Cứ tưởng Yêu Nương sẽ lấy mạng Ôn Ngọc, ngờ nàng nhiệt tình đến thế. Ôn Ngọc chắc cũng sự nhiệt tình cho choáng váng, khuôn mặt tái nhợt hiện lên vô "dấu chấm hỏi".
Hắn vội : “Ta sợ nếu còn ở đây sẽ gây rắc rối cho các vị."
"Yêu Nương sợ nhất là ai gây rắc rối cho đấy! Huống hồ nếu bọn chúng đến, sẽ băm vằm bọn chúng mồi nhắm rượu."
"..."
"Được , cứ quyết định ."
Ôn Ngọc đương nhiên khó từ chối, hiện tại đang thương, bão cát bên ngoài vẫn tan hẳn, hơn nữa của đều c.h.ế.t, sa mạc Nam Tắc rộng lớn như , một khi ngoài, chỉ dựa sức một , chắc chắn sẽ c.h.ế.t. Hắn bây giờ tìm cách sống sót rời khỏi sa mạc , chỉ cần , việc sẽ dễ giải quyết.
Hắn cúi : “Đại ân đại đức hôm nay, Ôn Ngọc ngày nhất định báo đáp."
"Nếu báo đáp, chi bằng lấy báo đáp ." Trên mặt Yêu Nương ửng lên ráng hồng.
"..." Ôn Ngọc khó xử.
Nào ngờ Yêu Nương bỗng bật , : “Được , đùa với thôi, đúng , chắc ăn gì nhỉ? Nhìn vết thương chắc nghiêm trọng lắm, kim sang d.ư.ợ.c thượng hạng đây, lấy cho ngay."
"Đa tạ."
Yêu Nương mỉm , ánh mắt dịu dàng tột độ, nàng sang khoác tay Kỷ Vân Thư, : “Cô nương, căn phòng nhường cho vị công t.ử ở, tìm phòng khác cho cô, thấy thế nào?"
Kỷ Vân Thư : "Sao cũng ."
"Vậy , đưa cô xem phòng."
Nói kéo Kỷ Vân Thư ngoài, khi còn đóng cửa .
Yêu Nương dẫn nàng đến một căn phòng sạch sẽ khuất nẻo. Phòng ốc gọn gàng, cái gì cần cũng . Hơn nữa còn yên tĩnh!
Kỷ Vân Thư là thông minh, nàng lý nào ý đồ của Yêu Nương, cũng định vòng vo, càng định giả ngốc, bèn Yêu Nương đang dựa khung cửa, thẳng: “Cô định lấy mồi nhử?"
Yêu Nương ngẩn : "Hả? Cô nương ?"
"Cô rõ, chỉ cần còn ở đây, đám tên áo đen tối qua chắc chắn sẽ , cô đưa đến căn phòng hẻo lánh , chẳng qua là đến lúc đó gây thêm phiền phức cho cô."
Yêu Nương ánh mắt sắc , uốn éo , hất cằm lên : “Cô nương quả là thông minh!"
Kỷ Vân Thư nhắc nhở nàng : “Đám xuất hiện tối qua ai nấy đều là cao thủ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1377-co-dinh-lay-han-lam-moi-nhu.html.]
"Người của khách điếm Thiên Sát cũng ăn chay!" Trên khuôn mặt quyến rũ của Yêu Nương thoáng hiện vẻ tàn nhẫn, : “Nếu đám tối qua bão cát cuốn thì nhất định sẽ tìm , bọn chúng quậy khách điếm Thiên Sát của tan hoang, đập hỏng bao nhiêu đồ đạc, bắt nạt đến đầu Yêu Nương mà còn phủi m.ô.n.g bỏ ? là mơ! Cho nên mối thù trả."
Kỷ Vân Thư hỏi: “Vậy cô định thế nào?"
"Cái cần cô nương bận tâm, tóm tối nay cô cứ ngoan ngoãn ở trong phòng , đến lúc đó, dù bên ngoài xảy chuyện gì, cô cũng đừng ngoài là , kẻo như tối qua, thấy ai đó như phát điên lao cản trở chúng , lỡ để sổng đám đó, chẳng thiệt to ?" Yêu Nương cau mày.
Nếu đám đó tối nay thực sự đến, đàn ông đeo mặt nạ đó xuất hiện ? Trong lòng Kỷ Vân Thư rối bời. Vừa lo âu thấp thỏm. Lại vô cùng mong đợi.
Yêu Nương thấy nàng suy nghĩ đến thẫn thờ, bèn : “Tóm những gì cần hết , cô nương nhất nên lọt tai. Ta đưa cơm, đưa t.h.u.ố.c cho vị công t.ử đây."
Nói xong liền tươi rói, uốn éo cái eo rắn nước bỏ .
Kỷ Vân Thư ngẩn ngơ trong phòng một lúc lâu, bỗng tiếng gõ cửa. Mở xem, hóa là thằng nhãi Lạc Dương! Hắn bưng mấy đĩa thức ăn và một bình rượu. Đi . Vừa hỏi: “Nghe cô đổi phòng , phòng ?"
Sau đó đặt cơm canh xuống, khách sáo xuống, chân quen thói gác lên ghế. Nghiêng đầu, liếc mắt, cái tư thế đó gợi đòn hết chỗ .
Kỷ Vân Thư thực chút đổi cách về . Hôm qua, nếu Lạc Dương mạo hiểm lao bão cát cứu , nàng chắc chắn bão cát cuốn , trôi dạt về , khi xương cốt còn!
Nàng cơm canh mặt, một câu: "Đa tạ!"
Lạc Dương vẻ mặt dửng dưng: “Chỉ là bưng cơm thôi mà? Ta tiện đường, chứ ai thèm bưng bê cho cô?"
Ca, hình tượng cao lớn xây dựng sụp đổ trong nháy mắt !
Kỷ Vân Thư cảm ơn chuyện , nàng : “Ta chuyện hôm qua."
"Ồ, còn tưởng chuyện gì." Lạc Dương vẻ mặt dửng dưng, xua tay : “ cô đừng hiểu lầm nhé, hôm qua thực lòng cứu cô , chỉ lo cô mà c.h.ế.t thì ai đưa t.h.u.ố.c giải cho Tiểu Bát? Tiểu Bát sợ c.h.ế.t nhất, hơn nữa chỉ một là nó, nó mà c.h.ế.t, cũng sẽ đau lòng buồn bã, cho nên mới lao cứu cô."
"Bất kể ngươi thế nào, bất kể xuất phát từ lý do gì, tính cách của ngươi như vẻ bề ngoài, ngươi chỉ là ..."
Lời "cảm động" của Kỷ Vân Thư mới một nửa ngắt lời. Lạc Dương chỉ đĩa thịt hỏi: “Này, bảo cô còn ăn ? Ta vất vả lắm mới tiểu nhị bưng bê cho cô một , cô mà ăn thì ăn đấy, dù cũng no, định tráng miệng thêm tí nữa!"
Hự! là A Đấu đỡ nổi!
Kỷ Vân Thư thầm lắc đầu: "Ngươi ăn thì ăn ."
"Vậy bưng về phòng ăn đây!" Lạc Dương bưng đĩa thịt luôn.
Ra khỏi cửa, Lạc Dương đầu , một cái. Lúc mới vui vẻ bỏ ! Vì tầng một khách điếm đập phá, chỉ thể ăn cơm trong phòng , ít cũng oán hận đám tên áo đen trời đ.á.n.h tối qua, vốn trong sa mạc lâu, chỉ mong ăn ngon ngủ kỹ, giờ quậy thế , ai nấy đều hoang mang. Khổ nỗi bão cát bên ngoài tan, .
Ra khỏi phòng Kỷ Vân Thư, Yêu Nương liền bếp, đổi hẳn vẻ yểu điệu lúc , gân cổ gào to với đám tiểu nhị: “Mọi cho kỹ đây, mà đám tên áo đen tối qua tìm hiện đang trốn trong khách điếm chúng , cơm ngon rượu say hầu hạ cẩn thận, còn trông chừng cho kỹ, đừng để mất, chỉ cần ở đây, đám đó sẽ , các ngươi bố trí khắp nơi trong khách điếm, tối nay chúng sẽ 'bắt ba ba trong chum', cho đám sống c.h.ế.t đó thấy, của khách điếm Thiên Sát dễ chọc ."