NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 140: Kẻ huyền quyền

Cập nhật lúc: 2025-12-07 03:22:08
Lượt xem: 238

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền quyền!*

*Kẻ dẫn dắt dư luận.

Lại là huyền quyền!

Nếu Tần Sĩ Dư là đầu tiên thì giờ đây, Kỷ Vân Thư là thứ hai. Điều chẳng khác nào khiến Kỳ Trinh Đế tự vả mặt một cái tát giòn giã nữa. Dám ngang nhiên điều kiện với ông mặt bao nhiêu , mà là điều kiện khai quan phủ Ngự Quốc Công. Quả thực to gan lớn mật!

cái hố cũng do chính Kỳ Trinh Đế đào. Giờ nếu đồng ý với Kỷ Vân Thư, chẳng ông sẽ mang tiếng là bá quyền đế vương ? Ép cô tra án mất tích mà cho cô nhắc đến chuyện khai quan phủ Ngự Quốc Công? Thế thì đúng là chỉ cho quan đốt lửa, cho dân thắp đèn !

"Ngươi trẫm đồng ý cho vụ án phủ Ngự Quốc Công khai quan nghiệm thi?" Kỳ Trinh Đế hỏi nữa.

"Vâng."

Sắc mặt Kỳ Trinh Đế tối sầm, hai tay đặt đùi vỗ nhẹ, giọng nghiêm nghị: "Xem Tần Sĩ Dư mở đầu nhỉ."

Kỷ Vân Thư thẳng Kỳ Trinh Đế ngai vàng, giọng bình thản: "Nếu Hoàng thượng cảm thấy điều kiện của thảo dân thỏa đáng, coi như thảo dân từng nhắc đến."

...

Thú vị! Rõ ràng là lạt mềm buộc chặt, Kỳ Trinh Đế cũng ngốc. Ông ha hả: "Được, trẫm đồng ý với ngươi. Nếu ngươi tra vụ án mất tích , trẫm thể hạ chỉ khai quan. gia đình năm của Ngự Quốc Công táng lăng mộ, thể động thổ, mở thì chỉ thể mở những ngôi mộ ở Lâm Sơn."

Thật sảng khoái!

"Đa tạ Hoàng thượng." Kỷ Vân Thư cúi đầu hành lễ.

Sau đó, Kỳ Trinh Đế phất tay: "Được , hôm nay dù cũng là sinh thần Tiêu Phi, chuyện hôm nay bàn nữa."

Kỷ Vân Thư dậy trở về chỗ . Vũ cơ bước , đại điện trở nên náo nhiệt. Từ đầu đến cuối, Kỷ Vân Thư vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

Cảnh Dung ghé sát cô, nhỏ: "Cô thực sự sợ Hoàng thượng hạ chỉ c.h.é.m đầu cô ?"

Cô cũng ngại thừa nhận: "Sợ!"

"Vậy nãy cô..."

"Không mạo hiểm thử một ? Hơn nữa, nếu Hoàng thượng c.h.é.m thật, cái danh hôn quân tất nhiên cũng thuộc về ngài ."

Cảnh Dung nhíu mày: "Hai chữ tùy tiện nhắc đến."

"Hai chữ nào?"

"Hai chữ hôn quân."

Phụt! Kỷ Vân Thư cúi đầu , khóe môi cong lên đáp nữa. mặt Cảnh Dung co giật, nữ nhân gài bẫy , hít sâu một , thẳng vị trí cũ.

Xa xa, Cảnh Diệc thầm cảm thán lắc đầu! Kỷ Vân Thư? "Người , thật thú vị!"

Lúc , Cảnh Huyên từ bên ngoài , lẳng lặng xuống cạnh Kỷ Vân Thư. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo ghé sát cô, kéo tay áo cô, ánh mắt tràn đầy tò mò và sùng bái.

Hỏi: "Này, rốt cuộc ngươi là ai ?"

Kỷ Vân Thư liếc một cái, nha đầu qua đây?

"Công chúa vẫn nên xa một chút, dù nam nữ thụ thụ bất ."

"Sao ngươi là công chúa?"

Cô mà thì chẳng ngốc ? Mím môi, cô dứt khoát nữa. Cảnh Huyên thích nhây, cô kéo tay áo Kỷ Vân Thư như miếng kẹo mạch nha dính chặt buông.

Tiếp tục : "Vừa nãy ở bên ngoài hết , ngươi thực sự thể tra Lâm Kinh Án? Hồi nhỏ nhắc mấy , nhưng mười bốn năm , khác đều tra , ngươi tra thật ? Còn nữa, vụ án mất tích cũng mấy cung nữ bàn tán, tra mãi manh mối, ngươi là khoác lác đấy chứ? Cẩn thận đến lúc đó phụ hoàng c.h.é.m đầu ngươi."

"..."

"Này, bổn công chúa đang chuyện với ngươi đấy."

"Thảo dân đang đây." Cô đáp vài chữ nhạt thếch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-140-ke-huyen-quyen.html.]

Cảnh Huyên c.ắ.n môi đỏ, chống cằm quan sát cô kỹ lưỡng, nhịn đưa tay định lật mặt nạ của cô. Tay chạm tới Cảnh Dung chặn .

Cảnh Dung nắm cổ tay cô , ánh mắt lạnh lùng: "Về chỗ của ."

"Hoàng ."

"Mau !"

Cảnh Huyên hờn dỗi Kỷ Vân Thư một cái mới miễn cưỡng bỏ , trở về chỗ nhưng ánh mắt vẫn dán chặt Kỷ Vân Thư với vẻ tò mò tột độ!

Sau khi ca múa kết thúc, lượt dâng lễ vật. Đặc biệt lễ vật của Diệc Vương là quý giá nhất, một cây Bát Tiên sinh trưởng năm năm, dưỡng năm năm, mất nửa năm mới tìm . Món quà dĩ nhiên khiến Tiêu Phi vô cùng vui vẻ. Hoàng thượng cũng ban thưởng ít vàng bạc, tiệc sinh thần Tiêu Phi coi như viên mãn.

Ra khỏi cung trở về phủ Dung Vương, Cảnh Dung nắm lấy tay Kỷ Vân Thư, mấp máy môi như gì đó. Nghĩ ngợi một hồi...

"Thôi bỏ ." Nói buông tay cô , thêm: "Cô giải quyết một vấn đề nan giải, bổn vương nợ cô một ."

"Liên quan đến Lâm Kinh Án, giải quyết vấn đề cho Vương gia chẳng cũng là giải quyết vấn đề cho ?"

"Lời của cô luôn khiến bổn vương khó mà tiếp lời." Hắn khẽ thở dài: "Ngày mai Kinh Triệu Doãn sẽ gửi bộ hồ sơ vụ án mất tích đến cho cô, tối nay cô nghỉ ngơi cho ."

"Ừm!"

"Cô yên tâm, bổn vương sẽ giúp cô."

"Ừm!"

Cảnh Dung cô một cái đầu bỏ . Kỷ Vân Thư trở về viện, Vệ Dịch ngủ, cô cũng rửa mặt lên giường nghỉ ngơi.

Ngày hôm .

Toàn bộ hồ sơ vụ án mất tích do đích Kinh Triệu Doãn đưa đến phủ Dung Vương. Phải rằng tra hai tháng trời manh mối nào, giờ nhận củ khoai lang nóng bỏng tay , ông hận thể cúi đầu cảm tạ ba cái.

Một đống hồ sơ chất đầy bàn trong phòng Kỷ Vân Thư. Kinh Triệu Doãn chắp tay thi lễ với Kỷ Vân Thư khách sáo.

"Nghe danh Kỷ là kỳ nhân, ngay cả Dung Vương cũng kính nể ba phần, chắc chắn chỗ hơn . Những lời hành động của trong cung hôm qua cũng khiến bản quan vô cùng khâm phục."

"Kinh Triệu Doãn quá lời , tại hạ chỉ là hạng vô danh tiểu , cái mũ cao thực sự dám nhận."

"Nhận , nhận chứ. Tiên sinh thể khiến Dung Vương thưởng thức như , còn Hoàng thượng ưng thuận khai quan nghiệm thi vụ án phủ Ngự Quốc Công, đủ thấy Kỷ hạng tầm thường. Bản quan ít khi phục ai, Kỷ là một trong đó."

"Không dám nhận!"

Thực sự từ chối thế nào! Cô đành trừ. Nhanh chóng chuyển sang chủ đề chính, Kỷ Vân Thư hỏi: "Vụ án tiến triển gì ?"

Kinh Triệu Doãn gượng gạo, lắc đầu! Thôi , Kỷ Vân Thư cũng hỏi nữa.

Kinh Triệu Doãn công việc bận rộn nán lâu, xách vạt áo vội vã rời . Kỷ Vân Thư lật xem đống hồ sơ, chi tiết. Nhà nào mất tích ai, tuổi tác và các thông tin của mất tích đều đầy đủ. Cô gấp hồ sơ , ném sang một bên.

" kẻ lớn lên nhờ văn chữ !"

Câu đầy châm biếm. Không việc thực tế, chỉ giỏi việc giấy tờ, thật khiến đau đầu. Nếu ở thời hiện đại mà gặp quan kiểu chắc cả nước tạo phản . Bỗng nhiên cô thấy nhớ Huyện thái gia, ít nhất ông cũng thực sự lo lắng cho dân chúng.

Lúc Vệ Dịch từ bên ngoài , tay cầm một cành hoa mai bẻ gãy.

"Thư nhi."

Cậu gọi khẽ.

Kỷ Vân Thư bàn, ngước mắt : "Sao thế?"

"Cô chẳng hứa đưa ăn thịt ? Thịt ở đây ngon, cô đưa ngoài ăn ?"

"Bây giờ ?"

"Ừm ừm." Cậu gật đầu mạnh.

ngoài, trời mưa, thời tiết cũng khá . Vốn hứa đưa Vệ Dịch đến Kinh thành ăn thịt, thể thất hứa!

"Được."

Loading...