NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1396: Nàng ấy là ai?

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:23
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Chí gục t.h.i t.h.ể vợ lâu. Dân chúng bên ngoài công đường cũng bắt đầu bàn tán về phận của Kỷ Vân Thư.

"Cô nương giỏi thật đấy!"

"Nàng rốt cuộc là ai? Sao nhiều như , còn giỏi hơn cả Chu ngỗ tác."

"Nếu đại phu thì là ngỗ tác."

"Làm gì nữ ngỗ tác?"

"Vậy là đại phu."

"Nếu là đại phu còn bảo mời đại phu đến khám vết thương c.h.ế.t!"

"Vậy... nàng là ai?"

...

Mọi xì xào bàn tán, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi.

Trong đám đông, hai đàn ông ăn mặc sang trọng đó từ lúc mới thăng đường. Người đàn ông vẻ ngoài chững chạc, điềm tĩnh, ba mươi tuổi, dáng thẳng tắp, cường tráng, hẳn là luyện võ lâu năm. Ánh mắt sắc bén của luôn dõi theo Kỷ Vân Thư.

Ban đầu tưởng cô gái đó chỉ bừa để thoát tội. Không ngờ là một nhân vật lợi hại! Không chỉ rửa sạch tội danh cho mà còn tìm hung thủ thật sự. Vụ án lớn, nếu điều tra kỹ lẽ cũng . thể tìm chân tướng trong thời gian ngắn như , cô gái tuyệt đối tầm thường.

Hơn nữa nàng hiểu nhiều! Còn dáng quan hơn cả quan, dáng ngỗ tác hơn cả ngỗ tác. Một nhân tài như từng gặp. Nhất thời cảm thấy tò mò.

Người đàn ông phía khẽ hỏi: "Công tử, bây giờ tìm Lý đại nhân luôn ạ?"

Người đàn ông : "Bây giờ trong công đường đang bận, tạm thời đừng góp vui."

"Vậy...?"

"Về khách điếm , lát nữa ."

"Vâng."

Người đàn ông Kỷ Vân Thư, khóe miệng khẽ nhếch lên, đó xoay rời .

Trên công đường, huyện thái gia tuy thở phào vì phá án xong, nhưng cũng liên tục thở dài chân tướng vụ án. Cuối cùng ông phất tay lệnh: "Người , tội phạm Lưu Chí nhận tội, giam đại lao ngay lập tức, chờ ngày xét xử."

"Vâng!"

Quan sai áp giải Lưu Chí đang nức nở xuống. Thi thể c.h.ế.t cũng khiêng !

Huyện thái gia Kỷ Vân Thư vẫn đang quỳ đất: "Chân tướng rõ, chuyện liên quan đến ngươi."

"Tạ ơn đại nhân!"

Huyện thái gia đập kinh đường mộc: "Bãi đường!"

Hai bên quan sai đồng thanh hô "Uy vũ". Dân chúng vây xem bên ngoài cũng dần tản .

Kỷ Vân Thư và Chu ngỗ tác cùng dậy. Chu ngỗ tác cũng tò mò về nàng, định mở miệng hỏi gì đó thì lời của huyện thái gia chặn : "Lão Chu, ngươi về ."

"Vâng, tiểu nhân xin cáo lui."

Chu ngỗ tác lui khỏi công đường. Kỷ Vân Thư cũng định rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1396-nang-ay-la-ai.html.]

Nào ngờ huyện thái gia gọi giật nàng : "Cô nương dừng bước."

"Không đại nhân còn việc gì?"

"Trí nhớ bản quan lắm, ngươi... nãy ngươi ngươi tên gì nhỉ?"

"Dân nữ Kỷ Vân Thư."

", Kỷ Vân Thư, bản quan nhớ ." Huyện thái gia chuyện vẫn yếu ớt, hai câu thở dốc!

Kỷ Vân Thư ông , lờ mờ đoán ý đồ của lão già . Chẳng lẽ...

Huyện thái gia nở nụ hiền từ, sư gia bên cạnh dìu xuống khỏi công đường, đến mặt Kỷ Vân Thư. Ông híp mắt nàng kỹ càng, ân cần hỏi: "Ngươi nghề gì ?"

Kỷ Vân Thư lùi một bước: "Đại nhân gì cứ thẳng."

"Ngươi là thông minh, bản quan cũng vòng vo nữa." Huyện thái gia rõ ý định: “Vừa ngươi dăm ba câu tự giải vây cho , còn phá án! Bản quan xưa nay trọng tài, nếu ngươi là nam nhi, bản quan sẽ giữ ngươi nha môn việc, cho ngươi một chức danh! Chỉ tiếc ngươi là nữ nhi, chức danh thì khó mà ban, nhưng bản quan cổ hủ, từ xưa đến nay nữ nhi cũng bậc cân quắc hùng! Cô nương là tài, nếu đồng ý, thể ở giúp bản quan việc ? Chức danh tuy , nhưng bổng lộc thành vấn đề, nhất định sẽ để ngươi thiệt thòi, chỉ nhiều hơn chứ ít ."

Quả là một vị huyện quan tinh ranh! Bàn tính gõ vang thật đấy. Kỷ Vân Thư, Đề điểm Hình ngục Ti của Hình bộ , Trưởng công chúa Hồ Ấp , chạy đến đây sai nha cho huyện lệnh? Dù nàng cũng chẳng màng danh phận, nếu việc vì dân thì nghề nào cũng quý.

hiện tại nàng một lòng đuổi theo Ly Xuyên, thể ở đây.

Bèn từ chối khéo: "Đa tạ đại nhân coi trọng, dân nữ chỉ là một bình thường, tự giải vây phá án là trùng hợp."

"Cô nương cứ suy nghĩ kỹ ! Bản quan , bổng lộc thành vấn đề, chỉ cần ngươi đồng ý, bao nhiêu cũng !" Huyện thái gia vì giữ mà dốc vốn liếng.

Thực huyện thái gia cầu xin như cũng là bất đắc dĩ! Tuy trấn Gia Hòa giàu , nhà nào cũng thiếu tiền, nhưng nơi đây dù cũng là biên thành Khúc Khương, gần sa mạc Nam Tắc, ít nhiều cũng bất tiện! Người ngoài ai cắm rễ ở đây, nên cấp cũng chẳng quan viên nào chịu về đây nhậm chức, thành huyện thái gia gần bảy mươi vẫn về hưu, ai kế nhiệm, đành tiếp tục tại vị, khi c.h.ế.t cũng c.h.ế.t công đường mất! Giờ thấy Kỷ Vân Thư tài giỏi như , tự nhiên thể bỏ qua! Dù là nữ nhi cũng chê, chỉ cần chịu ở giúp đỡ, cái gì cũng dễ ! Tiền càng vấn đề.

Kỷ Vân Thư quyết tâm, từ chối năm bảy lượt.

Huyện thái gia buồn rầu: "Nói như , ngươi thực sự ?"

"Dân nữ còn việc quan trọng, chỉ là ngang qua trấn Gia Hòa, nếu xảy chuyện thì lẽ khỏi thành , thể ở đây lâu."

"Haizz! Tiếc thật."

"Tin rằng đại nhân nhất định sẽ tìm năng lực hơn."

"Chỉ sợ qua cái thôn còn cái quán nữa ." Huyện thái gia mặt ủ rũ, trông cũng đáng yêu lắm! Chòm râu bạc vểnh lên, khiến đưa tay giật một cái.

Kỷ Vân Thư chỉ ! Huyện thái gia thở ngắn than dài, cuối cùng cũng ép buộc nữa.

Kỷ Vân Thư cũng vội , hành lễ: "Dân nữ việc, xin cáo từ." Rồi mất!

Sư gia thấy huyện thái gia vui, để vuột mất nhân tài tự nhiên chẳng vui vẻ gì . Bèn : "Đại nhân, cô nương đó tính tình bướng bỉnh, nhưng quả thực là bản lĩnh, nha môn chúng đang thiếu như , nếu để nàng thật thì tiếc quá."

Huyện thái gia vuốt râu, xuống ghế lê hoa bên cạnh: "Người chịu, chẳng lẽ còn trói ?"

"Tự nhiên là thể trói."

"Vậy ngươi cách gì?"

Sư gia đảo mắt: "Hay là thuộc hạ gặp cô nương đó một nữa? Để nàng suy nghĩ , dù là đợi nàng xong việc quan trọng nhậm chức cũng mà."

...

 

Loading...