NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 138: Cảnh Huyên?

Cập nhật lúc: 2025-12-07 03:22:06
Lượt xem: 262

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang phu nhân quá tin tưởng cô ! Hơn nữa dường như bà chắc chắn Kỷ Vân Thư sẽ giúp.

Kỷ Vân Thư cầm phong thư tay đặt lên bàn, đẩy về phía Giang phu nhân. Trên đó chỉ vỏn vẹn vài câu, mà địa chỉ tửu lầu chiếm một nửa chữ.

Ánh mắt cô chuyển từ phong thư sang Giang phu nhân, hỏi: "Bà rốt cuộc những gì?"

Giang phu nhân trưng bộ mặt điều kiện: "Nếu Kỷ thể giúp tìm tung tích Thủy Tinh, phá vụ án , sẽ cho ngài ."

"Đây coi là giao dịch ?"

"Tùy ngài hiểu thế nào cũng ."

Phải , tính toán chi li như Giang phu nhân tất nhiên sẽ giữ một con bài. Tuy nhiên, điều thực sự khiến lòng Kỷ Vân Thư khẽ động.

Thấy cô chút do dự, Giang phu nhân tiếp: "Ta Kỷ thích Kinh thành, càng dấn sâu vòng xoáy nơi đây. thông minh như ngài chẳng lẽ nên đại sự ? Thật sự cam tâm chỉ một con cá chép vàng trong ao nhỏ ư?"

Cá chép vàng? Không, cô chỉ một đóa sen trong hồ! Hạ sương, đông tuyết!

Khẽ hé môi nhạt, cô vươn ngón tay thon dài nâng bình rượu, rót hai ly, cầm một ly hướng về phía Giang phu nhân.

: "Tại hạ vẫn nên kính Giang phu nhân một ly."

Dứt lời, cô uống cạn một , đặt ly xuống, dậy phủi nhẹ vạt áo.

"Cáo từ."

Chuẩn rời ! Ngay đó, Giang phu nhân gọi giật : "Chẳng lẽ thực sự chuyện về Lâm Kinh Án?"

Bước chân cô khựng , nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên nhàn nhạt: "Nếu bà thì , nếu , tại hạ cũng sẽ ép."

"Ngài đến Kinh thành vốn là để giúp Dung Vương tra Lâm Kinh Án, thì ngại gì tra thêm một vụ án nữa? Chỉ cần ngài giúp tìm Thủy Tinh, sẽ kể cho ngài tất cả những gì thấy và mười bốn năm . Ta đảm bảo sẽ giúp ích nhiều cho việc ngài tra Lâm Kinh Án."

"Ta dựa mà tin bà?"

Kỷ Vân Thư , thẳng .

Giang phu nhân ánh mắt lóe lên sự tự tin khi nắm bắt lòng , bước gần Kỷ Vân Thư vài bước, : "Nếu Kỷ tin thì chẳng đến đây khi thư của ."

Bức thư đó như một miếng mồi Giang phu nhân thả để câu con cá lớn là Kỷ Vân Thư. Kết quả hiển nhiên, Kỷ Vân Thư thực sự xuất hiện.

Tuy nhiên...

"Giang phu nhân, một điểm bà đúng, tại hạ thực sự thích Kinh thành. Vụ án mất tích giúp bà."

Lời thốt khỏi miệng Kỷ Vân Thư, Giang phu nhân vội vàng : "Sao nhớ vị Kỷ ở Cẩm Giang đỏ mắt khi A Ngữ c.h.ế.t, dù gian nan hiểm trở cũng dốc lực tra rõ vụ án hề liên quan đến cơ mà?"

Cái mũ cao Kỷ Vân Thư đội vẻ rộng! Bản lĩnh ép của Giang phu nhân từ cứng rắn chuyển sang chút tình cảm.

Kỷ Vân Thư chỉ chua chát: "Đây là Kinh thành, Cẩm Giang."

"Kỷ ..."

"Ta lo nổi chuyện thiên hạ, chuyện thiên hạ cũng đến lượt lo. Tại hạ chỉ xuất là một họa sư nhỏ bé, vụ án cũng đến lượt nhúng tay."

, cô tư cách gì mà nhúng tay? Nghĩ thôi thấy thể nào!

Gương mặt Giang phu nhân thoáng thất vọng, khẽ thở dài.

"Đã là thái độ của Kỷ kiên quyết như , , cũng ép ngài nữa. Có điều, những chuyện về Lâm Kinh Án e rằng cũng sẽ bao giờ ."

"Tùy ý."

Hai chữ hờ hững thốt từ đôi môi đỏ mọng. Kỷ Vân Thư mở cửa, bước một chân ngoài.

Phía ...

"Mặt của Kỷ ?" Nghi vấn kìm nén trong lòng Giang phu nhân cuối cùng cũng bật thốt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-138-canh-huyen.html.]

Kỷ Vân Thư đặt tay lên cửa, mắt thẳng phía , khóe miệng vương nụ nhạt đến mức khó nhận . Cô : "Người thường , mặt sinh tám , mỗi mỗi khác, tướng mạo tại hạ đổi gì lạ ?"

Rầm ...

Cửa đóng !

Giang phu nhân trong phòng tức đến xanh mặt, ngờ Kỷ cứng đầu chịu theo. Tay trái bà nắm chặt thành quyền đ.ấ.m nhẹ xuống bàn, cầm phong thư lên. Trên đó chỉ : Nếu về Lâm Kinh Án, hãy đến tửu lầu Hằng Bình gặp mặt. Ký tên: Giang phu nhân!

Tờ giấy trong tay bà dần vo tròn thành một cục, ném mạnh xuống đất.

"Kỷ , ngài nên tin ."

...

Kỷ Vân Thư xuống lầu một thì đụng hai đang vội vã lên. May mà cô bám cột gỗ bên cạnh, nếu ngã chổng vó .

"Đi kiểu gì thế? Không mắt ?" Kẻ đụng to mồm .

Lý Thời Ngôn mặt đầy giận dữ "nam tử" đeo nửa chiếc mặt nạ mặt. Kỷ Vân Thư liếc một cái, hóa là cái đuôi bám theo cô. Lười đôi co, cô cụp mắt định bỏ thì vai bất ngờ Lý Thời Ngôn túm lấy.

"Ngươi câm ? Đụng trúng luôn ?"

"Buông tay."

"Hóa câm ? Buông tay? Bản công t.ử ngươi đụng trúng thế , ngươi một câu xin cũng ?"

Định ăn vạ ? Kỷ Vân Thư , ánh mắt lạnh lùng sắc bén.

"Nếu tại hạ nhớ nhầm thì đụng trúng là công t.ử đây mới chứ?"

"Ta..."

Lý Thời Ngôn cứng họng, bắt gặp ánh mắt chút quen thuộc , bao nhiêu lửa giận bỗng chốc tan biến. Kỷ Vân Thư gạt tay Lý Thời Ngôn khỏi vai , định rời thì vươn "ma trảo" về phía cô.

chạm vai Kỷ Vân Thư thì một ngọn roi quất tới. May mà Lý Thời Ngôn tránh kịp, nếu cánh tay roi quất rách da chảy m.á.u .

" là loại vô gì cũng , rõ ràng tự đụng trúng còn lôi kéo buông, đúng là đồ khốn nạn."

Chỉ thấy một cô nương mặc áo xanh, tay cầm roi đỏ, tóc đen như mực nửa búi nửa xõa. Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, trang điểm hoa mai tinh tế trông như đóa sen xanh mới nở. Môi nhỏ mũi cao cộng thêm đôi mắt to tròn linh động, trời sinh hợp với khuôn mặt vô cùng. Là một mỹ nhân tiêu chuẩn!

Chỉ điều trong đôi mắt ngây thơ mang vẻ ngạo mạn, cằm hất lên bước tới.

Lý Thời Ngôn tức điên, dám dùng roi quất thì cô nương đầu tiên.

"Cô là ai?" Hắn quát hỏi.

"Ta?" Cô nương chỉ ngón trỏ thon dài , khóe miệng đắc ý kiêu kỳ.

Lý Thời Ngôn cũng là công t.ử nhà quan kiêu ngạo, đúng là kẻ tám lượng nửa cân. Hắn hừ một tiếng bước tới hai bước, chằm chằm cây roi trong tay cô nương, : "Hỏi cô đấy."

Cô nương cuộn từng vòng roi , hất cằm ngạo nghễ: "Ta sợ tên ngươi sẽ sợ đến mức quỳ xuống đất gọi một tiếng bà cô đấy!"

"Khẩu khí lớn thật!" Lý Thời Ngôn khinh thường.

Cô nương khó chịu, chỉ : "Ngươi cái gì?"

"Ta , cái dạng như cô mà đòi gọi là bà cô ? Cô là ai ?"

"Ta thèm quản ngươi là ai? Dám coi thường ? Ta quất cho ngươi cha gọi bây giờ."

Nói xong, ngọn roi trong tay vung mạnh về phía Lý Thời Ngôn. Hắn cũng chuẩn tinh thần đỡ roi, nhưng may là roi mới vung nửa đường một bàn tay bắt lấy.

Nhìn theo bàn tay đó, thấy gương mặt lạnh lùng của Cảnh Dung đang cô nương mặt với ánh mắt "chỉ tiếc rèn sắt thành thép".

Hắn quát lớn: "Cảnh Huyên, loạn."

Cảnh Huyên?

 

Loading...