
Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:01:58
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy Lạc Dương tìm t.h.u.ố.c giải Kỷ Vân Thư, nhưng cũng về tay . Hắn tiện tay "cuỗm" một túi bạc vụn! Coi như cũng thắng lớn trở về.
Hắn tung tung túi bạc vụn tay, Tiểu Bát thấy, vội hỏi: “Ca, tiền thế?" Mắt thằng bé sáng rực!
Lạc Dương chỉ tay lên trời, : “Ông trời ban đấy."
Rồi hài lòng nhét túi bạc ngực. Tiểu Bát ngây ngốc lên bầu trời đen kịt, trong đầu đầy dấu hỏi chấm.
Trên trời còn rơi cả bạc xuống ?
Lạc Dương vỗ vai : “Đừng nữa, mau ngủ ."
"Thế ca, ngủ ?"
"Đệ ngủ ."
"Ồ." Tiểu Bát co , ngủ.
Lạc Dương ngẫm nghĩ một lúc, nghĩ cách khác để tìm t.h.u.ố.c giải mới . Hắn qua đống lửa đang cháy rừng rực về phía Kỷ Vân Thư đang ngủ say. Lông mày thanh tú, gương mặt động lòng . Khiến tò mò và mơ tưởng về dung mạo thật của nàng. dù Lạc Dương tưởng tượng thế nào, cũng tin khuôn mặt lớp vải xí đến mức ma chê quỷ hờn.
cũng chỉ gái mới che mặt thôi! Dù cũng sợ dọa sợ c.h.ế.t khiếp.
Hắn thu hồi ánh mắt, thở dài thườn thượt, thầm nghĩ: Trên đường nhất định tìm cơ hội lật tấm vải đó xem thử. Xem rốt cuộc là tiên nữ giáng trần? Hay là xí vô song!
Ngày hôm , trời tờ mờ sáng, Hổ Gia giục dập lửa, thu dọn hành lý để lên đường.
Nghe cồn cát phía là quỷ môn quan của sa mạc Nam Tắc, hễ tối đến là bão cát nổi lên lớn, hơn nữa cồn cát ở đó di chuyển bất cứ lúc nào, thể chôn sống , cho nên qua đó ban đêm chẳng khác nào nộp mạng. Chỉ thể tranh thủ lúc trời sáng mau chóng vượt qua.
Đoàn vội vã lên đường, dám chậm trễ nửa phút. Cuối cùng cũng vượt qua cồn cát đó. Dọc đường, họ còn thấy nhiều xương và xương thú. Chẳng khác nào địa ngục trần gian!
Kỷ Vân Thư luôn cưỡi lưng lạc đà, vì Hổ Gia đặc biệt quan tâm nên ảnh hưởng gì mấy. Còn chuyện Lạc Dương lục soát tối qua nàng , ngay cả bạc vụn mất, nàng cũng chẳng để tâm. Dù ở trong sa mạc , bạc cũng chẳng dùng gì, cứ coi như hôm qua đường đ.á.n.h rơi mất!
Lạc Dương bộ cả buổi sáng, sớm mệt đến mức thở , đột nhiên nhoài lên bên cạnh con lạc đà, ôm lấy chân Kỷ Vân Thư đang thả xuống, mồ hôi nhễ nhại, cả rã rời, thở hổn hển : “Cô nương, cứu mạng với."
Giọng yếu ớt vô lực. Kỷ Vân Thư cúi xuống : “Sao ?"
"Cho... cho nhờ lạc đà một chút , sắp chịu nổi , sắp c.h.ế.t , sắp mất mạng ! Ta mà c.h.ế.t thật thì cô tìm thấy Sa Đà, cũng tìm thấy cô tìm ."
Lạc Dương thở hồng hộc, mặt đỏ bừng. Giờ thực sự mệt đến mức mắt mở lên. Chỉ còn thoi thóp nửa cái mạng. Kỷ Vân Thư thấy như , rốt cuộc cũng đành lòng.
Bèn đồng ý! Nhường lạc đà cho .
Lạc Dương mừng như bắt vàng, cứ như thấy ảo ảnh giữa sa mạc , vui sướng thôi.
Hổ Gia phía gân cổ quát: “Mới thế chịu nổi, khác gì phế vật hả?"
Nếu là ở ngoài sa mạc, Lạc Dương chắc chắn sẽ nuốt trôi cục tức . giờ mạng sắp mất ! Khí phách gì tầm , nam t.ử hán đại trượng phu gì tầm , dẹp hết . Mạng sống quan trọng hơn trời, đó mới là chân lý!
Kệ xác !
Kỷ Vân Thư xuống lạc đà, liền nắm lấy dây cương buộc lưng lạc đà, dồn hết sức bình sinh trèo lên, : “Giờ thà phế vật, thà con cá muối phơi bụng, chứ bộ nữa, chân sắp cát mài lửa ."
Cách chuyện của Lạc Dương luôn khiến buồn . Khóe môi Kỷ Vân Thư ẩn lớp vải đen kìm nhếch lên. Còn Lạc Dương thì rạp cả lên cái bướu lạc đà cao ngất. Trông đúng là giống hệt con cá muối phơi bụng.
Hổ Gia trừng mắt: “Đồ vô dụng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1371-vi-tim-chang.html.]
Loại côn đồ phố chợ thích giở trò vặt vãnh như Lạc Dương xưa nay là loại Hổ Gia ghét nhất.
Kỷ Vân Thư để ý điều , nàng ôm bức tranh trong tay định bộ.
Hổ Gia vội : “Cô nương, cô con lạc đà khác ."
Nàng từ chối khéo: “Không cần , những con lạc đà vốn dùng để chở hàng, ngài nhường một con , cần phiền phức nữa, cũng bộ một chút."
" mà..."
"Hổ Gia yên tâm , đó cũng một bộ từ sa mạc Bắc Tắc đến thành Chu Tân, vấn đề gì , chịu ."
Nghe nàng một băng qua sa mạc Bắc Tắc đến thành Chu Tân, Hổ Gia kinh ngạc: “Cô nương một ?"
Nàng gật đầu.
"Rất ít nữ t.ử thể một băng qua sa mạc Bắc Tắc, thực sự khâm phục cô nương, y thuật cao minh kiên cường như ." Hổ Gia tán thưởng nàng.
Khi định tiếp tục lên đường, Tiểu Bát kêu ca. Hắn bắt chước y hệt, ôm chặt lấy chân Lạc Dương đang thả xuống từ lưng lạc đà, : “Ca, lên lạc đà thì ? Đệ cũng sắp c.h.ế.t , sắp chịu nổi nữa , cảm thấy lửa đốt trong ngực, sắp phun , bây giờ? Có khi nào độc c.h.ế.t nóng c.h.ế.t ?"
Nói òa nức nở. Một thằng con trai lớn tướng mà như khiến bất lực buồn . Kinh thúc vẫn khá thích Tiểu Bát, thấy thằng bé thú vị, thấy nó cũng mủi lòng.
"Nhóc con, con lạc đà chở hai , ngươi cũng lên ."
Mắt Tiểu Bát sáng rực: "Thật ạ?"
"Đương nhiên."
Kinh thúc xách cổ áo lên, ném lên lưng lạc đà, Lạc Dương.
"Bám chắc , đừng để ngã xuống, lúc đó ai cứu ngươi ."
Tiểu Bát " " mấy tiếng, học theo Lạc Dương mệt lả, rạp lên bướu lạc đà. Trông như hai con cá muối đó. Vừa buồn hài hước.
Đoàn xuất phát! Kỷ Vân Thư hề yểu điệu, nàng bộ theo Hổ Gia như một đấng nam nhi. Không than vãn một câu.
Dọc đường , nàng cũng trò chuyện với Hổ Gia. Hóa hạt lưu ly và một thứ khác vận chuyển đến Khúc Khương đều là cống phẩm dâng hoàng cung Khúc Khương. Gần như nửa năm dâng một .
Đương nhiên, Hổ Gia cũng hỏi thăm về nàng: “Cô nương, cô là ở ?"
Người ở ? Bản nàng cũng thấy mâu thuẫn, vốn là Trưởng công chúa Hồ Ấp, nhưng từ nhỏ sống ở Đại Lâm. Cuối cùng suy nghĩ một chút, nàng đáp: “Người Đại Lâm!"
Bởi vì, Cảnh Dung ở , nàng ở đó!
Hổ Gia tò mò hỏi: “Vậy tại Khúc Khương?"
Nàng : "Tìm !"
"Xem đó quan trọng với cô nương, nếu cô cũng sẽ mạo hiểm lớn như , băng qua sa mạc Nam Tắc để đến Khúc Khương."
Nàng mỉm nhẹ, vạn dặm cát vàng mắt : “Người đó quả thực quan trọng với , từ sa mạc Bắc Tắc suốt đến thành Chu Tân, cũng là để tìm ."
"Hóa là ."