NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1400: Giải quyết Ôn Ngọc thế nào?

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:02:27
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dọc đường , họ cũng gặp vài đoàn thương buôn, hỏi thăm . ai cũng từng gặp đàn ông đeo mặt nạ phụ nữ nào cả!

Chẳng lẽ tự nhiên biến mất? Bị bão cát nuốt chửng ? Không thê t.h.ả.m đến thế chứ?

Cho nên, Gia Hòa trấn phía là hy vọng duy nhất của họ, nếu vẫn tìm thấy Kỷ Vân Thư thì hy vọng thực sự mong manh.

Lạc Dương dựa thành xe, gì.

Tiểu Bát đợi mãi thấy , liếc : "Ca, ca thế?"

Chính cũng . Là lo lắng độc trong Tiểu Bát ai giải? Hay thực sự lo cho sự an nguy của Kỷ Vân Thư? Bản cũng thấy mâu thuẫn. Cảm giác nặng trĩu trong lồng n.g.ự.c là điều từng . Và cũng cực kỳ thích cảm giác thầm kín đó.

Nghĩ đến đây, giơ tay đập mạnh chiếc đèn lồng treo đầu. Suýt chút nữa rơi nó xuống!

Tiểu Bát khó hiểu, cảm xúc của từ . Thật là khó hiểu.

Tiểu Bát lo lắng : "Ca, ca xem Kỷ cô nương liệu thực sự xảy chuyện gì ? Chúng cả quãng đường thấy cô , hỏi bao nhiêu cũng bảo gặp. Cô ngàn vạn đừng xảy chuyện gì nhé, thì cũng c.h.ế.t mất!"

Nói đến đây, luôn . Chẳng còn tâm trí nào mà đ.á.n.h xe nữa.

Lạc Dương thoát khỏi cảm xúc khó hiểu của , vỗ mạnh vai Tiểu Bát, khẳng định chắc nịch: "Tiểu Bát, chỉ , yên tâm , nhất định sẽ để c.h.ế.t ."

" tìm thấy Kỷ cô nương thì vẫn c.h.ế.t mà."

"Đệ đừng hở c.h.ế.t chóc."

"..."

"Tóm nghĩ bước tiếp theo ."

Mắt Tiểu Bát sáng rực lên, vui mừng : "Thật ? Cách gì ?"

Lạc Dương : "Trước đây chúng ở thành Chu Tân, chỗ đó hẻo lánh quá, chẳng thầy t.h.u.ố.c nào hồn, nhưng bây giờ chúng đến Khúc Khương , Khúc Khương rộng lớn lắm, hơn nữa phía là Gia Hòa trấn, ở đó chắc chắn tìm thầy t.h.u.ố.c giỏi, giải độc trong cho ."

"Được ?"

"Chắc chắn !" Giọng Lạc Dương tràn đầy tự tin.

thực cũng chắc chắn! Chỉ là Tiểu Bát buồn, cho chút hy vọng cũng . Tiểu Bát tin tưởng Lạc Dương vô điều kiện, Lạc Dương cũng tin.

...

" mà ca ơi, chúng tiền, chiếc xe ngựa là dùng tiền bán lạc đà đổi lấy đấy."

"Ai bảo tiền?" Lạc Dương lôi từ trong n.g.ự.c một túi bạc. Đó là tiền trộm từ Yêu nương ở khách điếm Thiên Sát đó. Ba trăm lượng bạc! Một xu cũng tiêu.

Hắn tung túi bạc lên vài cái: "Số tiền dùng để chữa bệnh cho , đợi đến Gia Hòa trấn, nếu vẫn tìm thấy đàn bà đó, sẽ mời thầy t.h.u.ố.c giỏi nhất đến khám cho , nhất định giải độc ."

Tiểu Bát hì hì: "Vẫn là ca nhất."

"Ta chỉ , với thì với ai?"

"Đợi khỏe , nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền đưa hết cho ca."

"Coi như lương tâm."

Hai chuyện vui vẻ. Cứ như hai đứa trẻ vô tư lự!

Đột nhiên...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1400-giai-quyet-on-ngoc-the-nao.html.]

"Cộp cộp!"

Trong xe ngựa phát tiếng động.

Tiểu Bát đầu : "Chắc là tỉnh ."

Hắn, đương nhiên là chỉ Ôn Ngọc!

Lạc Dương đang buồn ngủ, bèn nghĩ trêu chọc Ôn Ngọc chút cho vui. Hắn bảo Tiểu Bát đ.á.n.h xe cẩn thận, chui trong xe.

Ôn Ngọc tỉnh ! trói chặt bằng dây thừng. Tay chân cử động ! Miệng còn nhét một miếng vải. Không . Bộ dạng , dường như ngược đãi lâu.

Nửa tháng nay, từng tự do! Dọc đường , Lạc Dương coi như tội phạm, một bữa no cũng cho ăn, gầy rộc , hai má hóp .

Bây giờ vô lực, tóc tai rối bù, quần áo bẩn thỉu, chẳng khác gì ăn mày. Vì vết thương lành hẳn nên thể trốn thoát.

Trước đó ở trong sa mạc, Lạc Dương chỉ trói tay . khỏi sa mạc, vì lo giở trò nên cực chẳng mới trói cả chân tay . Cũng là để đề phòng bất trắc! Dù tên cũng võ công. Ra khỏi sa mạc, coi như thả khỏi lồng. Tự nhiên cẩn thận!

Lạc Dương xổm mặt , chỉ ngón tay mặt : "Nghe , bây giờ lấy miếng vải trong miệng ngươi , nhưng nếu ngươi ồn ào, sẽ nhét miếng vải khác miệng ngươi, hiểu ?"

Ôn Ngọc đầy vẻ giận dữ và cam tâm!

"Còn trừng mắt với ? Còn trừng !"

Ngặt nỗi Ôn Ngọc . Đôi mắt vẫn trừng trừng . Hắn nào bao giờ chịu sự sỉ nhục ? Ở trong sa mạc, thể thoát khỏi tay Ly Xuyên, ngờ rơi tay tên tiểu t.ử vô . Bị chà đạp tôn nghiêm thế ! Hành hạ sống bằng c.h.ế.t. Như con ma !

Lạc Dương : "Nếu ngươi ngoan ngoãn kêu la, sẽ lấy miếng vải ! Cho ngươi thở chút, chuyện chút, nếu hiểu thì gật đầu."

Ôn Ngọc lúc quả thực khó chịu vô cùng. Trong miệng cảm giác mùi máu. Tuy cực kỳ tình nguyện khác điều khiển. mắt, cũng đành tỏ yếu thế thỏa hiệp. Đành gật đầu.

Lạc Dương lúc mới lấy miếng vải trong miệng . Cảm giác như tảng đá đè nặng trong lòng gỡ bỏ. Ôn Ngọc cả thoải mái hơn nhiều.

Hắn thở dốc, nổi giận, chỉ hỏi: "Bây giờ đến ?"

Lạc Dương vén rèm xe ngoài một cái, : "Chúng đang đường đến biên thành Gia Hòa trấn của Khúc Khương, chắc... sắp tới ."

"Gia Hòa trấn?" Ôn Ngọc nhen nhóm hy vọng.

Trước khi sa mạc Nam Tắc, qua Gia Hòa trấn, chỉ là từng đến nha môn Gia Hòa. Nếu đến đó, lẽ sẽ cách thoát .

Lạc Dương thấu toan tính trong lòng , xa: "Nói cho ngươi , đừng hòng bỏ trốn, đợi đến Gia Hòa trấn, nếu vẫn tìm thấy Kỷ cô nương, đành giải quyết ngươi thôi."

Ha ha!

Ôn Ngọc hất cằm lên, : "Ngươi g.i.ế.c là phạm pháp ?"

"Ta đương nhiên chứ, cho nên sẽ g.i.ế.c ngươi, g.i.ế.c ngươi còn xử lý cái xác, phiền phức lắm."

"Vậy ngươi gì?"

"Đương nhiên là theo kế hoạch ban đầu, sẽ bán ngươi !"

Đôi mắt Ôn Ngọc co : "Vậy ngươi định bán ?"

Cái ... Là một vấn đề!

Ôn Ngọc là đàn ông, thể bán lầu xanh, nếu bán nhà giàu gia đinh thì võ công, lỡ trốn thoát trả thù thì ? Không ! Phải nghĩ kế sách vẹn ! Vừa để cơ hội bỏ trốn, đảm bảo an cho bản .

Nghĩ nghĩ . Lạc Dương vuốt cằm, đột nhiên mắt sáng lên, nảy ý kiến: "Tiểu gia bán ngươi ."

Loading...