NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1401: Hắc thủ

Cập nhật lúc: 2026-01-23 01:50:57
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Dương nhất quyết chịu , miệng dính chặt như bôi keo. Hắn chỉ gian: "Cái ngươi cần , tóm là một chỗ ."

Nói xong, Lạc Dương nhéo mạnh má Ôn Ngọc một cái. Miếng thịt mặt Ôn Ngọc đỏ ửng lên ngay lập tức.

Ôn Ngọc đầu tiên trong đời nhéo má! Đây quả là sự sỉ nhục! Sự sỉ nhục tột cùng!

Hắn cố nén cơn giận đang bùng cháy trong , quát: "Bỏ cái tay bẩn thỉu của ngươi !"

"Ây da, còn cáu nữa cơ đấy?"

"Ta khuyên ngươi nhất nên thả , nếu ..."

"Nếu ? Nếu thì ? Ngươi ?"

"Ngươi..."

"Ngươi cái gì mà ngươi! Ta cứ nhéo đấy, cứ nhéo đấy! Ngươi ?", Lạc Dương dùng cả hai tay, sức nhéo má Ôn Ngọc.

Hai má Ôn Ngọc nhéo phồng lên! Hắn còn thích thú vặn vẹo mấy cái, Ôn Ngọc đau đến méo cả miệng. Khổ nỗi hai tay trói, thể vùng vẫy thoát .

"Ha ha ha..."

Lạc Dương nhào nặn khuôn mặt Ôn Ngọc, tùy ý tạo đủ kiểu biểu cảm. Hắn chơi đùa vui vẻ quên cả buồn ngủ, còn Ôn Ngọc thì khổ sở vô cùng, cả khuôn mặt tê dại!

Đến khi má Ôn Ngọc đỏ bừng, Lạc Dương mới buông tay, đắc ý : "Tiểu gia thích nhất là bộ dạng ngươi tức tối mà !"

"..."

"Thôi, trêu ngươi nữa! Ngươi cứ tận hưởng đêm yên bình cuối cùng của đời , tiểu gia phiền nữa."

Nói xong, Lạc Dương phủi tay, chổng m.ô.n.g lưng ngoài.

Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, Ôn Ngọc mất hết lý trí, nhân cơ hội tung song cước, đá thật mạnh m.ô.n.g Lạc Dương.

"Á!"

Tiếng hét thất thanh kinh động mấy con chim trong rừng.

Tiểu Bát đang đ.á.n.h xe ngon lành, bỗng thấy một bóng bay vèo từ trong xe ngoài, rơi bịch xuống đất! Theo quán tính lăn mấy vòng, trông vô cùng t.h.ả.m hại.

"Dừng~"

Tiểu Bát vội ghìm cương ngựa. Xe dừng, nó nhảy xuống.

"Ca!", Nó lao đến chỗ Lạc Dương.

Vì xe ngựa chậm, gầm xe thấp nên cú ngã gây thương tích gì lớn, nhưng cũng Lạc Dương ăn đủ bụi đất. Hắn lồm cồm bò dậy, giận dữ nhảy lên xe lôi cổ thủ phạm xuống, ném huỵch xuống đất!

Ôn Ngọc cũng hít một bụng bụi.

"Dám đá tiểu gia ? Không cho ngươi một bài học thì ngươi tiểu gia nổi giận đáng sợ thế nào !", Lạc Dương tức đến đỏ mặt tía tai.

Ôn Ngọc rạp đất, chẳng hề sợ hãi! Ngược còn hối hận vì lúc nãy đá nhẹ. Tiếc là đói quá, hành hạ suốt dọc đường nên chẳng còn chút sức lực nào!

Lạc Dương nhặt hòn đá to đất, hầm hầm định đập Ôn Ngọc.

Tiểu Bát vội can: "Ca, đừng manh động, đ.á.n.h c.h.ế.t đấy!"

"Ta đ.á.n.h c.h.ế.t cái tên vô lương tâm !", Lạc Dương gầm lên: “Suốt dọc đường tiểu gia cho ăn, cho uống, thế mà dám đá tiểu gia!"

Tức c.h.ế.t mất thôi!

Ôn Ngọc ngẩng đầu thách thức: "Có giỏi thì đ.á.n.h !"

"Ngươi còn dám khích ?"

"Hừ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1401-hac-thu.html.]

"Ta đập c.h.ế.t ngươi!"

Ánh mắt Ôn Ngọc đầy vẻ khinh miệt của kẻ bề ! Lạc Dương tức điên , đẩy Tiểu Bát , túm cổ áo Ôn Ngọc, giơ hòn đá đập thẳng xuống.

Bốp! Trúng ngay trán!

Ôn Ngọc ngất lịm tại chỗ! Máu tươi chảy ròng ròng từ vết thương.

Không ngờ Lạc Dương dám đập thật!

Tiểu Bát sợ hãi co rúm : "Ca... ca... g.i.ế.c !"

Mặt nó cắt còn giọt máu.

"G.i.ế.c cái rắm! Ta thèm mà g.i.ế.c , chỉ ngất thôi.", Lạc Dương vứt hòn đá dính m.á.u , với Tiểu Bát.

" đầu chảy m.á.u kìa."

"Chảy m.á.u nghĩa là c.h.ế.t, chút kiến thức thường thức nào đấy?"

"..."

"Mau đây giúp một tay, khiêng lên xe."

Tiểu Bát run rẩy một lúc mới bò tới, nuốt nước bọt, đưa ngón tay run run lên mũi Ôn Ngọc thăm dò. Thấy còn thở! Nó mới thở phào nhẹ nhõm.

"Ca, c.h.ế.t thật, dọa c.h.ế.t ."

Lạc Dương cốc đầu nó một cái: "Nhìn cái bộ dạng của kìa, gì mà dọa c.h.ế.t? Ca của chừng mực, tay lung tung ."

"Ồ."

"Mau khiêng lên."

Hai hì hục khiêng Ôn Ngọc nặng trịch lên xe ngựa. Lạc Dương nhét một cục vải miệng , hả giận nhét thêm cục nữa. Đề phòng tỉnh la lối om sòm.

"Ca, giờ ?", Tiểu Bát hỏi.

"Đi trấn Gia Hòa chứ ?"

"Thế còn ?"

Lạc Dương Ôn Ngọc, bóp má xem xét, ngoài vết thương trán thì gì đáng ngại.

"Dù cũng c.h.ế.t , cứ để ngủ ."

Hai ngoài tấm ván xe. Mông Lạc Dương chạm xuống ván gỗ đau điếng. Hắn nghiến răng, tự tay xoa xoa! Miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa: "Mẹ kiếp, đá đau thật, xe ngựa mà chạy nhanh chút nữa thì chắc giờ chầu diêm vương ."

Cú đá tuy mạnh lắm nhưng lúc ngã xuống, m.ô.n.g đập trúng tảng đá, lăn một vòng, suýt thì nở hoa. Hắn đ.á.n.h ngất Ôn Ngọc coi như là trừng phạt nhẹ nhàng !

Tiểu Bát lo lắng: "Ca, tụt quần cho xem m.ô.n.g xem nào, nếu thương nặng thì lấy nước bọt bôi cho."

Phụt…

Cũng trách Tiểu Bát . Mỗi Tiểu Bát thương, vì tiền mua t.h.u.ố.c nên Lạc Dương bảo bôi nước miếng là khỏi. Mà lạ , mấy vết trầy xước bôi nước miếng khỏi thật. Dù nước bọt cũng sát trùng mà!

Lạc Dương giữ chặt quần, đẩy Tiểu Bát : "Ta ! Mau thôi, đừng ở cái rừng tối om , ghê c.h.ế.t !"

Đêm hôm khuya khoắt ở trong rừng núi đúng là rợn tóc gáy!

Tiểu Bát rùng : “" một tiếng thúc ngựa tiếp.

Chẳng bao lâu , họ đến trấn Gia Hòa. họ tìm khách điếm nghỉ ngơi mà thẳng bến tàu, ngủ tạm qua đêm ở đó.

...

 

Loading...