NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1375: Tìm Chàng Nơi Chân Trời Góc Bể

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:02
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dọc đường , Kỷ Vân Thư vốn ít và trầm , hành động kỳ lạ đột ngột khiến nhóm Hổ Gia kinh ngạc tột độ. Không hiểu chuyện gì đang xảy !

Kỷ Vân Thư vặn vẹo cánh tay Yêu Nương giữ chặt: “Để tìm , để !"

Giọng điệu gần như van xin.

"Lúc thể để cô ngoài?" Yêu Nương sức khuyên can: “Cô nương, , bên ngoài đang bão cát, cô ngoài là c.h.ế.t chắc, thể để khách của khách điếm Thiên Sát c.h.ế.t ở đây !"

"Buông tay!" Kỷ Vân Thư lúc lọt tai bất kỳ lời khuyên nào, nàng như phát điên, sức lực lớn đến kinh .

Đẩy mạnh Yêu Nương ! Nhân lúc mấy tiểu nhị kịp phản ứng, nàng mở cửa lớn lao ngoài.

Gió rít gào, mà rợn ! Cơn bão cát khổng lồ cũng đang cuồn cuộn ập đến khách điếm! Kỷ Vân Thư thể dùng lý trí để suy nghĩ về sự an nguy của bản , càng thể kiểm soát trái tim tìm Cảnh Dung. Nàng bất chấp tất cả lao ngoài, hình yếu ớt nhanh chóng biến mất trong bão cát bên ngoài. Dần màn đêm nuốt chửng!

Yêu Nương định đuổi theo, nhưng gió cuốn cát vàng từ bên ngoài thốc , nàng giơ tay che mắt, thể bước nổi. Ông chú quản lý khách điếm hét lớn: “Mau đóng cửa ."

Một tiểu nhị hỏi: “Thế cô nương thì ?"

"Cô c.h.ế.t thì để cô c.h.ế.t , thể liên lụy đến tính mạng của tất cả chúng ."

" !" Tiểu nhị đang định đóng cửa, một bóng đột nhiên lao vút qua khe cửa ngoài.

"Này!" Gọi cũng !

Trơ mắt bóng đó cũng biến mất trong màn đêm. Yêu Nương cau mày, vẻ mặt thất sắc, : “ là lũ chán sống."

Kỷ Vân Thư lao ngoài, bão cát xung quanh càng lúc càng lớn, nàng đuổi theo hướng đám tên áo đen rời lúc nãy, nhưng bước chân ngày càng nặng nề, từng hạt cát vàng quất như d.a.o cắt, nàng nheo mắt , chỉ thấy mắt ngày càng tối sầm, mất phương hướng, cơ thể dường như cũng đang ngừng chìm xuống.

Nàng hét lớn: “Cảnh Dung, là ? Tại rõ ràng còn sống mà chịu gặp ? Cảnh Dung..."

Hét hét ! Cho đến khi kiệt sức. Cơ thể vô lực của nàng ngã sấp xuống, lòng bàn tay cát mài đau rát, mắt thấy cơ thể sắp cơn bão cát khổng lồ nuốt chửng.

lúc ...

Trên cánh tay đột nhiên truyền đến một lực kéo, kéo nàng dậy khỏi mặt đất. Ôm chặt lòng. Che chắn gió cát đang ngừng thổi tới.

Lạc Dương gào lên mắng: “Cô điên ? Không sống nữa ? Bão cát sẽ nuốt chửng cô còn mảnh xương nào đấy."

Nàng yếu ớt vô lực, dựa lòng , nước mắt lưng tròng, đến đau lòng. Nghe tiếng đó, tim Lạc Dương mềm nhũn! Dù trong lòng bực tức đến cũng tan biến hết.

"Được , cần tìm ai, nhưng cô thể đùa giỡn với mạng sống của , mau theo về."

Hắn kéo tay nàng, lôi nàng về phía khách điếm. gió cát càng lúc càng lớn, mỗi bước , cơ thể lún sâu xuống.

Kỷ Vân Thư đỏ hoe mắt, : “Ngươi tự về , cần lo cho nữa."

"Ta mạo hiểm lớn thế tìm cô, nếu về tay , sẽ c.h.ế.t , nếu đưa cô về , chính là hùng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1375-tim-chang-noi-chan-troi-goc-be.html.]

Thằng nhóc lúc nào cũng thiếu nghiêm túc. Hắn kéo tay nàng vất vả bước , nhưng cả hai đều cơn bão cát cho kiệt sức. Lạc Dương luôn coi mạng sống quan trọng hơn trời, vì cứu Kỷ Vân Thư coi như phá lệ. c.h.ế.t, càng thể cơn bão cát nuốt chửng, thế thì mất mặt quá!

May mà trời thương! Hổ Gia dẫn của kịp thời xuất hiện.

"Ở đây, nhanh, đưa họ về!"

Mấy lao , dìu hai nhanh chóng thoát khỏi bão cát. Trở về khách điếm. Hú hồn hú vía!

Mọi trong khách điếm đều toát mồ hôi hột. Yêu Nương vội sai đóng cửa lớn , dùng cột chống chặt. Mọi cát, nhếch nhác vô cùng.

Kỷ Vân Thư dìu xuống, nàng thở dốc ngừng, mắt vẫn đỏ hoe, ánh mắt đờ đẫn. Lạc Dương thì như đống bùn nhão, vật đất. Há miệng thở hồng hộc.

Tiểu Bát hốt hoảng chạy tới, òa lên: “Ca, sợ c.h.ế.t khiếp, tưởng c.h.ế.t ở ngoài chứ! May mà , nếu c.h.ế.t thì thế nào?"

"Khóc cái gì mà ? Ta c.h.ế.t ." Lạc Dương dậy, phủi cát , xoa đầu Tiểu Bát : “Mạng ca ca lớn lắm, yên tâm ."

"Sau đừng chuyện ngốc nghếch thế nữa, lỡ bão cuốn thì tìm xác cũng thấy ."

"..." Lạc Dương cạn lời, nhất thời gì. Đành chuyển ánh mắt lo lắng sang Kỷ Vân Thư.

Người phụ nữ đó thất thần, vẻ mặt đau khổ. Chỉ là nghĩ mãi , rốt cuộc nàng tìm ai? Mà thể cần mạng sống!

Yêu Nương thấy họ an trở về cũng yên tâm, trao đổi ánh mắt với Hổ Gia, với Kỷ Vân Thư: “Cô nương, cô chứ?"

Nàng im lặng , nước mắt cứ tuôn rơi ngừng. Thấy , Yêu Nương đành với Hổ Gia: “Ta dìu cô lên lầu ."

Hổ Gia: "Làm phiền nàng ."

"Cô nương của ngài thì đừng khách sáo."

Yêu Nương dìu Kỷ Vân Thư lên lầu. Sắp phòng, Kỷ Vân Thư dừng bước, : “Cô cần đưa ."

"Cô thực sự chứ?"

"Không , đa tạ."

Nàng đẩy cửa , đóng cửa . Yêu Nương trong lúc cửa mở, dường như thấy thứ gì đó bên trong? Ánh mắt trầm xuống! rốt cuộc vẫn gõ cửa hỏi, mà xuống lầu, xử lý đống hỗn độn bên .

Trong phòng, Kỷ Vân Thư dựa lưng cửa, cảm xúc mãi mới bình . Nàng bước đến bên giường, khẽ vén chăn lên, đàn ông giường. Người đàn ông đeo mặt nạ đó xông khách điếm Thiên Sát chính là để tìm .

Nàng nghĩ mãi , nếu Cảnh Dung còn sống, tại đến tìm nàng? Tại suốt ba năm trời, bặt vô âm tín?

Trong đầu nàng đầy rẫy những câu hỏi, nỗi đau trong lòng cũng bóc trần từng lớp, đau đến mức nàng kìm thụp xuống đất co rúm , ôm chặt lấy đầu gối. Nước mắt ngừng rơi! Chỉ cần nhắm mắt , ánh mắt quen thuộc đó hiện lên trong đầu. Không thể xua .

Cảnh Dung, rốt cuộc ? Ba năm qua, rốt cuộc trải qua những chuyện gì mà rõ ràng còn sống chịu đối mặt với ? Chàng , vẫn luôn tìm , tìm nơi chân trời góc bể!

 

Loading...