Tiểu Bát hét lên: “Ca, mau qua đây , nắng thế c.h.ế.t đấy."
Lạc Dương vội vàng thu dòng suy nghĩ, mới nhận da sắp bong tróc vì nắng, vội chui gầm bụng lạc đà. Cũng may sa mạc nắng to nhưng gió cũng lớn!
Ôn Ngọc nghỉ ngơi một lúc, sắc mặt khá hơn nhiều. Chỉ là bụng cứ kêu ùng ục. Trông thật t.h.ả.m hại!
Lạc Dương suy tính một chút, huých tay : “Ngươi đỡ ?"
"Chưa c.h.ế.t ."
"Hừ!" Lạc Dương thầm, quyết định đưa nốt nửa cái bánh bao lúc nãy cho : “Ăn ăn ."
Lương tâm trỗi dậy! Ôn Ngọc nhận.
"Sao thế? Sợ độc ? Đây là nửa cái ngươi ăn dở mà."
"Ngươi cho ăn no ?"
"Không ăn? Thế vứt đấy!"
Ôn Ngọc liền cầm lấy cái bánh bao ăn ngấu nghiến. Lạc Dương , trong lòng bỗng tò mò, hỏi: “ , đám đó g.i.ế.c ngươi?"
"..."
"Hỏi ngươi đấy!"
"..."
"Ta thắc mắc mãi, đám g.i.ế.c ngươi chạy sa mạc gì, lỡ xảy chuyện gì kẹt trong cái sa mạc ch.ó ăn đá gà ăn sỏi chẳng tự đào mồ chôn !"
Ôn Ngọc mở miệng, tiếp tục ăn bánh bao.
"Chẳng lẽ ngươi nợ tiền nên họ mới truy sát ngươi?"
Tiểu Bát vội : “Chắc chắn , chúng cũng nợ tiền khác mà, thấy ai đến g.i.ế.c chúng !"
Lạc Dương gật đầu: “Có lý! vì tiền thì chắc chắn là vì tình!"
Giọng điệu chắc nịch. Ôn Ngọc vẫn tiếp lời.
Lạc Dương bèn nghiêm túc phân tích, chỉ Ôn Ngọc đang sa sầm mặt mày : “Ta thấy nhé! Chắc chắn ngươi nhục đại tiểu thư nhà quyền thế nào đó nên họ mới đòi mạng ngươi, đúng ?"
"..."
"Nhìn ngươi cũng đắn, ngờ chuyện đồi bại như , đúng là bằng cầm thú."
Ôn Ngọc nhịn hết nổi: “Ai bằng cầm thú? Ôn Ngọc nếu thực sự phụ nữ, khối xếp hàng dâng hiến cho ."
"Ui chao ui chao, khẩu khí lớn nhỉ, đừng tưởng cái mã ngoài mà lên mặt với , tiểu gia chẳng qua là đen một tí thôi, chứ thì cũng mạo tỷ Phan An đấy!"
"Ha ha."
" thật nhé! Nếu vì tiền, cũng vì tình? Vậy là vì cái gì? Chẳng lẽ... là thù sâu như biển? Thù diệt môn?"
Lời đoán mò vô tình của Lạc Dương khiến sắc mặt Ôn Ngọc trầm xuống ngay lập tức. Lạc Dương để ý, vẫn tiếp tục tự phân tích: “Nếu đúng là thù diệt môn, thì hoặc là diệt cả nhà ngươi, hoặc là ngươi từng g.i.ế.c cả nhà nên họ mới đến báo thù! Cái ân oán giang hồ đúng là kể mãi hết, c.h.é.m chém g.i.ế.c g.i.ế.c ích gì? G.i.ế.c vài là vui , thật hiểu nổi đám các ngươi..."
Hắn lải nhải một tràng dài.
"Câm miệng!" Ôn Ngọc quát lên, trong mắt lóe lên sát khí, chằm chằm Lạc Dương lạnh lùng : “Ngươi còn một loại nữa !"
"Còn một loại nữa? Ngoài vì tiền, vì tình và thù diệt môn còn gì nữa?"
"Có kẻ giữ mồm, c.h.ế.t vì nhiều!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1386-dung-la-hai-doa-hoa-ky-la-no-giua-sa-mac.html.]
Nói cách khác là - Tự tìm đường c.h.ế.t!
Lạc Dương phản ứng , túm lấy cổ áo : “Ngươi dám móc ! Xem là chán sống thật ."
Ôn Ngọc hai tay trói, nắm chặt nắm đấm.
Thấy , Tiểu Bát vội can ngăn: “Ca, thôi , cũng chỉ mồm thôi mà."
"Hừ!" Lạc Dương buông , kìm nén cơn giận, cảnh cáo: “Đừng tưởng tiểu gia sách thì ngươi bóng gió. Loại như ngươi, suốt ngày lầm lầm lì lì, tâm cơ thâm sâu! Ta moi t.i.m gan phèo phổi ngươi bán là với ngươi lắm !"
Trong mắt chỉ tiền! Ôn Ngọc nhẫn nhịn. Hai đều bình tĩnh một chút, cơn giận cũng dần tan!
Tiểu Bát bỗng hỏi: “Ca, nếu trúng độc, cứu Kỷ cô nương ?"
Quả là một câu hỏi mang tính triết học! Thực dọc đường , Tiểu Bát hỏi nhiều nhưng đều nuốt xuống.
Lạc Dương câu hỏi , bỗng im lặng, trong lòng dấy lên những gợn sóng, mâu thuẫn cộng thêm dằn vặt ùa tới, khiến cổ họng nghẹn thốt lên lời. che giấu giỏi.
Một lúc lâu mới : “Đương nhiên là , thì dây vũng nước đục gì? Chúng về thẳng thành Chu Tân là , ai ngu ngốc chui đầu sa mạc tìm c.h.ế.t chứ."
Tiểu Bát vui mừng khôn xiết: “Ca, với thật, đợi giải độc, nhất định sẽ báo đáp t.ử tế, phụng dưỡng đến già, lo hậu sự cho ."
Lạc Dương xoa đầu : “Có lương tâm đấy, ca thương uổng công."
là hai đóa hoa kỳ lạ nở giữa sa mạc!
Ôn Ngọc cuộc đối thoại của họ, dè dặt hỏi Tiểu Bát: “Ngươi trúng độc?"
Tiểu Bát gật đầu: “Phải, nhưng t.h.u.ố.c giải ở chỗ Kỷ cô nương, nên chúng bắt buộc tìm thấy cô , nếu độc phát tác sẽ c.h.ế.t."
Bàn tính trong lòng Ôn Ngọc bỗng gảy tanh tách, nghiêm túc : “Ta một cuộc giao dịch với các ngươi thế nào?"
"Giao dịch?"
"Thúc phụ là Dược vương nổi tiếng ở Khúc Khương, đời độc nào ông giải , nếu các ngươi thể đưa an đến Yến Kinh, thúc phụ nhất định sẽ giải độc cho ngươi, còn hơn là các ngươi tìm trong sa mạc chứ?"
"Thật ?" Mắt Tiểu Bát sáng rực!
Lạc Dương vội ấn xuống: "Đừng mắc lừa !"
Ôn Ngọc: “Những lời đều là sự thật."
"Ta dựa mà tin ngươi? Ngươi đừng hòng dụ dỗ bọn đưa ngươi đến Yến Kinh."
"Lỡ như các ngươi tìm thấy cô nương thì ? Chẳng lẽ định chờ c.h.ế.t? Ôn Ngọc lời giữ lời, thúc phụ là Dược vương thánh thủ, thể đảm bảo ông tay chữa trị, còn tặng ngàn vàng, đảm bảo các ngươi vinh hoa phú quý cả đời!"
Ngàn vàng! Tim Lạc Dương đập thình thịch, cám dỗ lớn quá. ...
"Nói miệng bằng chứng!"
"Vậy ngươi thế nào mới chịu tin lời ?"
"Ngươi gì cũng tin!" Lạc Dương lý trí phân tích: “Rủi ro quá lớn! Hơn nữa, bọn là Hồ Ấp, ngươi là Khúc Khương, ở giữa chỉ cách sa mạc rộng lớn mà còn cách lớp da bụng dày, Khúc Khương bội tín bội nghĩa, là những kẻ gian trá tiểu nhân nổi tiếng Nam Thổ, ai nấy trán đều khắc chữ 'tiện', mà tin ngươi thì là ma! Hơn nữa, ai dám đảm bảo lỡ đến Yến Kinh, ngươi báo thù, g.i.ế.c cả và Tiểu Bát thì , chẳng lỗ to ? Cho nên, vụ ăn !"
Từ chối thẳng thừng!
Ôn Ngọc định thêm gì đó, Lạc Dương chặn họng: “Ngươi đừng nữa, nhiều vô ích!"
"..." Ôn Ngọc cũng thực sự hết cách!
Lúc , hoàng hôn buông xuống. Cái nắng gay gắt cũng dần tan biến...