Mặt mũi của Kỷ Vân Thư, Ôn Ngọc nhất định nể!
Lạc Dương giữ mạng, thở phào nhẹ nhõm. Hắn hề hề: "Đa tạ Ôn công t.ử g.i.ế.c, nếu , nhất định sẽ để ngài đói, đảm bảo nuôi ngài trắng trẻo mập mạp."
Cái mồm bắt đầu ngứa ngáy ! Vừa mới tha mạng xong giở giọng trêu chọc. Kỷ Vân Thư cũng đá cho hai phát!
Ôn Ngọc xong, mặt lúc xanh lúc trắng, trừng mắt Lạc Dương, nghiến răng ken két: "Nếu , tuyệt đối sẽ g.i.ế.c ngươi, mà sẽ chặt đứt tứ chi ngươi, xát muối lên vết thương, để ngươi tự sinh tự diệt."
Người thành phố đúng là chơi!
Ôn Ngọc xuất con nhà tướng, tuy trận g.i.ế.c địch, chỉ quan văn trong triều, nhưng "mưa dầm thấm lâu", cha và kể chuyện chiến trường riết cũng vài chiêu hành hạ khác. Chặt chân tay xát muối chỉ là chuyện nhỏ, còn nhiều trò kinh khủng hơn nữa!
Lạc Dương sướng cái mồm xong, nhưng bản chất vẫn là kẻ sợ c.h.ế.t, chiếm chút lợi thế là điểm dừng. Hắn vội vàng ngậm miệng , che hàm răng đang nhe cợt.
Im thin thít!
Thấy điều, Ôn Ngọc thèm chấp nhặt nữa, sang với Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, hai giao cho cô."
Nàng cảm ơn !
Sau đó, Ôn Ngọc hỏi nàng: " , chẳng cô bắt ? Kẻ bắt cô ? Hắn bây giờ ở ?"
Những vết thương suýt chút nữa lấy mạng , cục tức thể nuốt trôi? Nếu bắt tên đeo mặt nạ đó, nhất định trả thù gấp trăm ngàn !
Kỷ Vân Thư tuy tại Ly Xuyên g.i.ế.c Ôn Ngọc, cũng phận của Ôn Ngọc là gì, nhưng nàng rõ, nếu sự thật, khó đảm bảo bọn họ sẽ gây bất lợi cho Ly Xuyên. Vì , nàng thể tiết lộ hành tung của Ly Xuyên. Nàng còn tìm Ly Xuyên để rõ chuyện năm xưa.
Nàng dối: "Thực dám giấu, cũng ở ? Hắn đưa lâu thì một cưỡi ngựa rời , theo một đoàn buôn đến trấn Gia Hòa. Tuy nhiên thấy đó thương nặng, chắc cũng sống nổi , lẽ... c.h.ế.t trong sa mạc ."
"Nếu c.h.ế.t như thì hời cho quá!"
Nếu Ly Xuyên c.h.ế.t trong sa mạc, Ôn Ngọc nhất định sẽ sai đào xác lên mà đ.á.n.h roi.
Kỷ Vân Thư tiếp lời , sợ nhiều sai nhiều, lộ hành tung của Ly Xuyên! Không nàng sợ Ôn Ngọc phát hiện nàng dối, mà là lo lắng tên Ôn Triệt sẽ nhận .
Ánh mắt sắc bén của đó từ lúc nàng xuất hiện ở đây dán chặt nàng. Dường như thể thấu tâm tư nàng trong chớp mắt. Người như chỉ thông minh mà còn đáng sợ.
Cho nên, Kỷ Vân Thư đề phòng là Ôn Triệt!
Ôn Triệt cũng nhận Kỷ Vân Thư đang đề phòng , bèn dời mắt : "A Ngọc, an trở về , chuyện khác để hãy , theo về khách điếm , mời đại phu xem vết thương cho ."
Ôn Ngọc gật đầu, chắp tay chào Kỷ Vân Thư: "Cô nương, nếu dịp đến Yến Kinh, cứ đến tìm Ôn Ngọc ."
Nàng gật đầu mỉm .
"Cáo từ."
Nhóm Ôn Ngọc rời khỏi bến tàu Gia Hòa. Trước khi , Ôn Triệt Kỷ Vân Thư với ánh mắt đầy thâm ý. Ánh mắt khiến thể đoán điều gì. Kỷ Vân Thư bất giác rùng , cảm thấy thâm sâu khó lường!
Đợi họ xa, Lạc Dương và Tiểu Bát mới lồm cồm bò dậy! Hai phủi bụi , khôi phục vẻ lưu manh thường ngày!
Lạc Dương phất tay: "Cuối cùng cũng tiễn cái chổi đó ."
Chỉ cái mồm mép! Gặp chuyện thì sun vòi ! Kỷ Vân Thư chẳng buồn tiếp lời.
Tiểu Bát xoa xoa bả vai Ôn Triệt đá, nhăn mặt nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1405-thuoc-giai.html.]
Lạc Dương hỏi: "Còn đau ?"
"Hơi , nhưng cũng đỡ .", Tiểu Bát hề hề: “Ít nhất chúng c.h.ế.t, cú đá cũng đáng."
Cũng lạc quan gớm!
Đám đông xem náo nhiệt xung quanh cũng tản hết. Thấy mất hứng! Cứ tưởng kịch , ai ngờ kết thúc lãng xẹt, chẳng khác gì xem múa rối.
Kỷ Vân Thư về phía con thuyền Lương Châu lúc nãy, thuyền rời bến . Vậy là nàng nán đây thêm một đêm nữa.
Nàng Lạc Dương và Tiểu Bát, : "Các ngươi thì mau rời khỏi đây ."
Nói , nàng cũng định rời ! mới hai bước Lạc Dương lao tới chặn .
"Khoan ! Cô định luôn thế ? Có quên chuyện gì !"
Nhắc nhở nàng.
Quên chuyện gì? Quên chuyện gì nhỉ?
Kỷ Vân Thư hỏi: "Ngươi rốt cuộc gì?"
Nàng ghét nhất là kiểu vòng vo tam quốc .
Lạc Dương hất cằm, nhướn mày hỏi ngược : "Cô bảo gì? Ta và Tiểu Bát liều mạng đuổi theo cô, chẳng lẽ chỉ để chơi thôi ?"
Kỷ Vân Thư sực nhớ , bèn lấy con d.a.o găm . Đưa cho : "Trả ngươi."
Lạc Dương chuyện con dao, nhưng thật ngờ Kỷ Vân Thư bụng trả d.a.o cho , dù cũng giúp nàng tìm tên Sa Đà .
đồ đưa đến tận tay, ngu gì nhận. Hắn chộp lấy con dao, lau chùi cẩn thận, giấu nổi vẻ phấn khích, nhưng sợ Kỷ Vân Thư đổi ý cướp nên vội vàng giắt lưng quần.
Dao trả, Kỷ Vân Thư lách định . Lạc Dương chắn đường nàng: "Cô , chuyện xong ."
Chưa xong?
"Dao trả cho ngươi, cũng cần ngươi theo nữa, ngươi còn thế nào?", Kỷ Vân Thư hỏi.
"Ai chuyện con d.a.o với cô? Ta là t.h.u.ố.c giải, t.h.u.ố.c giải!", Lạc Dương nhấn mạnh từng chữ. Sợ Kỷ Vân Thư hiểu tiếng .
Thuốc giải! Nàng suýt quên mất vụ . Để ép Lạc Dương dẫn tìm tên Sa Đà, nàng cho Tiểu Bát uống một viên t.h.u.ố.c độc để uy hiếp, giờ nhiều việc dồn dập quá nên quên khuấy mất.
Tiểu Bát Lạc Dương nhắc đến hai chữ "thuốc giải", cũng quên cả đau vai, chạy đến mặt Kỷ Vân Thư, mắt sáng rực nàng, sốt sắng : " , t.h.u.ố.c giải, cô đưa t.h.u.ố.c giải cho , trong vẫn còn độc mà! Chúng lặn lội đường xa, chịu bao nhiêu khổ cực, còn suýt g.i.ế.c, là để tìm cô lấy t.h.u.ố.c giải đấy, Kỷ cô nương, cô thể nữa, nếu nữa là c.h.ế.t toi đấy!"
Trông thật đáng thương. Nhìn đứa nhỏ dọa kìa!
Kỷ Vân Thư nghiêm túc với nó: "Các đuổi theo vì t.h.u.ố.c giải, nhưng căn bản t.h.u.ố.c giải nào cả."
Không t.h.u.ố.c giải?
Tiểu Bát như sét đ.á.n.h ngang tai. Người cứng đờ mấy giây. Há miệng lắp bắp: "Không... t.h.u.ố.c giải? Vậy chẳng ... sắp c.h.ế.t ? Ta..."
...