NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1406: Đến Yến Kinh

Cập nhật lúc: 2026-01-23 01:51:02
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đừng Tiểu Bát, ngay cả Lạc Dương cũng ngẩn một lúc.

Phản ứng , lập tức cuống lên: "Sao cô độc ác thế hả? Cô cho Tiểu Bát uống t.h.u.ố.c độc, ép chúng theo cô đến Khúc Khương tìm , giờ cô phủi m.ô.n.g bỏ , còn t.h.u.ố.c giải, cô thế khác gì... khác gì g.i.ế.c cướp mạng!"

Hắn chỉ thể nghĩ và dùng đến từ "g.i.ế.c cướp mạng" mà thôi.

Kỷ Vân Thư vẫn bình tĩnh : "Các ngươi vội cái gì? Ta hết .", Nàng Tiểu Bát, cho nó : “Ngươi yên tâm , cho ngươi uống t.h.u.ố.c độc gì cả, chỉ là một viên t.h.u.ố.c bổ bình thường thôi, những c.h.ế.t mà còn giúp lưu thông kinh mạch, hại gì đến cơ thể ngươi ."

Tiểu Bát kinh ngạc: "Thật... thật ?"

"Nếu tin, ngươi cứ tìm đại phu khám xem."

Vậy là, dọc đường nó lo lắng đủ điều đều là lo bò trắng răng ? Bao nhiêu nước mắt đều chảy vô ích ?

Tuy là chuyện , nhưng Lạc Dương vẫn tức ách: "Cô , vì t.h.u.ố.c giải mà chúng bắt tên họ Ôn , mạo hiểm bão cát cuốn để tìm cô, suýt chút nữa mất mạng, mà cuối cùng cô chơi xỏ chúng ."

"Vừa cũng cứu mạng các ngươi, coi như hòa ."

"Cứ thế là hòa ?"

"Chứ ? Chẳng lẽ các cho mỗi một viên t.h.u.ố.c độc thật mới chịu?"

"Cô...", Lạc Dương nghẹn họng.

Kỷ Vân Thư thấy gì nữa, bèn bỏ .

Lạc Dương chôn chân tại chỗ một lúc, nhưng đôi chân lời mà theo nàng, hỏi: "Này, cô định như thế thật ?"

Nàng thẳng phía , bước ngừng: "Các ngươi tự do còn gì?"

"Thế... cô định tìm tên Sa Đà nữa ?"

"Người cần tìm tìm , ngươi cũng cần theo nữa, về thành Chu Tân ."

Sắc mặt Lạc Dương khó coi, pha chút ngượng ngùng, : "Thành Chu Tân... e là về nữa ."

Giọng lí nhí.

Kỷ Vân Thư dừng bước, sang hỏi: "Tại ?"

Lạc Dương ấp úng hồi lâu mới : "Thì cũng tại... t.h.u.ố.c giải của cô! Nên mới mượn của Hổ gia mấy con lạc đà, cũng tiện tay xin chút lộc của Yêu Nương, nên giờ chắc bọn họ đang giăng thiên la địa võng đợi , mà về thành Chu Tân là c.h.ế.t chắc! Cho nên giờ chỉ đành cùng Tiểu Bát tứ hải là nhà thôi."

Biến "trộm" thành "mượn". Biến "ba trăm lượng" thành "chút lộc". Những lời chắc chỉ Lạc Dương mới một cách tài tình như thế.

Kỷ Vân Thư xong, im lặng một lát : "Đã thì các ngươi tìm nơi nào mà an cư lạc nghiệp ."

"Thế còn cô? Cô ?"

"Yến Kinh!"

"Yến Kinh? Cô đến Yến Kinh gì?"

"Cái ngươi cần .", Nàng nhiều: “Ta đây, ngươi và Tiểu Bát bảo trọng."

Lần nàng thật! Lạc Dương đuổi theo nữa.

Tiểu Bát chạy nhanh tới hỏi: "Ca, trong độc nữa , giờ chúng ?"

Lạc Dương : "Dù thành Chu Tân cũng về nữa."

"Nếu về thì..."

Chưa hết câu, Lạc Dương hỏi nó: "Tiểu Bát, Yến Kinh ?"

Nhướn mày.

Tiểu Bát gãi đầu: "Yến Kinh? Chỗ đó ?"

"Ta cũng bao giờ, nhưng... chắc là chỗ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1406-den-yen-kinh.html.]

"Tóm đấy.", Tiểu Bát quyết bám theo Lạc Dương .

Hai vui vẻ quyết định. Quyết định giống Kỷ Vân Thư, đến Yến Kinh.

...

Kỷ Vân Thư khách điếm đó.

Tiểu nhị thấy nàng bèn hỏi: "Cô nương, hết thuyền Lương Châu ?"

"Có chút việc lỡ dở nên ở thêm một đêm, vẫn phòng cũ nhé."

"Vâng ạ!"

Tiểu nhị vòng quầy lấy chìa khóa, Kỷ Vân Thư lấy bạc định đưa thì một bàn tay nhanh hơn đặt bạc lên bàn.

Người đến cao giọng gọi: "Tiểu nhị, cho tiểu gia một phòng thượng hạng."

Nghe giọng là tên Lạc Dương ! Kỷ Vân Thư nhíu mày. Sao cứ âm hồn bất tán thế nhỉ?

Kỷ Vân Thư : "Ngươi?"

Lạc Dương nhăn nhở: "Kỷ cô nương, tối nay cũng định ở đây."

Thôi , nàng cũng chẳng quản !

Tiểu nhị nhận bạc, : "Công t.ử chờ chút, sắp xếp ngay."

Lúc , Tiểu Bát từ ngoài chạy , : "Ca, dắt ngựa nhé."

Kỷ Vân Thư thầm nghĩ. Lạc Dương bình thường nghèo rớt mồng tơi, đến cái bánh bao cũng mua nổi, xe ngựa bạc thế ? Chắc chắn kiếm chác ít từ Hổ gia và Yêu Nương! Hèn gì về thành Chu Tân.

Tiểu nhị đưa chìa khóa: "Mời ba vị lên lầu."

Kỷ Vân Thư lên lầu! Lạc Dương tung tung chìa khóa trong tay, theo bóng lưng Kỷ Vân Thư . Hắn quyết bám theo nàng !

...

Ở một diễn biến khác.

Ôn Triệt đưa Ôn Ngọc về khách điếm, lập tức mời đại phu tới. Vết thương Ôn Ngọc nửa tháng xử lý. Có vài chỗ mưng mủ. E là sẽ để sẹo.

"Đại phu, để di chứng gì ?", Ôn Triệt hỏi.

Đại phu băng bó xong, kê đơn : "Di chứng thì đến nỗi, nhưng cơ thể thể sẽ yếu hơn, cần từ từ tẩm bổ, nếu tẩm bổ thì phiền phức to, dù vị công t.ử cũng để vết thương quá lâu ."

Sổ Thiên bên cạnh tức giận : "Lúc nãy nên g.i.ế.c quách hai tên đó cho !"

Ôn Triệt lườm một cái, bảo im miệng! Đại phu kê đơn, dặn dò vài câu .

Ôn Triệt an ủi Ôn Ngọc: "Đệ yên tâm, đợi về đến Yến Kinh, sẽ mời ngự y trong cung xem , sẽ ."

"Vâng."

Ôn Ngọc tuy võ tướng, nhưng cũng là đấng nam nhi bảy thước, cơ thể yếu ớt thì thể thống gì?

Ôn Triệt vẻ mặt nghiêm trọng, hỏi: "Rốt cuộc chuyện là thế nào? Chẳng phụng mệnh đón Tĩnh An Vương ? Tại ba tháng trời tin tức, còn thương đầy , những cùng ?"

"Bọn họ đều c.h.ế.t cả !"

"C.h.ế.t ?"

Ôn Ngọc: "Ca, cái mạng của là nhặt đấy, suýt chút nữa cũng bỏ mạng ở sa mạc Nam Tắc ."

Ôn Triệt nhíu mày, chờ tiếp.

"Từ lúc xuất phát khỏi Yến Kinh, luôn cảm giác theo dõi , sa mạc Nam Tắc bao lâu thì bất ngờ xuất hiện một đám áo đen truy sát bọn ! Tên nào tên nấy tay tàn độc, thề lấy mạng bọn cho bằng , nên bọn đành vòng vo trong sa mạc với chúng lâu, hành trình cũng vì thế mà chậm trễ, của lượt g.i.ế.c, may mà chạy thoát, vị Kỷ cô nương hôm nay cứu giúp mới giữ mạng! Nếu , còn cơ hội gặp ."

...

 

Loading...